"Kiểu Kiểu, người sai là ta..." Chàng nâng tay, mũi ki/ếm đ/âm thẳng vào lồng ngựk.
Thương Chỉ Uyên búng ngón tay, đá/nh g/ãy thanh ki/ếm: "Tuẫn tình? Ngươi không xứng. Kiểu Kiểu chê ngươi bẩn, đừng làm phiền sự thanh tịnh của nàng."
Vân Lang bị giam vào Vô Gian Luyện Ngục sâu nhất nơi địa phủ.
Thương Chỉ Uyên cũng không còn tung tích.
Ta chán nản nằm trong hình nhân giấy, đếm từng ngày qua đi.
Chưa đợi được Thương Chỉ Uyên trở về, đã có kẻ nhanh chân hơn đá/nh cắp ta đi.
Căn phòng trước mắt giống hệt như ở nhân gian.
Ta ngáp một cái trong hình nhân giấy, biết rõ kẻ tr/ộm ta là ai.
Chỉ là tóc Lạc Hoa Trầm đã bạc trắng hết cả,
h/ồn phách tổn hại nghiêm trọng, nếu không tìm cách tu bổ sẽ h/ồn phi phách tán.
Nhưng chàng không hề có ý định tu bổ, ngày ngày chỉ ngồi đối diện với hình nhân giấy của ta, làm vài chuyện kỳ quặc.
Niệm những câu chú lạ lùng.
Cư/ớp linh bảo từ bên ngoài về, thi triển pháp thuật lên hình nhân.
Thương tích của chàng ngày càng nặng, h/ồn phách cũng bắt đầu nhạt dần.
Ta không kìm được mà nói với chàng: "Lạc Hoa Trầm, bỏ cuộc đi."
Chàng không nghe thấy lời ta.
Ôm hình nhân giấy của ta nghỉ ngơi, mang hình nhân của ta đi ngắm hoa Mạn Châu Sa đỏ như m/áu dưới minh giới.
Chàng không biết, ta đã đợi chàng mấy chục năm, cảnh sắc nơi minh giới này ta đã sớm nhìn đến phát chán.
Chàng thỉnh thoảng lại nói chuyện với hình nhân của ta: "Giá như người ch*t trên chiến trường là ta thì tốt biết mấy, Kiểu Kiểu, lẽ ra nên đổi lại là ta đợi nàng năm mươi năm."
"Kiểu Kiểu, ta có phải rất vô dụng không? Nàng đợi ta lâu đến thế, ta lại không nhận ra nàng."
Nói xong câu này, chàng dùng ki/ếm tự ngược mà rạ/ch nát đôi mắt mình.
"Như vậy... có thể khiến nàng tha thứ cho ta một chút không?"
Chàng đặt Kết H/ồn Đăng trước mặt hình nhân của ta suốt ngày đêm, nhưng ta đã tan thành tro bụi, bao nhiêu pháp khí thần tiên cũng vô dụng.
Ta nhìn chàng nhạt dần đi.
Khuôn mặt trắng bệch cùng màu với mái tóc.
"Kiểu Kiểu, sắp tới ta cũng h/ồn phi phách tán rồi, cùng nàng bầu bạn..."
Ta không nhịn được nói: "Không cần đâu, Lạc Hoa Trầm, nếu có kiếp sau, ta không muốn gặp lại chàng nữa."
Câu này, chàng dường như đã nghe thấy.
"Ta vì nàng mà luôn nhẫn nhịn nỗi đ/au. Ch*t vì nàng rất đ/au, bị nàng lãng quên rồi chịu ấm ức cũng rất đ/au,
Lạc Hoa Trầm, ta không muốn đ/au nữa."
Chàng im lặng vài khắc, buông tay đang nắm hình nhân của ta ra, cố gắng gượng cười: "Kiểu Kiểu, ta hiểu rồi..."
"Từ nay về sau, sẽ không còn ta nữa, cũng sẽ không để nàng phải đ/au nữa."
Khi Thương Chỉ Uyên trở về, bộ giáp huyền sắc trên người đã rá/ch nát, cánh tay cũng mất đi một bên.
Sau khi nhìn thấy, ta ngẩn người hồi lâu, dồn hết sức lực muốn lao ra khỏi hình nhân giấy.
"Thương Chỉ Uyên--"
"Sư phụ! Đồ nhi lại làm liên lụy đến người rồi!"
