“Cái đó… vừa nãy ngươi đi đâu vậy? Mấy tên này chính là mấy kẻ ban ngày muốn gây bất lợi cho chúng ta, không ngờ chúng vẫn chưa đi, cũng may ta đột nhiên bộc phát linh lực, nếu không thì…”

Tôi nhận ra tâm trạng của Giang Tự có chút không bình thường, cố gắng tìm chủ đề để khuấy động bầu không khí, tiện thể xua tan sự căng thẳng sau khi thoát ch*t.

Ai ngờ, một câu nói của Giang Tự khiến tôi đứng hình tại chỗ.

“Ta vẫn luôn tu luyện trên mái nhà.”

Tôi ngẩn người.

Luôn tu luyện trên mái nhà… với năng lực của một tu sĩ, không thể nào Giang Tự không biết đám người kia lẻn vào phòng định làm chuyện xằng bậy với tôi.

Vậy mà hắn lại…

Sự cay đắng dâng lên trong lòng, tôi quay mặt đi, không muốn để Giang Tự nhìn thấy vẻ đ/au lòng của mình.

【Hắn biết… hắn biết tất cả, hắn cố tình làm vậy.

【Ban ngày khi hắn c/ứu mình, mình thậm chí còn nuôi hy vọng hão huyền rằng mối qu/an h/ệ giữa chúng ta có thể cải thiện… nhưng mình vẫn đá/nh giá thấp hắn, đá/nh giá thấp sức mạnh của cốt truyện.

【Giang Tự h/ận mình, hắn đương nhiên vui vẻ nhìn mình bị tổn thương, dù sao mình cũng là nữ phụ đ/ộc á/c từng b/ắt n/ạt hắn mà.】

Tôi cố chớp mắt để nén nước mắt, nhưng giọng nói vẫn không giấu được sự r/un r/ẩy.

Giang Tự nhíu mày, mím ch/ặt môi, dường như đang khổ sở không biết giải thích thế nào.

Hắn đương nhiên hiểu ý tôi.

Một lát sau, Giang Tự đột nhiên bước tới ôm lấy vai tôi, mạnh bạo ấn tôi xuống giường, gằn giọng: “Ngủ đi.”

Tôi ngớ người: “Ngủ?”

Giang Tự mặt không cảm xúc: “Đại tiểu thư không thấy trời đã khuya lắm rồi sao?”

“Hả?”

Tôi ngồi ngẩn ra bên giường một lúc lâu, trơ mắt nhìn Giang Tự cởi giày leo lên giường, sau đó đẩy tôi vào phía trong, còn hắn nằm phía ngoài.

Lòng tôi rối bời, nhưng không biết có phải do Mộc linh căn hay không, gần như vừa nhắm mắt không bao lâu đã chìm vào giấc ngủ nông.

“Ta không hề cố tình không c/ứu nàng.”

Chưa kịp ngủ sâu, một giọng nói ôn nhu lạnh lẽo đã vang lên bên tai, vô cùng lạc lõng trong đêm tĩnh mịch.

Đương nhiên, nó cũng làm tôi gi/ật b/ắn mình, tỉnh giấc.

Tôi mơ màng quay đầu lại: “Hả?”

Giang Tự nheo mắt, nghiêng người nhìn tôi, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào tôi: “Đại tiểu thư, ta đã nói rồi, nếu muốn sống sót thì hãy làm ta vui lòng, hiểu không?”

Gió đêm lành lạnh thổi vào, tôi rùng mình một cái, hoàn toàn tỉnh táo.

【Vãi thật, Giang Tự ngươi có b/ệnh à… vừa bảo mình ngủ, lúc mình sắp ngủ lại gọi dậy nói cái này?】

Giang Tự nheo mắt, mím môi, vẻ mặt hơi khó chịu: “Đại tiểu thư, xin nàng đừng nói x/ấu ta trong lòng, mấy kẻ đó không phải do ta thả vào.”

【Vậy ra hắn đang giải thích với mình sao? Giải thích cái gì chứ… hắn đã ngồi trên mái nhà xem kịch rồi, còn nói mấy câu này có ích gì nữa?】

Trong lòng tôi thầm lầm bầm như vậy.

Tôi nhắm mắt, qua loa đáp: “Ừ ừ ừ, biết rồi biết rồi.”

Không biết có phải ảo giác không, Giang Tự dường như càng khó chịu hơn.

“Tống Du Cẩm, rốt cuộc nàng có nghe ta nói không hả?”

Giang Tự ngồi dậy, gương mặt tuấn tú lộ vẻ thiếu kiên nhẫn, xoay đầu tôi lại, buộc tôi phải nhìn thẳng vào hắn.

