Tôi thở dài, những lời trong lòng nghe thật vô cùng chán nản.
Ai mà hiểu được cơ chứ, phải buông lời á/c đ/ộc, đ/ấm đ/á thiếu niên mà mình yêu thích, lại còn không thể thanh minh hiểu lầm với cậu ấy.
Tôi lưu luyến ngoái đầu nhìn Giang Tự đang ngủ say một cái, rồi xoay người rời đi.
Không ai để ý rằng, sau khi tôi rời đi, Giang Tự vốn đang nằm bò trên bàn ngủ say đã mở mắt ra.
Nhìn hộp cơm tinh xảo trên bàn, cậu cụp mắt xuống, khóe môi kéo ra một nụ cười tự giễu, giọng nói trầm thấp khàn đặc đến cực điểm:
"Hóa ra, mình có thể nghe thấy tiếng lòng của Tống Du Cẩm."
Ngày hôm sau, cha tôi tập hợp tất cả thiếu gia tiểu thư trong phủ lại, đổi tên Giang Tự thành "Tống Tự", ghi tên vào gia phả.
Làm xong mọi việc, đã là giờ Ngọ.
Cha tôi bày tiệc ở hậu hoa viên, dặn dò chúng tôi phải đối xử tốt với Tống Tự, làm quen với cậu ấy nhiều hơn, rồi đi xử lý công việc.
Vì vậy, trong hậu hoa viên chỉ còn lại hơn mười người hậu bối chúng tôi.
Lại đến lúc phải đi theo cốt truyện, tôi xụ mặt xuống, bị ép phải diễn.
【Tiếp theo là công khai s/ỉ nh/ục Tiểu Tự... haizz, nữ phụ đ/ộc á/c thật sự quá khó làm.】
Tôi đứng dậy, hất cằm, phe phẩy chiếc quạt tròn thêu chỉ vàng đi đến trước mặt Giang Tự, nhìn cậu bằng ánh mắt như thể đang nhìn thứ rác rưởi nào đó.
"Tống Tự? Đừng tưởng ngươi vào được Tống gia ta là có thể an tâm ăn không ngồi rồi.
"Haizz, nhìn bộ dạng vô dụng này của ngươi xem, trong đám thứ tử thứ nữ ở đây, ai mà chẳng giỏi hơn ngươi?"
Tôi nhún vai, ánh mắt lướt qua mọi người, khóe môi cong lên một nụ cười mỉa mai.
Giang Tự ngồi trên ghế, rủ mắt, mím ch/ặt môi, hai tay siết ch/ặt thành nắm đ/ấm, cơ thể mảnh khảnh dường như đang khẽ r/un r/ẩy.
"Ha ha ha ha, đại tỷ nói đúng lắm, Tống gia chúng ta đâu phải nơi mèo hoang chó dại nào cũng vào được chứ~
"Cũng không nhìn lại xem mình là cái dạng gì... chậc, loại con hoang không lên được mặt bàn, bộ dạng tiểu gia tử khí, thật xui xẻo."
"Vẫn là đại tỷ của chúng ta có khí chất nhất."
Đám thứ tử thứ nữ vây quanh tôi không ngớt lời tâng bốc.
Chỉ có Tống Nguyệt Vi trong góc lặng lẽ siết ch/ặt nắm đ/ấm, cuối cùng không nhịn được vỗ bàn, gi/ận dữ nói: "Các người c/âm miệng, không được nói cậu ấy như vậy!"
Tống Nguyệt Vi là nữ chính, cô nàng nữ chính bạch liên hoa kiên cường bất khuất.
Tống Nguyệt Vi chắn trước mặt Giang Tự, ngẩng đầu, khuôn mặt trắng nõn nhỏ bằng bàn tay tràn đầy gi/ận dữ, nhìn thẳng vào tôi: "Tống Du Cẩm, dù ngươi là đích nữ, ngươi cũng không thể b/ắt n/ạt người khác như vậy."
【Ư ư ư, nữ chính.
