Ta ra đời làm việc từ khi còn rất nhỏ, chẳng giống những nữ tử khuê các thông thường, kiến thức rộng mở, trong đầu cũng lắm mưu mẹo. Ở tiệm chè, những món cũ kỹ mãi cũng chỉ có bấy nhiêu, dù b/án được nhưng cũng chẳng dư dả là bao.

Thương nhân nhập hàng từ các vựa trái cây nói rằng, phía Nam có vô vàn quả tươi, chỉ là đường sá xa xôi, nếu không có người bỏ công bỏ sức dùng ngọc mát để ướp, thì quả sẽ th/ối r/ữa trên đường. Thế nhưng ngọc mát đâu phải thứ người thường có thể dùng tới, trái cây vùng biên cương phía Nam đa phần chỉ để tiến cống hoàng cung.

Trong ngôi làng ta từng ở thuở nhỏ, có một loại gọi là tường sương, bỏ vào nước có thể khiến nước đông thành đ/á. Ta thuê một cỗ xe ngựa và một võ phu, mang theo hai rương tường sương, đường xá xa xôi lặn lội tới Lĩnh Nam, rồi lại chuyển thuyền vận chuyển ngược về, kéo về một xe đầy vải thiều và khế, ki/ếm được món tiền đầu tiên.

Vải thiều thời gian tươi rất ngắn, dù có ướp đ/á cũng khó giữ được hương vị ban đầu khi tới kinh thành. Ta bèn cùng người làm bàn bạc, chế biến thành nước vải thiều tại Lĩnh Nam, đóng kín rồi mới vận chuyển về kinh. Thế là, ta có được nguồn thu thứ hai.

Đường Lĩnh Nam xa xôi, việc làm ăn này chẳng hề dễ dàng, nhất là khi ta lại là nữ tử.

Có lần đi đêm, ta gặp phải sơn phỉ, võ phu đi cùng bị một đ/ao ch/ém đ/ứt đầu, xe ngựa cùng vàng bạc châu báu đều bị bọn chúng cư/ớp sạch. Ta thừa dịp hỗn lo/ạn bò ra từ cỗ xe cuối cùng, men theo đường núi lăn xuống, trốn trong bụi cây khô dưới chân núi, mãi tới sáng hôm sau mới dám đứng dậy.

Suốt dọc đường trầy trật, ta chẳng dám bắt chuyện với ai, chỉ sợ bọn sơn phỉ đuổi theo. Mãi đến khi tìm được một vị quan ở nha môn, ta đem trâm cài đổi lấy chút tiền bạc và ngựa, vội vã phi nước đại về kinh. Về đến nhà mới phát hiện, vết thương trên chân và vai đã sưng lên rất cao, đầu cũng bị va đ/ập trầy xước nhiều chỗ.

Triệu Túc ôm lấy ta mà rơi lệ, nói rằng sau này nhất định sẽ mang lại cuộc sống tốt đẹp cho ta.

Ta lén đỏ mặt, còn đỏ hơn cả th/uốc bôi trên chân, dù sao đó cũng là lần đầu tiên Triệu Túc ôm ta một cách đường hoàng.

Triệu Túc từng là thiếu gia của ta, sau này là huynh trưởng, chúng ta nương tựa vào nhau mà sống. Ta h/ận không thể đem một phần sức lực biến thành hai phần, để người sớm ngày thực hiện được hoài bão.

Ta chưa từng nghĩ sẽ cùng người thế nào, chỉ là thiếu nữ hoài xuân, gặp được chàng thiếu niên dù quyết liệt với phụ thân vẫn canh cánh chuyện đòi lại thân khế cho ta, sớm tối bên nhau, sao có thể không động lòng?

Ta mến Triệu Túc, nhưng ta cũng từng nói với người, ta Thôi Nam Oanh không làm thiếp.

Nếu người cầu cưới kẻ khác, ta tự sẽ chuẩn bị một phần lễ vật hậu hĩnh, xem như quà của muội muội tặng cho tương lai tẩu tẩu.

Nếu người nguyện đợi ta, ta cũng tự tin vào tài năng của mình, chỉ đợi có cơ hội được tiến cử, chắc chắn sẽ xứng đôi với Triệu Túc.

Ta cứ ngỡ lời hứa hẹn ấy là sự ngầm hiểu giữa chúng ta. Đợi khi người đỗ đạt công danh, sẽ dâng văn chương của ta lên quan trên, cho ta một cơ hội bước chân vào triều đình, một cơ hội đường đường chính chính để nghị thân cùng người.

Năm đó, khi ta thoát khỏi tay sơn phỉ, vất vả lắm mới về được đến nhà, việc đầu tiên ta nghĩ đến là lấy số tiền kh//âu trong lớp áo Iót để đặt m/ua bút mực mới nhất cho người, Triệu Túc đã nắm lấy tay ta.

Khi ta ghi chép mọi chuyện ở Lĩnh Nam vào bản thảo, người tranh phần mài mực giúp ta, nói rằng những bản thảo này đều là bảo vật của chúng ta.

... Người sao có thể quên được chứ?

Sao có thể nói, những thứ này lọt vào mắt Trần Trường Ca là phúc phận của ta?

Ta kìm nén sự r/un r/ẩy, hỏi người:

"Triệu Túc, những bản thảo đó ta viết suốt bao năm, từng chữ từng chữ đều đã được chắt lọc, sao người có thể đối xử với ta như vậy?"

Triệu Túc có chút mất kiên nhẫn:

"Ta nhớ chứ, chính vì nàng viết nhiều năm, nay được người đời biết đến, chẳng phải tốt sao?

"Trường Ca là tài nữ nổi danh kinh thành, có nàng ấy chính danh cho bản thảo của nàng, tự nhiên sẽ có nhiều người tìm đọc hơn.

"Nàng còn gì khác, cứ mang tới đây, ta sẽ chuyển giao cho nàng ấy."

Ta lùi lại một bước: "Người đừng hòng!"

Triệu Túc nhíu mày không tán đồng: "Oanh Oanh, Trường Ca tâm tính dịu dàng, là người chọn làm chính thê tốt nhất. Nàng nếu có thể giúp ích cho nàng ấy đôi chút, sau này khi nàng vào phủ, nàng ấy chắc chắn sẽ không làm khó nàng."

Thấy Triệu Túc lúc này vẫn còn nghĩ đến chuyện bắt ta làm thiếp, ta chỉ thấy hoang đường và nực cười, nói thêm lời nào với người cũng chỉ là phí công vô ích.

"Triệu Túc, bản thảo ta sẽ lấy lại, những chuyện khác người đừng hòng nghĩ tới!"

Tân khoa Thám hoa lang Triệu Túc và tài nữ nức tiếng Trần Trường Ca, là mối lương duyên mà ai nấy đều vui mừng tán thưởng.

Chẳng bao lâu sau, tin tức đã lan truyền khắp các nẻo đường, ngay cả thím hàng xóm cũng biết Triệu Túc sắp nghị thân cùng Trần Trường Ca.

Thím ấy đứng trước cửa nhà ta, muốn an ủi đôi lời, lại cảm thấy từ ngữ khô khan, chẳng biết nói sao.

Chỉ biết nói: "Oanh Oanh, nàng cũng đừng gi/ận, lang quân dù sao cũng phải cưới chính thê trước... người chắc chắn sẽ không phụ nàng."

Nàng nhìn xem cái thế đạo này, chỉ vì thân phận ta thấp hèn, chỉ là hạng bách tính tầm thường, nên chẳng có tư cách để lên tiếng.

Còn vị thiếu gia phủ Thị lang kia, ăn của ta, dùng của ta suốt bảy năm ròng, lấy bản thảo của ta đi lấy lòng người khác, chỉ cần sau khi đỗ đạt công danh quay về nạp ta làm thiếp, đã coi như là không phụ ta, ta còn phải mang ơn đội nghĩa.

Đây là đạo lý gì chứ!

Triệu Túc không cho phép ta tìm Trần Trường Ca, nhưng chẳng bao lâu nữa, chúng ta sẽ gặp mặt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tuyết vùi cung vàng, ta nắm càn khôn

Chương 8
Giới thiệu: Trước khi trút hơi thở cuối cùng, mẹ để lại ba lời dặn: giữ vững Cẩm Thư Các, gặp kẻ phụ bạc phải nhẫn tâm, và luyện cho mình một đôi mắt nhìn thấu lòng người. Cha mang về người tình cùng con riêng, nàng từng bước cẩn trọng; gả vào phủ Tĩnh Quốc Công ba năm, chồng nàng là Thẩm Nghiên vì biểu muội Liễu Y Y mà ép nàng tự viết đơn từ hôn. Nàng lạnh lùng cười nhạt, sau khi lấy được tờ hưu thư, trong vòng ba tháng đã bày mưu tính kế, thu thập bằng chứng về việc đúc vũ khí trái phép, nợ cờ bạc, bức ép vợ con, khiến phủ Quốc Công bị tước tước vị, tịch thu gia sản, trên đường lưu đày thì người thân kẻ sơ đều quay lưng. Cuối cùng, nàng độc lập điều hành Cẩm Thư Các, mở thiện đường dạy nữ tử tự cường, tự mình trở thành chỗ dựa vững chắc nhất của chính mình.
Báo thù
Nữ Cường
0