“Cậu và Hoan Nhan kết hôn năm năm, ngay cả cậu còn không biết cô ấy đi đâu, thì sao tôi lại biết được?”

“Ông Bùi, mời ông về cho.”

Sau chuyến đi tay trắng trở về,

Bùi Tòng Văn đ/ấm mạnh một cú vào vô lăng.

Hứa Hoan Nhan.

Anh vốn luôn nghĩ bản thỏa thuận ly hôn mà Hứa Hoan Nhan để lại chỉ là để gi/ận dỗi mình mà thôi.

Nhưng giờ đây khi cô đã hủy số điện thoại, lại chẳng ai biết cô đã đi đâu.

Anh mới buộc lòng phải thừa nhận, cô thực sự muốn ly hôn với mình.

Thế nhưng trong lòng anh lại đầy rẫy sự không cam tâm. Rõ ràng trước đây Hứa Hoan Nhan yêu anh đến thế, tại sao lại có thể quyết đoán chọn cách rời bỏ anh như vậy?

Đúng lúc này, điện thoại bên cạnh reo lên.

Sau khi bắt máy, giọng nói yếu ớt của mẹ Bùi vang lên từ đầu dây bên kia.

“Tòng Văn, về một chuyến đi, mẹ có chuyện muốn nói với con.”

Mẹ Bùi nhìn người trước mặt, thở dài một tiếng.

“Giờ con và Hoan Nhan đã ly hôn rồi, An Tâm cũng đã ly hôn trở về nước, con và An Tâm…”

“Mẹ.” Bùi Tòng Văn vội vàng c/ắt ngang lời mẹ Bùi, “Con không đồng ý ly hôn với Hoan Nhan.”

Mẹ Bùi ngạc nhiên mở to mắt, lấy từ trong ngăn kéo ra một cuốn giấy chứng nhận ly hôn.

“Nhưng hai đứa đã lấy giấy chứng nhận ly hôn rồi mà, Hoan Nhan không nói với con sao?”

Chương 11

Nhìn vẻ mơ hồ thoáng qua trong mắt anh, mẹ Bùi càng thêm ngạc nhiên trong lòng.

Bà vốn tưởng Hứa Hoan Nhan chỉ là không nói với con trai mình chuyện ra nước ngoài,

không ngờ ngay cả chuyện ly hôn cũng không nói.

Vậy thì họ đã ký thỏa thuận ly hôn bằng cách nào?

Bùi Tòng Văn nhìn tờ giấy chứng nhận ly hôn trước mắt, ánh mắt tối sầm lại, ngọn lửa hừng hực ch/áy trong lồng ngựk lan đến tận đáy mắt anh.

Anh chỉ nghĩ Hứa Hoan Nhan mới chỉ ký thỏa thuận ly hôn với mình, không ngờ cô đã làm đến tận bước lấy giấy chứng nhận ly hôn rồi!

Nếu anh nhớ không lầm, để cầm được giấy chứng nhận ly hôn còn cần trải qua một tháng thời gian hòa giải.

Nghĩa là chỉ hơn một tháng trước, Hứa Hoan Nhan đã chuẩn bị sẵn sàng để ly hôn với mình rồi!

Nhìn ánh mắt đầy nghi hoặc của mẹ Bùi, anh nói vài câu qua loa cho xong chuyện.

Sau đó lại hỏi mẹ Bùi tại sao phải cố tình tác hợp anh và An Tâm.

Mẹ Bùi mỉm cười.

“Lúc trước con vì An Tâm mà sống ch*t đòi có được cô ấy, giờ An Tâm về nước, Hoan Nhan cũng đã ly hôn với con, nên mẹ mới nghĩ…”

Trước đây ai cũng nói anh và An Tâm không hợp, giờ đây khi cả hai đều đã ly hôn, mọi người lại bắt đầu nói họ rất xứng đôi.

Một cảm giác khó chịu lan tỏa trong lòng.