Giang Tự vốn dĩ sở hữu nhan sắc cực kỳ mỹ lệ, dưới ánh trăng mờ ảo, đôi mắt như những vì sao lạnh giá kia lóe lên tia sáng mà tôi không hiểu, đôi môi mỏng mím thành một đường thẳng.

Hơn nữa, trông hắn có vẻ rất bực bội, rõ ràng trước đây toàn gọi tôi là “Đại tiểu thư”, giờ lại đột ngột gọi thẳng tên húy.

Ừm… hơi không quen.

Tôi không hiểu nổi, nheo mắt nhìn hắn: “Giang Tự, rốt cuộc ngươi muốn nói gì? Lúc thì bảo ta làm ngươi vui lòng, lúc lại nhắc đến mấy gã đàn ông kia, ngươi muốn làm gì hả?”

【Đêm hôm khuya khoắt sao lại hànhz hạz người khác thế này! Rõ ràng người đề nghị ngủ là hắn, sao lại gọi mình dậy không cho ngủ? Đàn ông sao lại thay đổi thất thường thế?

【Á á á cạn lời thật, vậy mà hắn còn lộ ra cái vẻ đẹp trai đến mức bùng n/ổ này nữa!!】

Giang Tự lặng lẽ siết ch/ặt nắm đ/ấm, nghiến răng nói: “Ta ở trên mái nhà đã nhập định, không nghe thấy tiếng động.”

【Thật sự đang giải thích với mình sao??? Không thể nào, đại phản diện nghịch thiên mà lại đi giải thích với mình? Còn tỏ ra lúng túng thế này nữa??】

Miệng tôi gần như chữ “O”, cơn buồn ngủ bay sạch, không thể tin nổi nhìn chằm chằm vào Giang Tự.

Có lẽ vì bị ánh mắt của tôi nhìn đến phát phiền, Giang Tự quay mặt đi, lại ấn tôi xuống giường, mạnh bạo nói: “Ngủ đi.”

Tôi dường như còn nghe thấy chút ý tứ lúng túng trong giọng nói của hắn…

Tôi im lặng, mắt không chớp nhìn hắn.

Có lẽ vì không chịu nổi ánh mắt dò xét này, Giang Tự mặt đen sì nói: “Tống Du Cẩm, ngủ đi.”

Lòng tôi xao động, đột nhiên nảy ra một ý x/ấu.

Thế là tôi nhếch môi cười, bất ngờ ngồi dậy đ/è lên ng/ười Giang Tự, những ngón tay quấn lấy một lọn tóc dài của hắn, tay kia khẽ vuốt ve má hắn, dịu dàng hỏi: “Vậy… đa tạ ca ca?”

Cơ thể Giang Tự cứng đờ.

Tôi có thể cảm nhận được, hắn như một khúc gỗ, cứng ngắc không dám cử động.

Ngay cả khi trời tối mịt, tôi vẫn thấy mặt hắn đỏ bừng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

A cấp thấp kiểm soát A đỉnh cấp

Chương 19
Tôi là một Alpha hạng xoàng. Ấy thế mà lại làm "chó" bên cạnh một Alpha đỉnh cấp như Lí Văn Tiêu suốt ba năm trời. Ba năm sau, nhân lúc anh ta bước vào kỳ mẫn cảm, tôi đã tự tay đưa một Omega đến bên giường anh ta. Cậu Omega kia nhắn lại rằng mọi chuyện đều đi đúng hướng tôi vạch ra, cậu ta đã bị Lí Văn Tiêu đánh dấu hoàn toàn. Ngay vào khoảnh khắc tôi đang vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp khi thoát khỏi gông cùm của Lí Văn Tiêu, thì anh ta lại đột nhiên xuất hiện. Trên người anh ta, tuyệt nhiên không có lấy một chút mùi hương của Omega kia. Chân tôi mềm nhũn, bị tin tức tố của Alpha đỉnh cấp áp chế đến mức phải quỳ rạp xuống đất cầu xin tha thứ. Vậy mà, anh ta lại thản nhiên bóp nát toàn bộ ống thuốc ức chế ngay trước mặt tôi. Anh ta một tay bịt chặt miệng tôi, đặt một nụ hôn nhẹ lên mắt tôi: "Suỵt... Giờ đã xin tha, thì sớm quá rồi đấy."
369
3 Làng Ngu Chương 11
4 Thần tôn thì sao? Chương 10
11 Kẻ Mạo Danh Chương 11
12 Sao em chỉ là Beta? Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm