Trước cửa Minh Nguyệt Các tụ tập không ít kẻ hóng hớt, ai nấy đều muốn xem thử vị Lâu phu tử dám buông lời khẳng định Giang Nam trong ba ngày ắt xảy ra động lo/ạn kia, rốt cuộc là nhân vật thế nào.
“Đây đây, đặt cược ở đây, bên trái là Lâu phu tử, bên phải là Chu Ôn! Đừng chen, đừng chen.”
Ta bị dòng người xô đẩy tới trước mặt hắn, đ/au lòng nhìn những món tiền cược trên mặt đất.
Phía bên đặt cho Chu Ôn tiền đồng bạc nén chất đống, thậm chí có người còn ném cả hạt vàng, trong khi đó, ở phía bên kia, mấy chữ “Lâu phu tử” viết nguệch ngoạc.
Thứ duy nhất được đặt cược là nửa xiên kẹo hồ lô không biết của đứa trẻ nào vứt lại.
Trên đó còn dính đầy nước miếng nhầy nhụa,
Rõ ràng là chủ nhân của nó vô cùng luyến tiếc, nhưng vẫn quyết định đặt cược.
Trong lòng ta tức thì dâng lên một tia cảm động.
Quả nhiên đôi mắt của trẻ nhỏ mới là thứ nhìn thấu thị phi nhất!
“Dám hỏi huynh đài, xiên kẹo hồ lô này là của kẻ nào đặt vậy?”
Gã đàn ông trên mặt đất đang bận rộn không ngơi tay, trong lúc trăm công nghìn việc vẫn tranh thủ liếc xéo ta một cái.
“Thằng con ngốc nhà phú thương đầu thôn đấy, m/ua kẹo hồ lô nhiều quá, xiên này rơi xuống đất nên không cần nữa.”
Cái tâm đang hân hoan của ta lập tức chùng xuống.
“Chẳng lẽ, chẳng lẽ các ngươi không một ai tin Lâu Y sẽ thắng, vậy tại sao còn tới đây?”
“Ai là Lâu Y?”
Sĩ khả sát bất khả nhục, vậy mà ngay cả tên ta cũng không biết!
Ta nổi trận lôi đình, gi/ận dữ khôn cùng, vươn tay móc từ trong túi ra một cái túi tiền khổng lồ!
“Ta đặt, tất cả đều đặt cho Lâu Y!”
Gã đàn ông dưới đất mắt sáng rực, vội vàng đón lấy túi tiền của ta, mở ra… phát hiện bên trong là ba cái bánh nướng.
Không gian xung quanh bỗng chốc im bặt một cách kỳ dị.
“Ngươi rốt cuộc là kẻ nào?”
Ta đắc ý chống tay lên eo.
“Người có thể tin tưởng Lâu Y đến thế, đương nhiên chính là Lâu Y ta đây rồi.”
Xung quanh càng thêm tĩnh lặng, một lúc lâu sau,
Đám đông bùng n/ổ xôn xao.
“Mẹ kiếp, kẻ này không đáng tin đến thế, chắc chắn là thua rồi, ta phải đặt thêm, tăng gấp ba tiền cược lên!”
“Ta cũng vậy, chờ đã, ta phải về bảo mụ vợ lấy hết túi tiền trong nhà ra đây!”
Ta tức đến đỏ mặt tía tai, đây là sự kh/inh miệt trần trụi!
“Thiếu gia, chúng ta về thôi.”
“Sao ngươi lại ở đây?”
“Ồ, ta cũng đến để đặt cược, chuyện này ở kinh thành giờ đang hot lắm.”
Ta mỉm cười hài lòng, thấy chưa, vẫn là người nhà tốt nhất, sau lưng ta vẫn còn có người!
“Ngươi đặt vào ta bao nhiêu?”
“Ba lượng bạc!”
“Ta biết ngay là không uổng công thương ngươi mà!”
“Ba lượng bạc đặt cho Chu Ôn, còn hai đồng tiền này mới là đặt cho thiếu gia.”
