“Nhưng tháng sau con thi đại học rồi, con thật sự chỉ muốn có một nơi yên tĩnh để ôn tập.”

“C/ầu x/in dì, đừng đuổi con đi có được không.”

Ống kính hướng về phía tôi.

Viện trưởng cười tươi rói:

“Bà Lâm, đài truyền hình địa phương đang thực hiện chuyên đề ‘Chăm sóc trẻ mồ côi, hiện thực hóa ước mơ đại học’, câu chuyện của Tư Ngữ cảm động quá.”

Tôi nhìn vào đèn ghi hình màu đỏ, nhìn vệt nước mắt hoàn hảo trên mặt Trần Tư Ngữ.

Mười bảy tuổi.

Nó mới mười bảy tuổi mà đã học được cách dùng dư luận làm vũ khí.

Tôi chậm rãi mỉm cười.

Được thôi.

Vậy thì đừng trách tôi không khách khí.

Đèn đỏ của máy quay vẫn sáng, Trần Tư Ngữ khóc lóc đáng thương, viện trưởng cười tươi rói. Một vở kịch “ép quyên góp” hoàn hảo.

Nếu là nguyên chủ, giờ này chắc đã hoảng lo/ạn lắm rồi.

Nhưng tôi không phải nguyên chủ.

Tôi dựa vào khung cửa, thậm chí còn bật cười.

“Vậy tôi cũng xin nói đôi lời.”

Không đợi họ phản ứng, tôi nhìn thẳng vào ống kính:

“Anh phóng viên này, đài của các anh làm chuyên đề ‘Chăm sóc trẻ mồ côi, hiện thực hóa ước mơ đại học’, đúng không?”

Chàng trai vác máy quay ngẩn người, gật gật đầu.

“Vậy tôi hỏi một chút, trước khi phỏng vấn các anh có tìm hiểu kỹ hồ sơ không?”

Tôi lấy điện thoại từ trong túi ra, mở tệp ghi âm.

Đó là những lời Thẩm Duy Chu nói khi xin lỗi tôi trong bếp hôm qua:

“Hôm qua là anh sai, anh không nên giấu em lén đưa nó đến trường của Niệm Niệm…”

Bản ghi âm rõ mồn một.

Sắc mặt Trần Tư Ngữ thay đổi trong chớp mắt.

Tôi tắt ghi âm, nhìn sang viện trưởng:

“Viện trưởng, chồng tôi chưa được sự đồng ý của tôi đã nhiều lần tự ý tiếp xúc với đứa trẻ này. Thậm chí còn đưa nó đến trung tâm giáo dục đặc biệt của con gái tôi.”

“Con gái tôi mắc chứng tự kỷ, sự xuất hiện đột ngột của người lạ sẽ khiến con bé bị sang chấn tâm lý nghiêm trọng.”

Tôi dừng lại một chút, ánh mắt quét về phía ống kính.

“Giờ các người mang máy quay đến tận cửa, phối hợp với một cô bé mười bảy tuổi để ép tôi nhận nuôi nó.”

“Xin hỏi, đây là chăm sóc trẻ mồ côi, hay là b/ắt c/óc đạo đức?”

Mặt phóng viên đỏ bừng, ống kính máy quay vô thức hạ thấp xuống.

Nụ cười trên mặt viện trưởng cứng đờ: “Bà Lâm, chúng tôi không có ý ép buộc.”

“Không có?”

Tôi chỉ vào vệt nước mắt được thiết kế công phu trên mặt Trần Tư Ngữ.

“Một đứa trẻ sắp thi đại học không ở trại trẻ mồ côi ôn tập mà chạy đến cửa nhà tôi khóc lóc trước ống kính, nói ‘đừng đuổi con đi’.”

“Viện trưởng, tôi đã nhận nuôi nó bao giờ chưa? Tôi đuổi người kiểu gì vậy?”

Trần Tư Ngữ cắn môi, nước mắt vẫn còn đọng trên mặt, nhưng vẻ đáng thương kia đã không còn duy trì được nữa.

Nó không ngờ tôi lại cứng rắn đến thế.

Nguyên chủ trong sách sợ nhất là bị người khác nói “không có lòng nhân ái”.

