D/ao D/ao nghe xong, đôi mắt cong lại thành hình trăng khuyết.
“Tháo bột xong, con có thể ghép Lego không ạ?”
“Được, ba sẽ m/ua bộ mới cho con.”
Con bé gật đầu, không nhắc đến Thẩm Thiên Thiên nữa.
Ngày tôi đi làm, đưa D/ao D/ao đến trường, con bé đứng ở cổng, quay đầu nhìn tôi một cái.
“Ba, chiều ba đến đón con nhé?”
“Được.”
“Vâng ạ.”
Con bé xoay người bước vào trong, bóng lưng nhỏ bé nhưng trong lòng tôi lại vô cùng to lớn.
Công ty là một doanh nghiệp công nghệ, tôi làm phân tích tài chính. Tuần đầu tiên mới bắt đầu rất bận rộn, không có thời gian nghĩ đến chuyện khác.
Trong buổi họp bộ phận vào tuần thứ ba, tôi lần đầu tiên gặp giám đốc vận hành từ trụ sở tập đoàn chuyển đến. Cô ấy tên Tạ Nhan, ba mươi sáu tuổi, mặc áo khoác dạ màu xanh đậm, tốc độ nói không nhanh, câu nào ra câu nấy.
Sau khi cuộc họp kết thúc, cô ấy gọi tôi lại ở hành lang.
“Cố Trầm Chu, dự báo dòng tiền anh làm tuần trước rất chính x/ác.”
“Cảm ơn Tạ tổng.”
“Không cần gọi như vậy, cứ gọi Tạ Nhan là được.”
Cô ấy cười khẽ, đuôi mắt có những nếp nhăn nhỏ, nhưng lại mang một phong vị rất riêng.
Sau đó vì lý do công việc, mỗi tuần cô ấy đều đến chỗ chúng tôi hai lần. Đôi khi gặp nhau ở phòng trà vào buổi trưa, cô ấy sẽ hỏi tôi có quen với cuộc sống ở Vancouver không, D/ao D/ao đi học có gặp khó khăn gì không.
Tôi trả lời rất ngắn gọn. Sau khi nghe xong, cô ấy cũng không hỏi thêm, chỉ gật đầu, lúc đi còn đặt một ly ca cao nóng lên bàn tôi.
“Cái này không đắng, thử xem.”
Vì lịch sự, tôi đều cảm ơn cô ấy.
Điện thoại của Thẩm Thiên Thiên gọi đến vào một tháng sau. Tôi đã đổi số địa phương, nhưng không hiểu sao cô ấy vẫn tìm được.
Hai giờ sáng, điện thoại rung lên, tôi ra phòng khách nghe máy.
“Cố Trầm Chu.”
Giọng cô ấy khàn đặc, như thể đã lâu không ngủ.
“Có chuyện gì?”
“D/ao D/ao sao rồi? Tay con bé còn đ/au không?”
“Không phiền cô bận tâm.”
“Tôi sai rồi.”
Cô ấy đột nhiên nói, giọng r/un r/ẩy.
“Đứa trẻ của Thiên Dương không còn nữa, cậu ấy lừa tôi, đứa trẻ đó căn bản không phải của tôi.”
“Mẹ tức gi/ận đến mức nhập viện, công ty mất mấy dự án lớn, tất cả là vì sau khi anh đi, các đối tác nói nội bộ nhà họ Thẩm không ổn định, lần lượt rút vốn…”
Tôi nghe, trong lòng không chút gợn sóng.
“Cố Trầm Chu, anh quay về đi, tôi c/ầu x/in anh.”
“Tôi đã đuổi Triệu Thiên Dương đi rồi, Tuyết Cầu cũng bị xử lý, nhà cửa dọn sạch sẽ, chỉ còn lại phòng của anh và D/ao D/ao…”
“Thẩm Thiên Thiên.”
Tôi ngắt lời cô ấy.
“Thỏa thuận ly hôn đã có hiệu lực rồi, đừng đến làm phiền chúng tôi nữa.”
“Anh thật sự tuyệt tình như vậy sao? Năm năm hôn nhân, anh nói buông là buông?”
“Là cô buông trước.”
