Thái hậu tức gi/ận lên tiếng ngăn cản, Hoàng thượng lại như thể không nghe thấy gì, cứ thế dại khờ với đôi mắt đắm đuối tiếp tục chạy về phía trước.
Cuối cùng cũng đến hồ tâm đình.
Dưới lớp rèm lụa, Hoàng thượng bắt lấy bóng hình yêu kiều ấy.
...
Cách quá xa, ta không nghe rõ hai người trong đình đang nói điều gì.
Nhưng lại có thể nghe rõ tiếng xì xào bàn tán của các đại thần trong yến tiệc.
« Yêu phi, vậy mà lại gọi bướm về để mê hoặc Hoàng thượng. »
« Yêu phi không trừ, là tai họa của quốc gia. »
« Suỵt, nhỏ tiếng thôi, cẩn thận kẻo Hoàng thượng nghe thấy lại lấy đầu ngươi đấy. »
« Hừ! Ta là lão thần ba triều, ngay cả Tiên đế cũng phải nể ta vài phần, yêu phi họa quốc, ta tất nhiên có trách nhiệm phải trừ khử. »
...
Mà cách đó không xa.
Miêu Quý nhân lại mang vẻ mặt bi thương, đôi tay khẽ vuốt ve bụng dưới.
Động tác nhỏ nhặt này, tất cả đều bị huynh trưởng nàng thu vào tầm mắt.
Quý phi nhờ một khúc “Dẫn Điệp Vũ” mà tái đắc sủng.
Có thể nói sự sủng ái còn hơn cả lúc trước.
Mà càng như vậy, tiếng m/ắng nhiếc Quý phi là yêu phi ở triều đình lại càng lớn.
Những lời này, tự nhiên cũng truyền đến tai Quý phi.
Chỉ là những tiếng ch/ửi bới này, nàng nghe lại thấy vui mừng.
Bởi vì trong tâm tưởng nàng, càng đẹp mới càng xứng danh là yêu, cộng thêm địa vị của phụ huynh nàng trong triều không ai có thể lay chuyển.
Những kẻ m/ắng nhiếc nàng, trong mắt nàng chẳng qua chỉ là lũ kiến hôi đang vùng vẫy mà thôi.
Cố Nhan hương trong điện đ/ốt ngày càng nhiều.
Để tránh cho cung nữ lây nhiễm loại hương này mà trở nên xinh đẹp, Quý phi hạ lệnh, kẻ hầu hạ cận thân, bất kể nam nữ đều phải đeo khăn che mặt.
« Lý Tự, hôm nay hương này sao lại nhạt đi vài phần? »
Quý phi vừa mân mê làn khói tím vừa hỏi ta.
« Bẩm nương nương, trong Cố Nhan hương cần phải thêm linh chi. »
« Linh chi có gì lạ, có lệnh bài của bản cung, còn sợ Nội vụ phủ không đưa cho ngươi sao? »
Ta quỳ rạp xuống đất.
« Nương nương bớt gi/ận, linh chi tầm thường tìm ki/ếm dĩ nhiên không khó, chỉ là linh chi thêm vào Cố Nhan hương này, phải là loại tốt nhất trong núi Thái Bạch, nhưng nay trời đông giá rét, trong núi Thái Bạch đã chẳng còn ai dám đi hái. »
Hừ!
Quý phi kh/inh khỉnh quát.
« Chuyện này có gì khó, hôm nay Hoàng thượng tới, bản cung sẽ bảo người phái người đi lấy. »
« Nguyệt nhi muốn trẫm lấy vật gì nào? »
Hoàng thượng không biết từ khi nào đã bước vào trong điện.
Quý phi kiều diễm sà vào lòng bậc đế vương: « Hoàng thượng, thần thiếp muốn linh chi núi Thái Bạch. »
Hoàng thượng chẳng hề bận tâm, bàn tay lớn vung lên: « Chuyện này có gì khó, Nguyệt nhi muốn mặt trăng trên trời trẫm cũng hái xuống cho nàng, chút linh chi ấy có đáng là bao. »
Để đổi lấy một nụ cười của mỹ nhân.
Thiên tử rầm rộ sai người đến núi Thái Bạch tìm linh chi.
Bách tính lại càng khổ không thể tả.
Núi cao hiểm trở, người ch*t kẻ bị thương vô số.
Quý phi, lại càng thực sự mang danh yêu phi.
Ngay cả phụ huynh nàng cũng bị liên lụy.
Ngày này, vừa tan buổi chầu sớm.
Huynh trưởng của Quý phi là Phiêu Kỵ tướng quân vội vã chạy tới.
Vừa mới bước vào cung điện, ông ta đã bị mùi hương trong điện xộc vào khiến mày nhíu ch/ặt.
« Huynh hôm nay sao có thời gian đến thăm muội? » Quý phi hỏi.
Tướng quân đầy mình lửa gi/ận.
« Nếu ta không đến, muội sợ là sắp bị tên thái giám này mê hoặc tâm trí rồi. »
« Hương gì mà làm đẹp, thuần túy là bịa đặt, hôm nay ta phải thay muội trừ khử tên thái giám này. »
Lời vừa dứt, cổ áo ta đã bị tướng quân xách lên, cảm giác nghẹt thở bao trùm lấy toàn thân.
Vào hoàng cung cần phải tháo giáp, nhưng ông ta là đại tướng quân, trong mắt ông ta ta chỉ là kẻ tiểu nhân không trói ch/ặt được gà, tay không cũng có thể đá/nh ch*t.
Nhưng hương này có làm Quý phi trở nên xinh đẹp hơn không, trong lòng nàng tự khắc hiểu rõ.
Ta đá/nh cược là nàng không nỡ để ta ch*t, nàng đang dựa dẫm vào hương của ta.
« Huynh dừng tay! »
« Lý Tự là tâm phúc của muội, nếu gi*t nó, huynh muốn muội cô đ/ộc không nơi nương tựa trong thâm cung này sao? »
Nắm đ/ấm ch*t chóc dừng lại ngay trước mắt ta, suy cho cùng vẫn là xót xa cho muội muội mình.
Được giải thoát.
Ta quỳ bò đến bên cạnh Quý phi.
« Hôm nay tạm tha cho ngươi, nhưng nếu ngươi còn dám yêu ngôn hoặc chúng trước mặt Quý phi, ta nhất định khiến ngươi ch*t không chỗ ch/ôn thân. »
Tướng quân nói xong, phất tay áo bỏ đi.
Tất cả mọi người đều bị uy nghiêm của ông ta trấn áp, không ai chú ý tới, lúc nãy khi ta cận kề cái ch*t, đã gi/ật được lá thư từ trong tay áo ông ta.
Ta giao lá thư cho A Linh, dặn nàng nhất định trước khi hết năm phải đặt nó vào trong tẩm điện của Quý phi.
A Linh chấn động trước nội dung trong thư.
Nàng nắm ch/ặt lá thư, ánh mắt kiên định hơn đêm đó rất nhiều.
« Công công giao thứ quan trọng như vậy cho ta, thật sự không quen tỷ tỷ ta sao? »
« Cố nhân trong miệng công công, có phải là tỷ tỷ không? »
« Tỷ tỷ từng nhắc tới trong thư nhà... »
Ta quay lưng đi, lại một lần nữa c/ắt ngang lời nàng.
« A Linh, ngươi là kẻ thông minh, giữa ta và ngươi tốt nhất đừng dính líu quá nhiều. »
Phiêu Kỵ tướng quân cậy công kiêu ngạo, dính líu đến chuyện mưu phản, sát ngày cuối năm truyền đi khắp chốn, cộng thêm hành vi yêu phi của Quý phi, vốn đã khiến văn võ bá quan bất mãn.
Hoàng thượng thậm chí đã mấy ngày không tới Vị Ương cung.
Quý phi nghe được đôi ba lời, mấy lần bưng canh sâm tới Ngự thư phòng tìm Hoàng thượng đều bị chặn ngoài cửa.
Đồ đạc trong cung lại bị đ/ập nát không còn thứ gì.
« Lý Tự, Lý Tự! Cút tới đây cho bản cung! »
Ta vội vã chạy tới.
« Nương nương, nô tài có mặt. »
Chỉ thấy Quý phi nhìn vào gương, không ngừng soi xét dung nhan của mình.
« Bản cung có phải đã x/ấu đi rồi không? Tại sao Hoàng thượng không chịu gặp bản cung, ngươi nói đi, ngươi nói đi! »
Lẽ ra Quý phi không ngừng dùng Cố Nhan hương thì không thể x/ấu đi được.
Nhưng nàng dùng quá thường xuyên rồi.