Tôi là thứ nữ hèn mọn của phủ Quân Hầu, trời sinh đã mang cốt cách yêu diễm đê tiện, lại còn thừa hưởng từ mẹ dòng m/áu mỹ nhân hiếm có trên đời.
Đích tỷ Sở Hàm Yên của tôi trời sinh tướng mạo x/ấu xí, từ nhỏ đã gh/en gh/ét tôi đến phát cuồ/ng.
đá/nh ch/ửi tôi chỉ là chuyện nhẹ, hủy dung nhan, bẻ g/ãy xươ/ng cốt tôi mới là chuyện cơm bữa. Chỉ tiếc rằng da th!t tôi trời sinh không để lại s/ẹo, càng khiến nàng thêm phần gh/en gh/ét, oán h/ận và chán gh/ét.
Cho đến khi nàng phát hiện m/áu của tôi có thể giúp nàng trở nên xinh đẹp, tôi liền trở thành huyết nô chuyên phục dịch nàng.
Nàng vừa uống m/áu tôi, vừa dùng đ/ao khắc lên mặt tôi chữ "X/ấu", rồi lại cào nát đi, nghiến răng ken két: "Rồi sẽ có ngày, ta sẽ đẹp hơn ngươi!"
Tôi đã hiến m/áu cho nàng suốt mười năm, chịu nàng s/ỉ nh/ục, đá/nh ch/ửi hơn mười năm trời, bảo rằng không h/ận, là nói dối.
Khi đích tỷ tổ chức tiệc mừng sinh nhật tuổi mười lăm, nàng đã là đệ nhất mỹ nhân kinh thành.
Nàng là đích nữ, lại là Thái tử phi tương lai, được chúng tinh phủng nguyệt, vinh hoa tột đỉnh.
Còn tôi chỉ có thể đứng trong góc tối âm u, ngước nhìn từ xa.
Khi quay người, tôi gặp Bùi Cảnh, một nam tử dung mạo tuyệt thế, thanh tú tuấn nhã, khí chất tôn quý phi phàm.
Tôi biết hắn, Thái tử Đông Cung, vị hôn phu của đích tỷ, cũng là chuẩn tỷ phu của tôi.
Tôi từng nghĩ đến việc quyến rũ hắn, nhưng soi gương nhìn khuôn mặt mình, thôi thì dẹp đi, chó còn chê, nhưng trong lòng vẫn không cam tâm muốn thử một phen.
"Càn rỡ! Thứ q/uỷ quái gì dám trốn ở đây dọa người!"
Lão thái giám dẫn Bùi Cảnh vào phủ quát m/ắng the thé.
Mặt tôi chi chít vết thương đóng vảy, trông vô cùng kinh dị, hầu như ai thấy tôi cũng đều bị dọa gi/ật mình.
Tôi thi lễ, nhàn nhạt nói: "Thứ nữ Sở Ly của phủ Quân Hầu, làm kinh động quý khách, thật sự xin lỗi."
Lão thái giám bực bội nói: "Còn không cút ngay đi, đừng làm bẩn mắt Thái tử điện hạ!"
Tôi cúi mắt nhường đường, khẽ thở dài: "Ngay cả một khuôn mặt x/ấu xí cũng không dung nạp được, thì làm sao dung nạp được thiên hạ, thật là buồn cười."
Sắc mặt lão thái giám lập tức biến đổi: "Ngươi nói bậy bạ cái gì đấy?"
Sau đó hoảng hốt quỳ xuống đất c/ầu x/in Bùi Cảnh tha mạng.
Bùi Cảnh không thèm để ý đến lão, mà lạnh lùng nhìn tôi: "Ngươi lặp lại lời vừa rồi cho ta nghe."
Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, khẽ cười: "Chỉ là lời nói đùa, Thái tử điện hạ đừng để trong lòng, dân nữ xin cáo lui."
"Đứng lại!"
Hắn vừa gọi, tôi liền biết mình đã thăm dò đúng người.
Thái tử điện hạ giả nhân giả nghĩa này, kiêng kỵ nhất là người khác nói x/ấu mình, huống hồ còn nói thẳng trước mặt.
Mẹ tôi nói không sai, người nhà họ Bùi đều giả dối đến cực điểm!
Đích tỷ Sở Hàm Yên đi tới, vừa vặn nghe thấy Bùi Cảnh gọi tôi.
Nàng oán đ/ộc liếc tôi một cái, mỉm cười bước tới: "Thái tử ca ca, xảy ra chuyện gì vậy? Là nha hoàn vô mắt nào đã mạo phạm người ạ?"
Ở đây chỉ có mình tôi là nữ tử, nha hoàn vô mắt trong miệng nàng đương nhiên là chỉ tôi.
Tôi cúi đầu, yếu ớt nhận lỗi: "Xin lỗi, là nô tỳ tướng mạo quá x/ấu xí, làm kinh động Thái tử điện hạ."
Sở Hàm Yên quát m/ắng: "Biết x/ấu còn không cút nhanh đi!"
"Nô tỳ xin cút ngay đây."
Tôi vừa quay người, liền nghe Bùi Cảnh hỏi: "Sở Ly, thứ muội của ngươi sao?"
Sở Hàm Yên cứng đờ: "..."
"Đã là thứ nữ, tức là người nhà họ Sở, sao tiệc sinh nhật của ngươi nàng lại không tham dự?"
Sở Hàm Yên cười gượng giải thích: "Thái tử ca ca, vốn dĩ muội muốn mời nàng cùng tham dự, nhưng muội muội nói nàng tự biết mình x/ấu xí sợ dọa đến người khác nên không dự. Muội muội, có phải không?"
Sở Hàm Yên hỏi tôi, trong mắt lộ rõ vẻ đe dọa nồng đậm.
Tôi vội vàng gật đầu: "Dạ vâng, tỷ tỷ nói đúng, muội quá x/ấu xí, nếu dọa đến quý khách thì không hay."
Bùi Cảnh nói: "Triều Đại Vũ ta không chuộng việc lấy dung mạo đá/nh giá con người, bản cung đã có thể dung nạp thiên hạ, đương nhiên cũng có thể dung nạp ngươi. X/ấu xí không phải do bản ý của ngươi, cùng đi đi."
Bùi Cảnh sải bước rời đi, Sở Hàm Yên vội vã theo sau.
Nàng quay lại, hung hăng liếc tôi một cái.
Tôi hiểu ý nàng: Đồ tiện nhân nhỏ, ngươi đợi đấy, lát nữa sẽ chỉnh ngươi!
Tôi tâm trạng cực tốt đi theo sau, làm nàng ngứa mắt khó chịu mới đã.
Trên tiệc sinh nhật, tôi vừa xuất hiện đã thu hút mọi ánh nhìn.
"Trời ơi, x/ấu quá."
"Khuôn mặt này là bị th/ối r/ữa rồi sao?"
"Nàng là ai vậy, sao lại đi cùng Thái tử điện hạ?"
Đám đông xôn xao, nhắc đến tôi là biến sắc.
Tôi cố ý cúi đầu, tỏ vẻ tự ti, lùi về phía sau Bùi Cảnh một bước.
Bùi Cảnh cao thật, hắn đứng trước mặt tôi, có thể che khuất hoàn toàn thân hình tôi, tôi lầm bầm nhỏ tiếng: "Không đến thì hơn, bị nhiều người cười chê vậy, mất mặt ch*t đi được."
Tôi thấy Bùi Cảnh khẽ nắm ch/ặt ngón tay, dường như có chút bực tức.
Đúng lúc này, đích tỷ đưa tay kéo tôi từ sau lưng Bùi Cảnh ra, cố ý để khuôn mặt biến dạng của tôi phơi bày hoàn toàn trước đám đông, mỉm cười rạng rỡ: "Đây là muội muội Sở Ly của ta, muội muội do thiếp thất sinh ra, thân phận thấp hèn, tính tình nhút nhát, lại bị hủy dung nhan, các vị đừng b/ắt n/ạt hay dọa nạt nàng."
Móng tay dài của nàng xuyên qua y phục cào mạnh vào da th!t tôi, tôi cảm nhận được một mảng m/áu tươi đang rỉ ra.
Có người đùa cợt: "Chúng ta đâu có dọa được nàng, chính nàng mới dọa chúng ta một phen chứ."
"Phải đấy, khuôn mặt này sao lại ra nông nỗi này? Không tìm đại phu xem qua sao?"
Đích tỷ ngữ khí đ/au lòng xót xa: "Xem qua rồi, là bẩm sinh, không chữa được."