Tôi cúp máy, chặn số điện thoại này.
Trở lại phòng ngủ, D/ao D/ao đang mở mắt.
“Ba, là mẹ… dì ạ?”
“Ừ.”
“Cô ấy khóc ạ?”
“Không biết.”
D/ao D/ao co người vào trong chăn.
“Ba, con mơ thấy Tuyết Cầu, nó đuổi theo con, con chạy không nổi.”
Tôi nằm xuống bên cạnh con, nắm lấy bàn tay trái của con bé.
“Giấc mơ là giả thôi, ba ở đây, nó mà dám cắn con lần nữa, ba sẽ cắn lại nó.”
Con bé nhắm mắt lại, hơi thở dần ổn định.
Ngày hôm sau là cuối tuần, tôi đưa D/ao D/ao đi biển. Con bé ngồi trên ghế dài, ngẩn ngơ nhìn những con hải âu.
Tạ Nhan không biết từ đâu đi tới, tay cầm hai ly đồ uống nóng.
“Trùng hợp thật.”
Tôi không hỏi sao cô ấy biết chúng tôi ở đây. Cô ấy ngồi xuống, đưa một ly nước trái cây cho D/ao D/ao.
“Cảm ơn dì.”
D/ao D/ao nhận lấy, uống từng ngụm nhỏ.
Tạ Nhan nhìn tôi, ánh mắt rất bình thản.
“Chồng cũ của tôi cũng vì chuyện con cái mà ly hôn với tôi.”
“Khác biệt là, tôi đã không bảo vệ tốt cho con.”
Tôi không đáp lời.
“Cho nên tôi hiểu, có những vết thương không phải xin lỗi là bù đắp được.”
Cô ấy đứng dậy, phủi cát trên quần.
“Nhưng nếu anh cần người giúp đưa đón D/ao D/ao, hoặc sửa cái bóng đèn, có thể tìm tôi.”
Cô ấy đi rồi, không để lại số điện thoại, nhưng tôi biết số nội bộ của cô ấy ở công ty là bao nhiêu.
Thẩm Thiên Thiên đuổi đến Vancouver sau hai tháng. Hôm đó tôi tan làm, cô ấy cầm theo một hộp quà.
“A Trầm.”
Cô ấy nhìn thấy tôi, đôi mắt sáng lên, bước nhanh về phía tôi.
“Em m/ua Lego cho D/ao D/ao rồi, mẫu mới nhất! Còn cái này nữa, chiếc vòng cổ anh từng thích…”
“Phiền cô tránh đường.”
Tôi đi vòng qua cô ấy.
Cô ấy nắm lấy cổ tay tôi.
“Chỉ mười phút thôi, cho em gặp D/ao D/ao.”
“Buông tay.”
“Em không buông! Em đã bay hơn mười tiếng đồng hồ đến đây, anh đối xử với em như vậy sao?”
Giọng cô ấy to lên, có người ở hành lang ghé mắt nhìn.
D/ao D/ao vừa hay chạy từ trên lầu xuống, con bé nhìn thấy Thẩm Thiên Thiên, bước chân khựng lại, rồi lùi vào trong phòng.
“D/ao D/ao, mẹ đến rồi, mẹ mang quà cho con này…”
Thẩm Thiên Thiên lao tới, định xoa đầu con bé.
D/ao D/ao lùi lại.
“Dì, tay con không đ/au nữa rồi.”
Tay Thẩm Thiên Thiên cứng đờ giữa không trung.
“Con gọi ta là gì?”
“Dì.”
D/ao D/ao nắm ch/ặt vạt áo tôi, giọng nhỏ xíu.
“Ba nói, chúng con và dì không còn liên quan gì nữa.”
Khuôn mặt Thẩm Thiên Thiên dần dần tái nhợt.
Cô ấy đứng dậy, nhìn tôi, hốc mắt đỏ hoe.
“Cố Trầm Chu, anh dạy con như vậy đấy à? Tôi là mẹ ruột của con bé!”
“Cô không phải mẹ ruột của nó!”
“Mẹ ruột, giữa con mình và con chó, không bao giờ chọn con chó.”
Thẩm Thiên Thiên há miệng, không thốt nên lời.