【Mình cũng không muốn b/ắt n/ạt Tiểu Tự, nhưng mình thật sự không kiểm soát được cơ thể mình mà.】
Cho dù trong lòng nghĩ như vậy, nhưng tôi vẫn không quên đi theo cốt truyện: "Hừ, Tống Nguyệt Vi, ai cho ngươi lá gan nói chuyện với ta như vậy?"
Tôi cười lạnh, giơ tay t/át một cái vào mặt Tống Nguyệt Vi.
【Xong đời rồi, lần này đắc tội luôn cả nữ chính rồi.
【Tiếp theo là gì nhỉ... ôi vãi, hình như là Giang Tự và Tống Nguyệt Vi cùng bị người ta đẩy xuống nước, Tống Nguyệt Vi vì c/ứu Giang Tự mà suýt ch*t đuối.】
Trong hậu hoa viên của Thừa tướng phủ có một cái hồ rất lớn.
Trong nguyên tác, Giang Tự và Tống Nguyệt Vi chính là bị đám tay sai của tôi đẩy xuống nước.
Ngay khi tôi đang không ngừng suy nghĩ, ngũ muội Tống Mộng Nghiên của tôi đột nhiên từ một bên lao ra, dùng sức đẩy Giang Tự đang đứng gần hồ nhất xuống nước.
Giang Tự dường như đã chuẩn bị sẵn, đột ngột chộp lấy cánh tay tôi, kéo tôi cùng rơi xuống hồ.
Khoảnh khắc rơi xuống hồ, tôi hơi ngơ ngác.
【A? Sao mình lại xuống đây? Chẳng phải lẽ ra là Tống Nguyệt Vi xuống sao?】
Nước hồ lạnh buốt chui vào mũi miệng, tôi cảm thấy mình sắp ch*t rồi, ôm ch/ặt lấy cánh tay Giang Tự, nước mắt tuôn rơi.
【Sắp ch*t rồi, lần này thật sự... thật sự sắp ch*t rồi! Hu hu hu, sắp ch*t mất...】
Cảm giác ngạt thở thật quá khó chịu.
Còn Giang Tự thì lại có vẻ vô cùng bình thản.
Trong nước, mái tóc cậu khẽ trôi, đôi mắt phượng xinh đẹp cong lên một đường, khóe miệng nhếch lên.
Tôi như người ch*t đuối vớ được cọc, ôm ch/ặt lấy cậu không chịu buông.
Đột nhiên, trong làn nước hồ lóe lên một tia sáng đen.
Đầu óc tôi bị ngâm trong nước hồ quá lâu nên có chút mụ mị.
Đây là cái gì? Huyền huyễn quá vậy...
Không đúng, vốn dĩ đây đã là một thế giới huyền huyễn, chỉ là nửa đầu cốt truyện ở nhân gian, nửa sau mới bắt đầu tu tiên.
Nhưng tôi đã không thể nghĩ được nhiều như vậy nữa.
Tôi cảm thấy mình đã ch*t đuối rồi.
Khi tỉnh lại lần nữa, tôi thấy mình đang nằm trên một chiếc giường vô cùng tồi tàn.
Không, không chỉ giường nát, mà cả căn nhà cũng đổ nát.
Đây hình như không phải Thừa tướng phủ nhỉ?
Tôi h/oảng s/ợ, xoay người xuống giường muốn rời đi, nhưng mở cửa ra lại nhìn thấy Giang Tự.
Giang Tự buộc tóc đuôi ngựa, dựa người vào khung cửa, nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại, nhếch khóe môi: "Đại tiểu thư tỉnh rồi sao?"
"Giang... Giang Tự, đây là đâu vậy?"
Rời khỏi căn nhà, tôi mới phát hiện mọi thứ xung quanh... quá đỗi điêu tàn.
Không phải kinh thành.
Nơi này giống như một thành phố tị nạn nào đó, nhà cửa xung quanh đổ nát, người tị nạn ngồi thành từng đống, cả thành phố tràn đầy vẻ ch*t chóc hoang tàn.
"Đây là Nguyên Sơn thành."