Nói đi cũng phải nói lại, Bùi Tòng Văn là người đàn ông đầu tiên cô tiếp xúc, cô phải kết hôn khi còn chưa kịp bước chân ra xã hội. Với tâm tư đơn thuần, cô sợ mình bị những ảo ảnh trong suốt năm năm này mê hoặc, nên đã sớm chuẩn bị sẵn một bản thỏa thuận ly hôn.
Mỗi khi cảm thấy mình sắp rung động vì anh, cô lại lấy bản thỏa thuận ly hôn ra để tự nhắc nhở bản thân về mối qu/an h/ệ và khoảng cách giữa hai người.
Cô đã từng thử yêu Bùi Tòng Văn chưa? Có lẽ là có.
Nhưng khi xuân tâm vừa chớm nở, anh lại vì An Tâm mà hết lần này đến lần khác vứt bỏ cô. Là một người bình thường thì ai cũng sẽ thấy mệt mỏi, huống chi là một người mang thân phận báo ân như cô. Không chán gh/ét anh đã là may mắn lắm rồi.
Năm năm, nói dài thì cũng dài, dài đến mức cô từng nghĩ cả đời này cứ thế mà trôi qua. Nói ngắn thì cũng chỉ trong chớp mắt, cô đã hoàn toàn thoát khỏi anh và ra nước ngoài.
Những lời lẽ lạnh lùng nhưng thực tế cứ nối tiếp nhau, sắc mặt Bùi Tòng Văn ngày càng tái nhợt: "Bùi Tòng Văn, tôi chưa từng, dù là trước đây, bây giờ hay tương lai, tôi đều không và sẽ không bao giờ yêu anh. Giữa chúng ta, chỉ có báo ân mà thôi."
Anh phản ứng ra sao, Hứa Hoan Nhan hoàn toàn không bận tâm. Cô chỉ muốn nhanh chóng giải quyết xong chuyện này rồi xuống lo việc triển lãm tranh. Bùi Tòng Văn định tiến lên ngăn cô lại, nhưng Phó Trường Thâm đã luôn chắn trước mặt anh. Anh chỉ đành trơ mắt nhìn bóng lưng Hứa Hoan Nhan khuất sau cánh cửa.
Triển lãm tranh không hề bị ảnh hưởng bởi khúc nhạc đệm nhỏ này và cuối cùng đã diễn ra suôn sẻ. Để chúc mừng cô, Phó Trường Thâm và Trình Nguyệt đã đặt trước một nhà hàng mà cô yêu thích. Thế nhưng món ăn còn chưa kịp lên, một bó hoa hồng đỏ thắm đã được gửi đến.
"Xin hỏi ai là tiểu thư Hứa ạ? Đây là hoa Bùi tiên sinh gửi tặng, chúc mừng tiểu thư Hứa tổ chức triển lãm thành công."
Hứa Hoan Nhan thậm chí không buồn nhận, chỉ bảo nhân viên phục vụ mang trả lại: "Phiền anh nói với vị Bùi tiên sinh đó rằng, tôi không thích hoa hồng đỏ."
Hồng đỏ là kiểu hoa An Tâm ưa thích, cô chỉ thích hồng phấn.
Chương 18
Bầu không khí vốn đang ấm áp bỗng chốc trở nên cứng nhắc. Nhân viên phục vụ cầm bó hoa trên tay, tiến không được mà lùi cũng không xong. Thấy Hứa Hoan Nhan im lặng hồi lâu, cuối cùng nhân viên đành lặng lẽ rời đi.
Nhưng điều này không hề ảnh hưởng đến Bùi Tòng Văn, anh vẫn kiên trì mỗi ngày gửi một bó hồng phấn đến phòng vẽ của cô. Mỗi bó hoa còn chưa kịp vào cửa đã bị người ta ném thẳng vào thùng rác.
Trong một lần triển lãm khác, Bùi Tòng Văn cố ý chặn đường cô, muốn hỏi tại sao cô không nhận hoa của mình. Hứa Hoan Nhan nhìn anh hồi lâu rồi bất chợt nở nụ cười mỉa mai. Dù gì cũng đã làm vợ chồng năm năm, vậy mà anh lại chẳng hiểu gì về cô cả.