Nhưng tôi sợ cái gì chứ?

Tôi đâu có sống dựa vào danh tiếng.

“Anh phóng viên.”

Giọng tôi bình thản.

“Tôi khuyên các anh nên về kiểm tra lại xem ai là người đề xuất đề tài này, ai là người liên hệ với các anh.”

“Một đứa trẻ mười bảy tuổi có thể tự liên hệ với đài truyền hình để làm chuyên đề sao?”

Tôi nhìn Trần Tư Ngữ: “Hay là có người dạy cho cô?”

Trần Tư Ngữ gi/ật mình ngẩng đầu, trong mắt thoáng hiện sự hoảng lo/ạn.

Khoảnh khắc đó, sắc mặt của viện trưởng đứng sau lưng nó cũng không ổn chút nào.

Tôi thầm cười lạnh.

Trong sách không viết đoạn này, nhưng tôi đoán được.

Giữa viện trưởng và Trần Tư Ngữ e là có qu/an h/ệ lợi ích.

Trẻ ở trại mồ côi thi đỗ trường danh tiếng là thành tích chính trị, là tài nguyên, là tư bản để lên báo chí.

“Thế này đi.”

Tôi lấy điện thoại ra.

“Tôi sẽ gọi điện cho giám đốc đài của các anh ngay bây giờ, hỏi về quy trình phê duyệt đề tài này.”

“Chồng tôi là giáo viên vàng của trường trọng điểm thành phố, tôi nghĩ giám đốc đài chắc sẽ biết.”

Chàng trai phóng viên h/oảng s/ợ thực sự, tắt phụt máy quay:

“Chị, chị ơi, chúng em chỉ đến quay lấy tư liệu thôi, không có ý gì khác.”

“Vậy tư liệu quay đủ chưa?”

Tôi mỉm cười.

“Đủ rồi, đủ rồi ạ!”

Anh ta vác máy chạy biến.

Viện trưởng mặt xanh mặt vàng, lôi Trần Tư Ngữ đi:

“Bà Lâm, hôm nay là hiểu lầm, hiểu lầm thôi!”

Trần Tư Ngữ bị kéo về phía thang máy, đột nhiên quay đầu nhìn tôi.

Tôi đón lấy ánh mắt nó, từng chữ một:

“Thi đại học cố lên. Đừng tốn tâm tư vào những trò m/a mãnh nữa.”

Cửa đóng lại.

Tôi quay người, thấy Niệm Niệm đang đứng cuối hành lang, ôm con thỏ bông, lặng lẽ nhìn tôi.

Con bé bước tới, áp mặt vào chân tôi.

Tôi xoa đầu con bé:

“Không sao rồi, mẹ đã đuổi kẻ x/ấu đi rồi.”

Thẩm Duy Chu há miệng:

“Em ghi âm từ khi nào?”

“Từ lúc ông làm việc sau lưng tôi.”

Tôi nhìn ông ấy.

“Đơn ly hôn ở trên bàn, nếu ông còn chưa ký, lần sau người đến không phải đài truyền hình đâu, mà là luật sư của tôi.”

Ông ấy đứng tại chỗ, biểu cảm như vừa bị t/át một cái.

Một lúc lâu sau, ông ấy khàn giọng nói:

“Kiến Vi, anh thật sự không muốn hại Niệm Niệm.”

“Ông không muốn hại con bé, nhưng mỗi quyết định của ông đều đang làm tổn thương nó.”

Tôi bế Niệm Niệm lên.

“Nghĩ kỹ rồi hãy đến tìm tôi.”

Ba ngày sau, Thẩm Duy Chu ký đơn.

Ông ấy không tranh giành quyền nuôi Niệm Niệm.

Không phải vì ông ấy bao dung, mà vì ông ấy hiểu rõ trong lòng.

Tình trạng của Niệm Niệm cần sự chăm sóc chuyên nghiệp.

Mà ông ấy đến cả kế hoạch tập huấn cảm giác của con gái còn không nói nổi.

Tòa án phán quyết rất nhanh.

Nhà thuộc về tôi, Niệm Niệm thuộc về tôi, ông ấy mỗi tháng trả tiền cấp dưỡng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm