Ngày thứ ba sau khi công bố điểm thi đại học, tôi lướt thấy một bài đăng cầu c/ứu: 【Hai con gái đều chuẩn bị đăng ký nguyện vọng vào các trường ở Bắc Kinh, phân chia phí sinh hoạt thế nào mới công bằng?】
Bên dưới, bình luận của cư dân mạng đều giống hệt nhau:
【Có gì mà phải hỏi? Con nào cũng là con, phí sinh hoạt bằng nhau là công bằng nhất!】
Tôi định lướt qua, nhưng trong bình luận mới nhất đang đứng đầu, tôi lại thấy ảnh đại diện quen thuộc của anh trai mình.
【Chưa hiểu rõ toàn cảnh thì đừng vội phán xét!】
【Tôi là anh trai, nói thật lòng thì cách nuôi dạy hai cô con gái không thể giống nhau được.】
【Đứa chị vốn dĩ ngoại hình không ưa nhìn, không cần chưng diện, tính tình lại lầm lì, đưa tiền cho nó cũng chẳng biết tiêu vào việc gì; đứa em thì lém lỉnh lại xinh xắn, chỉ riêng một bộ mỹ phẩm dưỡng da bình thường đã hơn hai nghìn tệ rồi!】
【Theo tôi, đứa chị cho 800, đứa em cho 8000, đó mới là phân chia theo nhu cầu thực tế.】
Ngay bên dưới bình luận này còn có sự đồng tình của cậu bạn thanh mai trúc mã:
【Chủ thớt nói không sai chút nào!】
【Dù sao sau này cũng ở Bắc Kinh cả, mấy anh em mình vừa hay có thể chăm sóc cho đứa em, dì ở nhà cũng yên tâm.】
Bên ngoài màn hình, tôi đột nhiên cười đến rơi nước mắt.
Ngày nhỏ chơi trốn tìm,
Chúng nó nắm tay nhau trốn kỹ, để mặc mình tôi ở lại trong căn gác xép tối tăm, ôm mặt đếm số.
Tôi đã từng ngây thơ cho rằng, chỉ cần mình nỗ lực tìm ki/ếm, mình sẽ có thể hòa nhập cùng họ.
Nhưng khi mở mắt ra, tôi mới nhận ra họ đã sớm bỏ mặc tôi để đi m/ua kem rồi.
Hóa ra lớn lên cũng vậy thôi.
Họ sánh vai cùng nhau tiến về Bắc Kinh phồn hoa, còn tôi chỉ là kẻ bảo mẫu rẻ tiền được tiện thể mang theo.
Phút cuối cùng trước khi hạn chót đăng ký nguyện vọng kết thúc, tôi xóa sạch mọi trường đại học ở Bắc Kinh, đổi nguyện vọng sang tận cùng phía Nam, cách nhà hai nghìn cây số.
Trò chơi đóng vai công chúa này, tôi không tiếp nữa.
......
“Vi Lan, ra ăn trái cây đi con.”
Tiếng gõ cửa kéo dòng suy nghĩ của tôi trở về thực tại.
Mẹ đang bưng đĩa dưa lưới đã c/ắt sẵn, đứng ngoài cửa nhìn tôi cười tươi tắn.
“Thi không tốt cũng không sao, đừng tự nh/ốt mình trong phòng như vậy.”
Tôi nhanh chóng tắt bài đăng, bước nhanh ra phòng khách.
Mẹ đưa phần giữa ngọt nhất của miếng dưa lưới cho em gái Hứa Kiều Kiều, rồi quay sang nhìn tôi đầy dịu dàng:
“Dù con chỉ có thể học cao đẳng, bố mẹ cũng sẽ không chê con, nhà mình đâu phải không nuôi nổi con.”
Trên màn hình điện thoại,
Tin nhắn từ Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh vẫn còn sáng.
【Thí sinh Hứa Vi Lan, tổng điểm của em là 690, xếp hạng 7 toàn tỉnh.】
Tôi tắt màn hình, úp điện thoại xuống mặt bàn trà.