A Cường chột dạ che túi tiền của mình lại, nói xong liền co cẳng chạy mất.
Ha ha.
Đời sống ngày càng suy đồi!
Giang Nam đương nhiên là yên ổn, vì vị tuần phủ mới nhậm chức ở Giang Nam có th/ủ đo/ạn sắt m/áu nổi danh, có hắn trấn áp đám người bên dưới, cho dù chuyện có lớn đến đâu cũng đều có thể che đậy được!
Nhưng vấn đề dân sinh này, há là thứ muốn che là che được sao?
Há là thứ muốn giấu là giấu được sao?
Không hề, không hề!
“Thiếu gia, người đang làm gì vậy?”
“Sắp xếp lại địa khế.”
“Chà, sớm biết hôm nay như thế này, lúc trước đã không nên đáp ứng hắn, cái viện này là chúng ta vất vả lắm mới có được, nếu người mất mặt không thể ở lại kinh thành nữa, thì cái viện này phải làm sao đây!”
Ta kinh hãi tột độ, thật sự không thể ngờ trong mắt A Cường, ta lại là kẻ sĩ diện đến thế?
“Ai nói ta muốn b/án?”
Ta mỉm cười đầy bí hiểm, không những không b/án, mà viện này còn phải mở rộng tu sửa nữa!
Ta muốn chừa ra một nửa khoảng trống để mở nữ học!
Mỗi triều đại phong kiến đều được xây dựng trên sự hy sinh của vô số nữ tử, triều đại này cũng không ngoại lệ.
Nhưng ở đây sự trói buộc đối với nữ tử cũng không quá khắt khe, ít nhất thì không cần bó chân.
Ta chấm mực, hạ bút nhanh như chớp.
“Đưa bức thư này cho Lưu Trạch, bảo với hắn, nếu bệ hạ triệu kiến thì hãy dâng bức thư này lên.”
“Hắn không phải đỗ trạng nguyên sao?”
Trạng nguyên chắc chắn phải xuất thân từ Quốc Tử Giám do thái phó lập nên, không liên quan gì đến cái tư thục nhỏ bé của ta.
Nhưng một tư thục có thể đào tạo ra năm vị tiến sĩ, là người đứng đầu trong năm người đó, sao có thể không được trọng dụng?
“Thiếu gia,
Bức thư này viết về chuyện gì vậy?”
“Nghe lời đi, muốn sống thêm vài năm thì đừng hỏi.”
A Cường lập tức ngậm miệng, vội vàng cầm thư chạy đi.
Bức thư này, là thứ sẽ dẫn đến họa ch/ém đầu đấy.
“Chẳng phải nói Giang Nam sẽ xảy ra bạo lo/ạn sao? Không giấu gì các vị, nhạc phụ của ta đang ở Giang Nam đây, nghe nói gần đây phố xá ở đó cực kỳ thái bình, ngay cả tr/ộm vặt cũng không còn nữa!”
“Đã qua hai ngày rồi, ngày mai là hạn chót, ta thấy thắng bại đã không còn gì để bàn nữa rồi.”
“Thật đáng tiếc cho mấy vị tiến sĩ năm nay, nghe nói đều là con em nhà nghèo, người đọc sách trọng nhất là thể diện đấy!”
Ta nhẩm tính thời gian, lắng nghe những lời bàn tán của đám người trong trà quán, quả nhiên, khi chính mình là nhân vật chính của sự kiện, nghe những lời này lại thấy có một hương vị rất riêng.
“Báo! Lâu phu tử đâu? Có một bức thư khẩn gửi cho ngài!”
Vị trí của trà quán này nằm ngay trên con đường chính dẫn vào cổng thành, tiếng hét lớn này đã thu hút một nửa số người trong quán.
Ta điềm đạm gật đầu, muốn chen ra ngoài, chen mãi mà vẫn đứng im tại chỗ…
“Vị huynh đài này, có thể nhường đường một chút được không?”