Nhưng chàng không thấy ta, cũng không nghe thấy ta.
Từ khi bước vào phòng, gương mặt Thương Chỉ Uyên luôn treo nụ cười, giấu cánh tay tàn khuyết ra sau lưng.
Chàng nhét thứ gì đó như viên kẹo vào miệng hình nhân giấy của ta.
Khắp mặt đầy thương tích, ánh mắt lại dịu dàng khôn xiết xoa đầu ta: "Kiểu Kiểu ăn kẹo rồi ngủ một giấc, mọi chuyện sẽ ổn thôi."
Đâu có đơn giản như vậy!
Sư phụ là một kẻ đại bịp bợm!
Ta không biết mình đã ngủ bao lâu, khi tỉnh lại, Thương Chỉ Uyên đang canh bên giường, giúp ta che đi ánh đèn chói mắt.
"Kiểu Kiểu tỉnh rồi sao?"
Nói xong, chàng tự véo má mình một cái.
"Xem ra lần này, không phải là ta đang nằm mơ."
Ta không nhịn được cười,
Nghe thấy tiếng mình, ta mới kinh ngạc nhận ra mình đã có cơ thể, không còn là vo/ng h/ồn nữa.
Trong lục giới chỉ có Nữ Oa Thạch tạo người bổ trời mới có thể tạo ra thân x/ác, ngưng tụ những vo/ng h/ồn đã vỡ vụn giữa trời đất.
Viên Nữ Oa Thạch này, Thiên Đế quý trọng vô cùng.
Sống mũi ta cay xè, đưa tay chạm vào bàn tay phải của chàng.
"Muốn nắm tay ta, Kiểu Kiểu có thể nói thẳng mà." Chàng cười cợt nhả, giành lấy trước một bước, nắm ch/ặt tay ta.
"Tay chàng đã mọc lại rồi sao?"
Q/uỷ hầu đứng trong góc tối không nhịn được lên tiếng: "Vương phi, người đã ngủ năm trăm năm rồi, Q/uỷ Vương cũng canh chừng người năm trăm năm. Q/uỷ Vương còn thường xuyên nằm mơ, mơ thấy người tỉnh dậy, cười lớn đến mức cả Q/uỷ Vương điện đều nghe thấy."
Thương Chỉ Uyên nghiến răng, cầm lấy món đồ trang trí bên cạnh ném tới: "Cần ngươi nhiều lời, cút đi cho khuất mắt."
Ta đợi Lạc Hoa Trầm năm mươi năm, đã thấy cô đ/ộc đến mức không chịu nổi.
Còn chàng, đợi ta năm trăm năm.
Ta cười khẽ một tiếng, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Khiến Thương Chỉ Uyên luống cuống tay chân: "Đừng khóc mà, khóc thành con mèo nhỏ x/ấu xí lắm."
"Ta thề, ta luôn canh giữ bên cạnh nàng, một bước cũng không rời... còn chỗ nào khiến con mèo nhỏ không hài lòng không?"
Khó khăn lắm mới nín khóc, nghe chàng nói câu này, suýt nữa lại rơi lệ.
Tay chậm rãi nâng lên, ta điều khiển cơ thể đã ngủ năm trăm năm, không mấy linh hoạt tháo chiếc mặt nạ Tu La trên mặt chàng xuống.
Dưới ánh nến, dung nhan này khiến ta ngẩn ngơ.
Hóa ra sư phụ không hề nói khoác, người dưới mặt nạ quả thực phong hoa tuyệt đại, nghiêng nước nghiêng thành, một nốt ruồi son dưới mắt cũng đủ làm đảo đi/ên tâm h/ồn.
Khi ở nhân gian, chàng đã che giấu dung mạo, nhưng vẫn là đệ nhất trên núi Cửu Nghi.
"Mai Dữu, tên sư phụ khốn kiếp. Người lừa ta lâu như vậy!"
Chàng cười một tiếng, khiến đất trời lu mờ: "Ta còn tưởng nàng sẽ không bao giờ tháo mặt nạ của ta xuống."
Ta không quan tâm chàng là ai, nên sẽ không tháo mặt nạ của chàng.
Phải rồi, trước kia người ta để tâm, chỉ có Lạc Hoa Trầm, để chàng đứng sau lưng ta, nhìn bóng lưng ta, đợi chờ rất lâu rất lâu...