Còn muội muội nhỏ của hắn đang gặm kẹo hồ lô, nấp một bên vỗ tay tán thưởng.
Thiếu niên ấy đang biểu diễn tạp kỹ và nhào lộn, động tác uyển chuyển như mây bay nước chảy, khiến đám đông không ngớt lời khen ngợi.
Còn ta, chỉ liếc nhìn một cái, đã chìm đắm trong đôi mắt đen láy dịu dàng ấy.
Thiếu niên này, chính là Tống Thời Hành.
Hắn trông thật sự quá đỗi tuấn tú--
Sống mũi thẳng tắp, thân hình thon dài, đôi mắt hơi xếch lên đượm vẻ sương khói,
giống như hồ ly đầy quyến rũ.
Dù chỉ mặc y phục vải thô, cũng đủ khiến người ta mãn nhãn.
Ta vốn dĩ luôn làm việc tùy hứng, liền chỉ vào Tống Thời Hành, bảo thị vệ tùy tùng: "Mau lên, mang kẻ đó về Thẩm phủ cho ta!"
Thế là, Tống Thời Hành và muội muội Tống Ngữ Yên của hắn bị đưa về Thẩm phủ.
Ta nghĩ, ta đã thầm thương Tống Thời Hành.
Cái nhìn chìm đắm đó, chính là yêu từ cái nhìn đầu tiên như trong thoại bản.
Thế nhưng hắn đối với ta vô cùng lạnh nhạt, suốt ngày nói lời cay nghiệt, còn nhiều lần muốn trốn thoát.
Nghe bạn thân trong khuê phòng nói, nam nhân đều thích nữ tử xinh đẹp.
Thế là ta đeo trang sức phỉ thúy lấp lánh, mặc váy lưu sa mới may đến tìm Tống Thời Hành.
Nhưng hắn chỉ nhìn những đóa hoa đào mới nở trong sân, không buồn liếc nhìn ta lấy một nửa.
Ta nổi gi/ận, bắt hắn quỳ xuống, rồi đứng từ trên cao hỏi hắn:
"Tống Thời Hành, ta và hoa đào, ai đẹp hơn?"
Hắn cười lạnh, chẳng thèm nhìn ta lấy một cái.
"Ngươi không bằng một phần mười của nó."
Ta thẹn quá hóa gi/ận, sai người đá/nh hắn mười trượng.
Hắn vốn dĩ g/ầy yếu, sau khi bị đá/nh sắc mặt tái nhợt, dường như có thể ngất đi bất cứ lúc nào.
Ta nâng cằm hắn lên, hỏi tiếp: "Tống Thời Hành, ta và hoa đào, ai đẹp hơn?"
Nhìn bộ dạng quật cường đó của hắn,
trong lòng ta hối h/ận, liền lên tiếng nhắc nhở:
"Tống Thời Hành, không biết muội muội nhỏ bé của ngươi chịu mười trượng này sẽ thế nào nhỉ?"
Ánh sáng trong mắt hắn vụt tắt, chán nản đáp:
"Ngươi... ngươi đẹp."
Ta cười cong cả mắt, vui vẻ xoa đầu hắn.
"Tống Thời Hành, nhớ kỹ, ngươi nghe lời, sẽ không bị ph/ạt."
Kể từ sau việc này, trừng ph/ạt Tống Thời Hành trở thành chuyện cơm bữa.
Ta bắt hắn rửa chân cho ta, rồi cố ý đ/á nước rửa chân lên mặt hắn.
Để hắn bầu bạn bên cạnh, ta bắt hắn ngủ trước cửa viện suốt đêm, không được rời đi.
Có lần, hắn thừa cơ bỏ trốn, bị thị vệ Thẩm phủ bắt lại.
Ta dùng roj bạc có móc câu quất hắn hai mươi roj, hắn đ/au đến mức sắp thổ huyết.
Còn ta lại đe dọa hắn: "Tống Thời Hành, nếu lần sau ngươi còn dám trốn, hai mươi roj này, sẽ quất lên người muội muội ngươi!"
Trong tiệc thưởng hoa, hắn nhìn thoáng qua nữ tử khác.