"Vì tôi không thích anh, nên cũng không thích tất cả những gì anh tặng."
"Bùi Tòng Văn, tại sao chúng ta không chia tay trong êm đẹp? Tôi đã ly hôn với anh rồi, không phải anh nên là người vui vẻ nhất sao?"
Anh hít sâu một hơi, trong mắt như vỡ vụn một vũng ánh sao, giọng nói r/un r/ẩy, theo bản năng định tiến lên nắm lấy tay cô: "Không phải vậy, Hoan Nhan, ly hôn với em anh không hề cảm thấy vui, anh..."
"Anh đã quen với việc có em trong đời. Không, phải nói là cho đến khi em rời đi, anh mới nhận ra người anh thực sự thích là em. Còn An Tâm, tình cảm anh dành cho cô ấy chỉ là sự không cam tâm từ thuở thiếu thời. Giờ cô ấy cũng đã đi rồi, tại sao chúng ta không thể quay lại như xưa?"
Như xưa ư? Trong mắt Hứa Hoan Nhan thoáng qua vẻ ngẩn ngơ. Những ngày tháng "như xưa" đối với cô mỗi ngày đều là một sự tr/a t/ấn, cô không hề muốn quay lại đó chút nào.
Cô nghiêng người né tránh bàn tay anh, giọng nói cũng lạnh đi một độ: "Bùi Tòng Văn, tự nghe lại những gì anh vừa nói đi. Anh đối với em chỉ là thói quen, giống như một bảo mẫu vậy, chỉ là những bảo mẫu khác không vì anh mà liều mạng như em."
"Anh thực sự nhận ra mình thích em sao? Anh nghe thử xem chính mình có tin vào câu nói đó không?"
Sắc mặt Bùi Tòng Văn tái nhợt. Kể từ khi cô bước chân vào nhà họ Bùi năm mười tám tuổi, cô chưa bao giờ thấy anh có khoảnh khắc ảm đạm đến thế. Bùi Tòng Văn luôn là người kiêu ngạo, đứng ở vị trí bề trên. Nay gương mặt anh trở nên khó coi như vậy, chẳng qua là vì cô không còn thuận theo lời anh như trước, mà trực tiếp đ/âm thủng những suy nghĩ chân thật nhất trong lòng anh.
Cô không nhìn anh thêm lần nào nữa, quay người rời đi. Nhưng vừa ra khỏi phòng vẽ, cô đột nhiên nhận được điện thoại của mẹ Bùi.
Nhắc đến mẹ Bùi, trong lòng Hứa Hoan Nhan chỉ có sự biết ơn. Dù sao thì chính bà là người đã cho cô cơ hội báo ân. Khi đó Hứa Hoan Nhan mới vào đại học, sau khi đóng học phí thì chẳng còn lại bao nhiêu. Hứa Hoan Nhan cũng không muốn n/ợ nhà họ Bùi, dùng năm năm báo ân để xóa sạch số tiền nhà họ Bùi đầu tư vào mình, đó không nghi ngờ gì là cách tốt nhất.
Xét về tình về lý, cô đều nên đến thăm mẹ Bùi. Phó Trường Thâm lo lắng nhìn cô: "Em và nhà họ Bùi đã sớm sòng phẳng, không cần thiết phải đến đó nữa, lỡ họ lại làm khó em thì sao?"
Sau khi được nhận nuôi, Phó Trường Thâm được bố mẹ nuôi cho tiếp xúc với nhiều chuyện trong giới thượng lưu và hiểu ra nhiều đạo lý. Báo ân không nhất thiết phải là cách bắt một cô gái từ bỏ tương lai, từ bỏ việc học để lãng phí năm năm thanh xuân trong cuộc hôn nhân như vậy. Thật sự quá gh/ê t/ởm.
Quả nhiên, Phó Trường Thâm đã nói đúng.