“Nhưng con không hề đồng ý ly hôn với Hoan Nhan.”

Không hiểu sao, khi nghe đến chuyện ly hôn với Hứa Hoan Nhan, trong lòng anh đột nhiên hoảng lo/ạn.

Cuộc hôn nhân năm năm này, anh đã sớm quen với sự chăm sóc của Hứa Hoan Nhan, nếu ly hôn với cô, anh không thể tưởng tượng nổi mình sẽ sống tệ hại đến mức nào.

Hơn nữa, Hứa Hoan Nhan yêu anh như mạng sống, việc cô ly hôn chắc chắn là đang gi/ận dỗi.

Còn về phần An Tâm, anh quả thực thích cô ấy, dù sao cũng là ánh trăng sáng thời niên thiếu, anh đã tâm tâm niệm niệm suốt bao nhiêu năm, nhưng để bắt anh từ bỏ Hứa Hoan Nhan, anh hình như không làm được.

Nhìn sự giằng x/é trong mắt Bùi Tòng Văn, mẹ Bùi lấy từ trong ngăn kéo ra một tập tài liệu khác.

Khi Bùi Tòng Văn nhìn thấy bốn chữ lớn "Thỏa thuận báo ân" cùng chữ ký của Hứa Hoan Nhan ở phía dưới cùng, anh lập tức trợn tròn mắt.

“Mẹ, đây là ý gì?”

Dù sao cũng là con trai mình, mẹ Bùi cũng không muốn giấu anh.

“Năm đó An Tâm kết hôn rồi ra nước ngoài, con – một thiên chi kiêu tử – lại trở nên sa sút như vậy, nên mẹ mới nghĩ cách tìm một người giúp con bước ra khỏi đó.”

Mà Hứa Hoan Nhan lúc đó vừa hay muốn đến báo ân, thế là hai người họ bàn bạc với nhau, rất nhanh đã đạt được thỏa thuận.

Chỉ cần Hứa Hoan Nhan ở bên cạnh Bùi Tòng Văn năm năm, giúp anh bước ra khỏi mối tình này, thì ân tình của cô coi như trả xong.

Thú thật, năm năm qua Hứa Hoan Nhan quả thực đã làm rất tốt.

Nhưng cô cũng luôn tự nhắc nhở bản thân từng phút từng giây, nên mới luôn gọi mẹ Bùi là bác gái.

Ban đầu mẹ Bùi cũng muốn nếu An Tâm cả đời này không về nước, bà sẽ coi Hứa Hoan Nhan như con dâu thực sự mà đối đãi.

Ai ngờ thỏa thuận năm năm vừa đến hạn, An Tâm đã về nước, mà con trai bà cũng vì gặp An Tâm mà gặp t/ai n/ạn giao thông.

Mẹ Bùi còn đang do dự chưa biết mở lời thế nào, thì Hứa Hoan Nhan đã tìm đến bà trước, đề nghị ly hôn và rút lui.

Sau khi nghe mẹ Bùi kể lại mọi chuyện, Bùi Tòng Văn không còn nghe thấy gì nữa.

Anh dùng hai tay nắm ch/ặt tập thỏa thuận báo ân này, không ngừng r/un r/ẩy, đầu óc trống rỗng.

Anh đã nghe thấy cái gì vậy.

Vậy ra suốt năm năm qua, sự tốt bụng của Hứa Hoan Nhan dành cho anh đều là vì báo ân?

Vậy ra Hứa Hoan Nhan chưa bao giờ yêu anh.

Vậy ra sau khi An Tâm về nước, cô mới nóng lòng muốn ly hôn với anh đến thế?

Nhưng ánh mắt yêu thương cô từng dành cho anh cũng không thể là giả dối được chứ?

Nếu cô thực sự không yêu anh, sao có thể vì anh mà nhảy xuống biển?

Sao có thể đối xử tốt với anh suốt năm năm!

Anh nhìn tập tài liệu trước mắt với ánh mắt đầy phức tạp, trên đó liệt kê rõ ràng những việc Hứa Hoan Nhan phải làm cho anh trong năm năm qua.

