Ta vừa động đậy, sống lưng đã đ/au nhói. Từ công công vội vàng tiến lên: "Vương phi, thương gân động cốt cần dưỡng trăm ngày, người cứ nằm nghỉ ngơi đi ạ."
Ta bất đắc dĩ hỏi: "Đại phu bảo bao lâu thì lành?"
Tiêu Thời Cảnh nhìn sống lưng ta: "Mười ngày."
Ta ỉu xìu cúi đầu, chột dạ hỏi hắn: "Vậy đợi khi ta khỏe lại, chàng giao chuyện tu sửa Vương phủ cho ta được không?"
Hắn mím môi mỉm cười: "Mọi việc đều giao cho Hòe Hòe."
Quay sang Từ công công, hắn lạnh giọng: "Đã là Vương phi vào phủ, việc quản lý nội vụ trong phủ cũng giao cả cho Vương phi."
Từ công công gật đầu tuân lệnh.
Tảng băng dường như đã tan chảy, hắn hỏi ta: "Phu nhân xuất thân từ gia đình thương nhân, Vương phủ nghèo nàn, mong phu nhân đừng chê bai."
Ta nhìn xoáy vào đôi mắt sâu thẳm như biển của hắn.
Người này hôm nay sao như biến thành một kẻ khác vậy.
Ta xót xa xoa xoa sống lưng đang bị thương: "Sao có thể chê bai được, Vương gia không chê ta là con gái thương nhân đã là đại ân rồi."
Mười ngày sau, vết thương của ta đã lành hẳn. Lục Châu giúp ta chải chuốt, ta mặc bộ váy hồng tới thư phòng tìm Tiêu Thời Cảnh.
Tiêu Thời Cảnh đang ngồi đọc sách trong thư phòng. Ta bước tới bên cạnh hắn, cúi đầu nhìn, hóa ra hắn đang đọc "Kế Nhiên Thiên" do Phạm Lãi viết, trên bàn còn mở sẵn một cuốn "Đào Chu Công Kinh Doanh".
Ta khẽ ho một tiếng, hắn vẫn không ngước mắt lên.
Ta gi/ật lấy cuốn sách trước mặt hắn, hắn lạnh lùng tức gi/ận nói: "Trả sách cho ta."
Ta ngẩng đầu: "Không trả."
Hắn hơi gi/ận: "Duy nữ tử nan dưỡng dã (Chỉ có phụ nữ là khó nuôi thôi)."
Ta bất chợt ngồi lên đùi hắn, vắt chéo chân, nắm lấy lòng bàn tay lạnh ngắt của hắn:
"Vương gia, là ta nuôi chàng.
"Lục Châu, ra ngoài phủ m/ua ít than lửa, tay chân Vương gia lạnh quá.
"Từ công công, mang sổ sách lại đây."
Ta vòng tay qua cổ hắn, bốn mắt nhìn nhau, nét lạnh lùng trong mắt hắn vơi đi vài phần.
"Vương gia, ta khỏi b/ệnh rồi."
"Bản vương biết."
Ta làm nũng: "Vương gia thích kiểu phủ đệ thế nào?"
Ánh mắt Tiêu Thời Cảnh rơi vào mắt ta, nhìn ta đầy nghiêm túc, một đóa hồng nhạt bò lên đôi má hắn.
Là ta nhìn nhầm sao?
Ta cảm thấy ở đùi hắn, có cảm giác...
Không, hắn là người tàn phế.
Ta định đứng dậy, hắn bất chợt ôm ch/ặt lấy ta, ta kinh ngạc nhìn hắn.
"Bản vương sờ xem, nàng đã khỏi thương chưa?"
"Vương gia, chàng bất tiện đi lại, có thể làm chuyện nhân sự không? Nếu có thể để lại cho chàng một mụn con, ta rất vui lòng."
Đáy mắt Tiêu Thời Cảnh thoáng qua vẻ ngượng ngùng, đẩy ta ra.
Ta đứng dậy, ngồi xuống bàn học bên cạnh hắn. Từ công công mím môi cười, mài mực bên cạnh ta.
Ta cúi đầu xem xét kỹ sổ sách của hắn.
Đương kim Hoàng thượng có mười ba người con trai, trong chốn tranh giành quyền lực chốn cung đình, chỉ còn lại năm vị.
Tiêu Thời Cảnh là Thập tam gia.
Phía trên hắn có Thái tử, Yên Vương, Tuần Vương, phía dưới có Đại Vương.
Còn có một Tấn Vương Triệu Thời Cố quanh năm cầm quân đá/nh giặc.
Sau khi ngã ngựa năm năm tuổi, đến tận hai mươi tuổi hắn mới được phong phủ đệ, chọn lấy nơi hoang tàn ở ngoại ô, ăn cơm đạm bạc, uống trà cũ.
Ngoài mấy mẫu ruộng ở ngoại ô, còn có một tiệm cầm đồ trong thành.
Hắn miễn cưỡng qua ngày.
Tuy vậy, nhưng sổ sách này ghi chép từng khoản vô cùng rõ ràng, áp dụng phương pháp ghi chép kép.
Việc m/ua sắm qua lại tuy không nhiều, nhưng lại áp dụng phương pháp "tứ giác trướng" hoàn thiện hơn, tuân thủ nguyên tắc "có đến tất có đi, đến đi phải bằng nhau".
"Vương gia, bốn loại Tiến, Nộp, Tồn, Phải này đều là chàng tự ghi sao?"
Ta là con gái thương nhân, từ nhỏ đã làm quen với tiền bạc.
Ghi chép hoàn thiện và chỉnh tề thế này, e là cha ta nhìn thấy cũng phải giơ ngón tay cái lên.
Ta cầm sổ sách, nghiêng người nhìn hắn. Từ công công bên cạnh sáng mắt lên: "Vương phi nương nương, đều là Vương gia nhà ta tự ghi ạ."
Ta bắt đầu thích hắn rồi.
Hắn là một Vương gia nghèo nàn, không ngờ sổ sách lại ngăn nắp đến thế.
Khóe miệng Tiêu Thời Cảnh nhếch lên, như đang cười.
Ta lại cúi đầu nhìn kỹ. Không khỏi thầm khâm phục, thật sự quá tuyệt.
Lật đến trang cuối cùng, ta phát hiện một dấu chìm. Dấu chìm đó rất mờ, nhưng ta lại vô cùng quen thuộc.
Đó là ký hiệu của "Tất Thông Tiền Trang", tiệm cầm đồ lớn nhất cả nước, sao lại xuất hiện trên sổ sách của Vương phủ?
Ta đ/è nén nghi hoặc trong lòng, giả vờ như không biết gì: "Vương gia, chi bằng chúng ta sửa lại Vương phủ theo kiểu Đại Vương phủ được không?"
Ai mà không biết.
Đại Vương quản lý Công bộ, tu sửa cung điện, xây cầu, vơ vét không ít lợi lộc. Tất cả đều dùng để xây dựng phủ đệ của riêng mình.
Không ngờ hắn thậm chí còn không nhướng mày: "Theo ý phu nhân."
Ta kinh hãi trong lòng: Năm vạn lượng bạc của ta, căn bản là không đủ.
Ba ngày sau, thợ thủ công đã lũ lượt vào Vương phủ. Khắp nơi đều đang thi công, ta đang giám sát.
Đến giờ ăn trưa, Tiêu Thời Cảnh ngồi đối diện ta, đang đọc "Thương Quân Thư".
Lại là sách kinh doanh.
Ta gắp một miếng cà tím bỏ vào bát hắn, hờn dỗi: "Ăn cơm thì đừng đọc sách nữa."
Hắn lạnh nhạt nói: "Phu nhân chẳng phải thích người đọc sách sao?"
Ta kinh ngạc.
Hắn đang bóng gió mỉa mai ta.
Ta không thể nhịn được.
Ta đứng dậy, gi/ật lấy cuốn sách trên tay hắn, bưng bát cơm lên, đặt mạnh xuống bàn.
"Tiêu Thời Cảnh, chàng kỳ kỳ quái quái, ta không vui đâu."
Tiêu Thời Cảnh cũng không gi/ận, vẻ mặt lạnh lùng dịu đi, mỉm cười với ta: "Phu nhân, ta ăn đây."
Ta tịch thu cuốn sách của hắn.
Hắn cúi đầu lặng lẽ ăn cơm, ăn xong liền nói với ta: "Ngày mai là sinh nhật Thái tử, ngài ấy mời chúng ta dự tiệc, ta đã từ chối rồi."