“Vâng, con biết rồi ạ.”
Tôi khẽ nói.
Bố đang cầm cuốn cẩm nang tuyển sinh dày cộp, cùng anh trai Hứa Tự giúp Hứa Kiều Kiều nghiên c/ứu trường.
“Kiều Kiều lần này thi vượt phong độ được 620 điểm, đỗ một trường 211 ngon lành là cái chắc. Muốn đi Bắc Kinh hay Thượng Hải?”
Giọng anh trai đầy vẻ tự hào.
“Tất nhiên là Bắc Kinh rồi, anh Giang Dã cũng ở Bắc Kinh mà.”
Kiều Kiều tựa vào lòng mẹ nũng nịu.
Từ đầu đến cuối, không một ai hỏi tôi lấy một câu: “Con thi được bao nhiêu điểm?”
Bố khép cuốn cẩm nang lại, cười vỗ tay: “Được rồi, chuyện nguyện vọng cứ từ từ xem.”
“Để thưởng cho Kiều Kiều nhà ta, hôm nay bố đưa hai chị em đi trung tâm thương mại chọn quà tốt nghiệp, con thích gì bố bao tất! Mau đi thay đồ đi!”
Tim tôi đ/ập hẫng một nhịp.
Kể từ sau trận ốm nặng năm Kiều Kiều mười hai tuổi, đã rất lâu rồi tôi không còn nhận được đặc quyền “đi trung tâm thương mại chọn quà” nữa.
“Vâng.”
Tôi đứng dậy, bước nhanh về phòng.
Tôi thay một chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ, thậm chí còn cẩn thận tô một chút son nhạt.
Nhìn mình trong gương, tôi hít sâu một hơi.
Có lẽ, trong thâm tâm họ vẫn còn chút chỗ cho tôi.
Tôi đẩy cửa phòng.
Phòng khách trống không.
Ở cửa ra vào, giày của bố mẹ và anh trai đều đã biến mất.
Tôi đứng sững tại chỗ.
Điện thoại rung lên một cái. Là bài đăng trên mạng xã hội của Hứa Kiều Kiều từ ba phút trước.
【Cả nhà cùng xuất quân, đi trung tâm thương mại m/ua quà tốt nghiệp cho mình đây!】
Đính kèm là ảnh tự sướng trong xe.
Bố lái xe, anh trai ngồi ghế phụ, mẹ và Hứa Kiều Kiều ngồi hàng ghế sau.
Bốn người cười rạng rỡ trước ống kính.
Trong chiếc xe năm chỗ đó, vốn dĩ không hề chừa lại chỗ cho tôi.
Đầu ngón tay hơi tê cứng, tôi bấm số gọi cho mẹ.
“Alo? Vi Lan, sao thế con?”
Đầu dây bên kia rất ồn ào, loáng thoáng có thể nghe thấy tiếng nhạc trong trung tâm thương mại.
“Mọi người... đi ra ngoài rồi ạ?”
Tôi nghe thấy giọng mình rất khẽ.
“Ôi, mẹ quên mất chưa bảo con!”
Giọng mẹ tự nhiên và nhẹ tênh,
“Mẹ thấy con ở trong phòng lâu quá không ra, cứ tưởng con chê ngoài này nóng nên không muốn đi.”
“Thôi con ở nhà bật điều hòa đi, trong tủ lạnh còn nửa quả dưa hấu đấy.”
Bà thậm chí chẳng hỏi tôi một câu đã tự quyết định thay tôi.
“Mẹ ơi! Con muốn ăn kem Häagen-Dazs đó!”
Trong điện thoại truyền đến tiếng nũng nịu của Hứa Kiều Kiều.
“Được được được, m/ua cho con hai viên.”
Mẹ cười đáp lại nó, rồi vội vàng nói với tôi: “Thôi Vi Lan nhé, không nói nữa con nha, mẹ đang bận đi xem túi xách với em con đây.”
Tuýt――
Điện thoại bị cúp máy.