Càng đọc xuống dưới, sắc mặt anh càng âm trầm.

Việc lớn thì phải chịu trách nhiệm với tính mạng của anh, việc nhỏ thì mọi chuyện trong nhà đều phải do một tay cô quán xuyến.

Từng chút tốt đẹp cô dành cho anh, tất cả đều là vì thỏa thuận.

Không có lấy một chút tình riêng.

Chương 12

Ảo tưởng cuối cùng trong lòng Bùi Tòng Văn cũng bị những điều kiện dày đặc trên thỏa thuận ngh/iền n/át.

Sự phẫn uất như hồng thủy vỡ đê dâng trào vào đáy mắt anh, gần như khiến anh sụp đổ.

Tiếng "xoẹt" vang lên, bản thỏa thuận trong tay anh đã thành những mảnh vụn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Con trai thật giả mạo, lòng mang ý đồ xấu

Chương 11
Sau một lần say rượu, tôi mang thai. Nhưng lại chẳng nhớ đứa bé là con của ai. Tôi đi hỏi thanh mai trúc mã, cậu ấy nhìn tôi với vẻ mặt đầy chán ghét. "Loại người nửa nam nửa nữ như cậu, ai mà thích cho nổi?" Tôi dò hỏi vị hôn phu, anh khẽ nhíu mày. "Lục Phàm, tôi đã nói từ lâu rồi. Dù cậu mới là cậu chủ thật của nhà họ Lục, thì người tôi công nhận cũng chỉ có Lục Dữ Bạch." Tôi siết chặt vạt áo, xấu hổ cúi gằm đầu. Ai ai cũng yêu quý cậu chủ giả Lục Dữ Bạch, còn hận tôi vì đã quay về cướp mất vị trí vốn thuộc về cậu ta. Đêm đó, cả người tôi khó chịu đến mức không sao ngủ nổi. Thế nhưng, Lục Dữ Bạch – người luôn nhằm vào tôi lại gõ cửa phòng. "Anh, có phải chân anh bị thương rồi không? Em mang thuốc đến bôi giúp anh."
109
3 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 375: Trong Núi Không Biết Tháng Năm
11 An Lan Năm Tháng Chương 18
12 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lời Ngỏ

Chương 6
Song thân đón ta từ chốn thôn quê trở về để tham dự kỳ tuyển phi của Thái tử. Hoàng hậu ban ý chỉ, sai ma ma mang y phục cùng trang sức đến cho các vị quý nữ. Muội muội liền đoạt lấy phần của ta. Khi ta định tiến lên đòi lại, mẫu thân liền quát mắng: 'Uyển nhi sắp trở thành Thái tử phi, ngươi là tỷ tỷ, nên nhường nhịn nó một chút'. Sau đó, vì muốn nhường muội ấy, ta cố tình để bản thân bị loại. Uyển nhi thuận lợi gả cho Thái tử, còn ta lại bị phụ thân gả cho Lục Cảnh, thanh mai trúc mã của muội ấy. Sau khi thành thân, chàng cùng ta tương kính như tân, mọi sự đều chiều ý ta. Ta ngỡ rằng bản thân cuối cùng đã tìm được hạnh phúc. Trước lúc lâm chung, Lục Cảnh tay siết chặt một chiếc trâm bạc, thốt rằng: 'Nàng chung quy vẫn không thắng nổi nàng ấy, nguyện kiếp sau không còn phải cùng nàng gắn kết'. Chiếc trâm đó ta nhớ rõ, chính là của Uyển nhi. Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về thời điểm tuyển phi. Ta liền đoạt lại y phục, lạnh nhạt nói: 'Nếu muội muội thực sự muốn, hãy tự mình đi cầu xin Hoàng hậu'.
Cổ trang
Cung Đấu
Trọng Sinh
10
Kính Hoa Từ Chương 10
Hừng đông Chương 7