Sau khi nàng rời đi, gió trên núi Cửu Nghi cũng trở nên lạnh lẽo, đêm dài dằng dặc tưởng chừng như vô tận.
Chàng chợt không thể nhớ nổi, ba ngàn năm trước khi gặp Bạch Kiểu, mình đã sống như thế nào.
Hóa ra, khi để một người bước vào trong tim, rồi lại để nàng rời đi, trái tim sẽ trở nên trống rỗng và lạnh lẽo đến nhường này.
Chỉ nhẫn nhịn được một ngày, chàng đã tách một phần ý thức gửi đến bên cạnh nàng.
Nhìn nàng cười hạnh phúc, dưới ánh đèn từng đường kim mũi chỉ thêu áo cưới.
Đêm nào cũng thêu đến tận khuya, mấy lần mệt đến ngủ thiếp đi, nàng vẫn nắm ch/ặt cây kim bạc trong tay, vì thế mà còn đ/âm bị thương cả đuôi mắt.
Chiến trường truyền tin tới, Lạc Hoa Trầm bị đại quân man di vây hãm, nàng vứt bỏ áo cưới, rong ruổi suốt bảy ngày bảy đêm không ngủ không nghỉ, cuối cùng vì nam nhân kia mà đỡ lấy vạn mũi tên b/ắn ra cùng lúc, ch*t trong vòng tay hắn.
Đứng cách xa vạn dặm, trên đỉnh núi Cửu Nghi, Thương Chỉ Uyên loạng choạng lảo đảo.
Dường như, vạn mũi tên đen kịt áp xuống kia, tất cả đều đ/âm thẳng vào thân thể chàng.
Cô bé mà chàng tự tay nuôi lớn, chưa từng để nàng chịu đ/au đớn, chưa từng để nàng phải đợi chờ hay sợ hãi...
Vậy mà chàng phải trơ mắt nhìn nàng ch*t thảm thương đến thế,
Trên người đầy những mũi tên, rút mãi cũng chẳng thể hết.
Chàng triệu ra thanh ki/ếm trong tay, một nhát ch/ém bằng cả ngọn núi Cửu Nghi.
Ý niệm vừa chuyển, chàng xuất hiện trước mặt Lạc Hoa Trầm đang hôn mê bất tỉnh, chàng vung ki/ếm, nhắm thẳng vào đầu Lạc Hoa Trầm, ánh mắt lạnh lẽo chứa đầy h/ận th/ù.
Chỉ một nhát ch/ém xuống, chàng có thể khiến Lạc Hoa Trầm h/ồn phi phách tán, biến mất mãi mãi.
Lạc Hoa Trầm trong cơn hôn mê không ngừng thổ huyết, miệng gọi tên nàng: "Kiểu Kiểu, Kiểu Kiểu--"
Tâm ý của hai người họ tương thông.
Đến tận lúc ch*t, cô bé của chàng vẫn yêu Lạc Hoa Trầm, là cam tâm tình nguyện ch*t vì hắn.
Còn chàng, Thương Chỉ Uyên, chỉ là một kẻ đứng ngoài cuộc.
Khi rời khỏi nhân gian, chàng liếc nhìn ngôi sao Hồng Loan trên đỉnh đầu, nó đã lụi tắt.
Tình kiếp này, coi như đã vượt qua.
Thế nhưng cô bé ngốc nghếch kia, cứ khờ dại đứng trên cầu Nại Hà lạnh thấu xươ/ng, chịu đựng sự xâm thực của nước sông Vo/ng Xuyên băng giá, chỉ để đợi người tình của mình.
Nàng đợi suốt năm mươi năm, căn bản không hề biết Lạc Hoa Trầm đã thay lòng, yêu người khác.
Da mặt nàng bị đá/nh cắp, Thương Chỉ Uyên không ngăn cản.
Lạc Hoa Trầm bị hạ chú, chàng cũng không ngăn cản.
Ngay từ đầu, chàng vốn chẳng phải người tốt lành gì.
Chàng từng tác thành cho Bạch Kiểu và Lạc Hoa Trầm một đời, vậy ai sẽ tác thành cho chàng đây?
Chàng bắt q/uỷ từ nhân gian trở về, đều cố ý đi ngang qua cầu Nại Hà, chỉ để được lướt qua nàng, nghe nàng gọi một tiếng: "Q/uỷ Vương đại nhân."
Nàng đợi bao lâu, chàng cũng đợi bấy lâu.
Chỉ là tâm ý và sự chờ đợi của chàng, nàng chưa từng hay biết.
Vân Lang tr/ộm h/ài c/ốt, l/ột da mặt, tổn hại âm đức, nên h/ồn phách mới không trọn vẹn, kiếp sau chỉ có thể làm s/úc si/nh.
Tất cả những điều này, đều nằm trong tầm kiểm soát của chàng.
Lạc Hoa Trầm vì muốn bù đắp h/ồn phách cho Vân Lang mà c/ầu x/in trước mặt chàng.
Chàng nhếch lên nụ cười khó đoán, chậm rãi xoay chiếc nhẫn đỏ thắm trên ngón tay: "Bổ Âm Thảo trăm năm mới mọc được một cây, Lạc Hoa Trầm, ngươi lấy gì để trao đổi với bản tọa đây?"
"Người phụ nữ bên cạnh ngươi cũng không tệ, bản tọa đang thiếu một vương phi, gả nàng ta cho bản tọa, bản tọa sẽ ban th/uốc chữa b/ệnh cho nàng."
Sự tính toán trong chốn phong nguyệt, chỉ để cầu lấy trái tim một người.
Chàng mưu tính bao nhiêu năm, cũng đợi bao nhiêu năm, cuối cùng cũng được toại nguyện.
(Hết)