Ta liền dùng kim thêu đ/âm lên lưng hắn hai chữ "Thanh Ngô", cười thỏa mãn:
"Như vậy, chàng sẽ chỉ thuộc về một mình ta thôi."
Chỉ trong nửa năm ngắn ngủi, Tống Thời Hành bị ta hànhz hạz đến không ra hình người.
Hắn dần mất đi sức sống, trở nên nhút nhát cẩn trọng.
Ta mượn việc trừng ph/ạt Tống Thời Hành để thỏa mãn lòng chiếm hữu lệch lạc của chính mình.
Mà lòng chiếm hữu này, không chỉ h/ủy ho/ại muội muội hắn, mà còn đẩy ta và Thẩm phủ từng bước vào vực thẳm.
Nhiều tháng trôi qua, ta chăm sóc Tống Thời Hành vô cùng tận tâm, chân hắn đã khỏi hẳn.
Ta cúi đầu xoa bóp cho hắn, khẽ nói: "Tống Thời Hành, ngày mai, ta sẽ tiễn chàng và muội muội ra khỏi phủ."
"Chàng và Yên Nhi, từ nay về sau được tự do rồi."
Chân hắn cứng đờ, giọng điệu có chút gấp gáp: "Ngày mai sao? Nhanh vậy..."
Không biết vì sao, ánh mắt hắn nhìn ta dường như có chút luyến tiếc.
Chẳng lẽ, hắn không muốn rời khỏi Thẩm phủ sao?
Sao có thể chứ?!
Kiếp trước, hắn h/ận ta thấu xươ/ng, nằm mơ cũng muốn rời khỏi nơi này.
Huống hồ, theo dòng thời gian kiếp trước, cha của hắn sớm muộn gì cũng sẽ tìm thấy hắn.
Đợi sau này Tống Thời Hành thuận lợi trở thành thừa tướng, ân oán giữa hắn và Thẩm phủ coi như đã xóa sạch.
Còn ta cùng cha mẹ, huynh trưởng cũng có thể bình an sống hết đời này.
Ta mỉm cười, đôi tay vẫn không ngừng xoa bóp:
"Đúng vậy, ngày mai."
"Ta đã m/ua một căn nhà ở ngoại ô, từ nay về sau chàng và muội muội hãy sống thật tốt."
Hắn mím môi, dường như muốn nói gì đó, một lúc lâu sau chỉ thốt lên một câu:
"Thẩm Thanh Ngô, cảm ơn."
Ta hào sảng xua tay, cười ngượng nghịu: "Cảm ơn gì chứ? Trước đây là ta có lỗi với hai người, không có gì phải cảm ơn cả."
Ngày hôm sau, ta đích thân đưa Tống Thời Hành và muội muội hắn đến căn nhà ở ngoại ô đó.
Vị trí căn nhà rất hẻo lánh, nhưng được cái rộng rãi sáng sủa, trong sân trồng cây củ quả còn nuôi cả gà vịt gia súc.
Thật không ngờ lại là một khung cảnh tràn đầy sức sống.
Tống Ngữ Yên vui vẻ xách váy xoay vòng tròn.
"Thanh Ngô tỷ tỷ, muội thích nơi này quá! Nơi này đẹp thật! Tự do quá! Muội giống như chim sẻ trên trời, vui đến mức muốn bay lên luôn!"
Thấy nàng nô đùa, ta và Tống Thời Hành nhìn nhau cười, đôi mắt đều cong lại vì vui sướng.
Sau bữa tối, ta đứng dậy cáo từ: "Tống Thời Hành, Yên Nhi, hai người sống tốt nhé, ta đi trước đây."
Tống Thời Hành đột nhiên níu lấy góc áo ta, ngượng ngùng hỏi:
"Thanh Ngô, chúng ta... chúng ta xem như là bạn rồi chứ?"
"Sau này khi nào rảnh rỗi, nàng có thể đến đây ngồi chơi không?"
Hắn chột dạ nhìn muội muội, vội vàng giải thích:
"Yên Nhi từ nhỏ đã không có mẫu thân bên cạnh, khó khăn lắm mới có được một người chị, con bé sẽ nhớ nàng đấy."