Con gái kéo Tống Hoa đến trước mặt ta: "Mẫu thân, con đều biết cả, nhưng người xưa có câu, một ngày vợ chồng trăm ngày ân, hơn nữa bao nhiêu năm đã trôi qua, oán th/ù gì cũng nên hóa giải rồi chứ ạ?"
"Dẫu sao người cũng là cha, là người thân của con, tại sao người một nhà chúng ta không thể đoàn tụ chứ?"
Con gái khẩn khoản khuyên nhủ, khiến ta như thể kẻ á/c nhân. Ta nhìn nó đầy vẻ khó tin. Bao năm nay, ta sợ nó chịu khổ, thà rằng bản thân chịu thiệt thòi chứ chẳng để nó phải chịu nửa phần uất ức.
Ta vất vả ki/ếm tiền, cho nó cuộc sống gấm vóc lụa là, sao giờ đây nó lại bắt đầu nhớ thương người cha chưa từng gặp mặt?
Dáng vẻ con gái nũng nịu dưới gối ta vẫn còn rành rành trước mắt, ngỡ như mới ngày hôm qua, sao giờ lại trở nên xa lạ đến thế?
Ta liếc nhìn sang Tống Hoa đang đắc ý, gi/ận dữ quát: "Đồ khốn kiếp, có phải ngươi đã giở trò gì không? Ngươi đã cho con gái ta uống thứ th/uốc mê gì?"
Tống Hoa thở dài một tiếng, dáng vẻ vô liêm sỉ: "Chuyện này sao có thể trách ta được? Chỉ có thể nói là cha con tâm đầu ý hợp mà thôi."
Con gái vội vàng bước tới vuốt ngựk cho ta, an ủi: "Mẫu thân, người đừng gi/ận nữa, con còn một món quà lớn nữa đây."
Ta được dìu ngồi xuống ghế. Đến nước này rồi còn món quà lớn gì nữa? Ta muốn xem thử chúng định giở trò q/uỷ quái gì.
Con gái thấy vậy liền vỗ tay, một người đàn bà trẻ tuổi xinh đẹp chậm rãi bước ra. Nàng ta mặc váy áo màu hồng, dáng vẻ yểu điệu đi đến trước mặt ta rồi quỳ xuống, vô cùng ngoan ngoãn: "Nô gia Mẫu Đơn xin bái kiến chủ mẫu!"
Theo sau người đàn bà đó còn có một mụ bà, ôm một đứa trẻ còn đang trong tã Iót. Tống Hoa nhìn thấy đứa bé, lập tức khẩn trương tiến lên đón lấy. Hắn nhìn đứa trẻ trong lòng, vẻ mặt đầy căng thẳng và yêu thương.
Ta lập tức có dự cảm chẳng lành. Con gái như đang khoe công với ta: "Mẫu thân, đây là Mẫu Đơn, nàng ấy là thiếp thất mà cha con nạp, tháng trước nàng ấy vừa sinh được con trai."
Lời nói của nó chẳng khác nào tiếng sét giữa trời quang đối với ta.
Con gái không chú ý đến sắc mặt ta, ngược lại còn đầy vẻ đắc ý và vinh quang, như thể nó mới là người cha ruột của đứa trẻ: "Đây, vừa hết tháng ở cữ là con đã để nàng ấy tới gặp người rồi."
Lời nó vừa dứt, người đàn bà đang quỳ kia cũng theo đó mà bái lạy, miệng hô: "Chủ mẫu vạn an".
Cái eo thon mảnh theo động tác của nàng ta càng khiến nàng ta trông không giống con nhà lành, mà giống kẻ chốn lầu xanh hơn.
Con gái đi đến trước mặt Tống Hoa, đón lấy đứa bé từ tay hắn rồi đưa sát vào mặt ta: "Mẫu thân, người xem đệ đệ đáng yêu chưa kìa, nhà ta trước nay chỉ có mình con là con gái, tuy mẫu thân không nói, nhưng con biết, người vẫn muốn có con trai mà."
Không, ta không muốn. Ta nhắm mắt lại, hoàn toàn không muốn nói lời nào.
"Việc buôn b/án vốn dĩ chỉ là việc của hạng người hạ đẳng, hơn nữa mẫu thân là nữ nhi mà cứ lộ mặt ngoài đường vốn dĩ đã chẳng ra làm sao. Sau này cứ để cha và đệ đệ sắp xếp người làm là được."
"Sau này nhà ta có đàn ông, không chỉ có thể chống lưng cho con, mà còn có thể gánh vác môn diện của nhà họ Vệ. Mẫu thân, người có vui không?"
Ta đã bị chuỗi hành động này của con gái làm cho chấn động đến mức không nói nên lời, chỉ một tay ôm ngựk, một tay đỡ lấy trán. Ta không hiểu tại sao nó sinh ra trong gia đình thương nhân mà lại có thể hạ thấp thương nhân đến thế.
Con gái thấy ta im lặng hồi lâu, cẩn thận hỏi: "Mẫu thân, người vui đến mức không nói nên lời sao?"
Ta chỉ cảm thấy khí huyết dồn lên n/ão, đầu óc nặng nề, cố nén sự khó chịu nhìn đứa con gái xa lạ này: "Con nhìn xem ta chỗ nào giống vui đến mức không nói nên lời?"
"Ta cho con đi học, bao năm qua con chỉ học được cái cách trắng đen bất phân này thôi sao? Có phải con muốn ngày mai tấm biển phủ Vệ nhà ta đổi thành phủ Tống không?"
Bị ta chất vấn như vậy, con gái có chút không vui:
"Mẫu thân, sao người có thể nói như vậy? Người là cha con, đây là đệ đệ con, chúng ta vốn dĩ là người một nhà, con vốn dĩ cũng nên mang họ Tống, dù có đổi phủ Vệ thành phủ Tống cũng là lẽ đương nhiên thôi."
"Người là nữ nhi mà cứ lộ mặt ra ngoài, không biết là làm con mất mặt đến thế nào. Nay cha và đệ đệ đã trở về, người nên giao những thứ này cho cha xử lý, an phận làm đại phòng của nhà họ Tống đi. Cha nể tình gia sản lớn thế này, cũng sẽ không đối xử tệ với người đâu."
"Người xưa có câu, bất hiếu có ba, không con là lớn nhất. Con làm vậy cũng là vì tính toán cho tương lai của mẫu thân, cũng là tấm lòng của con thôi."
Lời con gái nói khiến ta như bị sét đá/nh ngang tai. Ta không hiểu tại sao đứa con gái ta vất vả dạy dỗ lại có tư tưởng như vậy.
Thư viện rốt cuộc đã dạy những gì, tại sao lại giáo dục ra một kẻ ng/u muội vô tri như thế này?
Ta nhìn con gái nói: "Thư Cầm, từ nhỏ đến lớn, ta chưa từng nói với con một lời nặng nề. Hôm nay cho con một đêm để suy nghĩ, con muốn đón người cha tốt, người đệ đệ tốt của con về, hay là muốn bước ra khỏi phủ Vệ của ta?"
Ta để lại một câu rồi phất tay áo bỏ đi.
Sau khi ta đi, Tống Hoa đ/au lòng kéo Mẫu Đơn đứng dậy.
"Chủ mẫu có vẻ không thích nô gia và Nguyên nhi, hay là để nô gia đưa Nguyên nhi đi vậy!"
Mẫu Đơn vẻ mặt bi thương nói, nhưng cả nửa thân trên lại tựa vào lòng Tống Hoa, còn không ngừng cọ qua cọ lại.