Thái hậu nghe được lời đồn liền lâm b/ệnh nặng, Hoàng đế bị liên lụy vô cớ cũng nổi trận lôi đình.
“Trường Ninh vốn đã ngang ngược, nay trước mặt thiên hạ làm ra chuyện nh/ục nh/ã thế này, thực đáng ch*t! Truyền khẩu dụ của trẫm, c/ắt đ/ứt mọi khoản chi tiêu của Trường Ninh Trưởng công chúa, từ nay mọi chi phí do phò mã đài thọ. Thu hồi toàn bộ lãnh địa tiên đế từng ban thưởng cho Trưởng công chúa. Từ nay trở đi, Trường Ninh Trưởng công chúa không có thánh chỉ không được phép nhập cung!”
Làm vậy, gần như tuyên cáo với thiên hạ rằng Trường Ninh Trưởng công chúa đã không còn chút qu/an h/ệ nào với hoàng gia nữa.
Để an phủ lòng dân, Hoàng đế lại thăng chức cho phò mã.
Nhờ sự “tự chuốc họa” không ngừng của Trưởng công chúa mà phò mã quan vận hanh thông. Ngày ban thánh chỉ, phò mã xuân phong đắc ý, còn Trưởng công chúa thậm chí không đích thân tiếp nhận thánh chỉ.
Bà ta đã chẳng còn kịp oán trách hoàng gia vô tình, bởi trước mắt đang xảy ra một chuyện hệ trọng hơn.
Con gái bà ta, đứa con duy nhất, kể từ ngày trở về từ pháp trường liền hôn mê bất tỉnh.
Mãi đến sáng hôm sau, nhũ nương mới phát hiện trên người tiểu chủ tử nổi đầy mẩn đỏ.
Khi biết tin, Trưởng công chúa uất hỏa công tâm, suýt chút nữa nghẹn thở.
Bà ta đã mất tất cả, con gái chính là niệm tưởng cuối cùng của bà ta.
Khi Trưởng công chúa vội vã chạy tới, đám nhũ nương quỳ thành hàng dưới đất r/un r/ẩy không ngừng. Người tiểu chủ tử đỏ bừng và nóng rực, thái y đang bắt mạch chẩn đoán.
Nhìn con gái đang sốt cao, Trưởng công chúa gần như phát đi/ên.
“Các ngươi chăm sóc tiểu chủ tử kiểu gì vậy? Một lũ vô dụng!”
“Thái y, con gái ta rốt cuộc mắc b/ệnh gì?”
Thái y thở dài: “Bẩm Trưởng công chúa, là chứng hoa lau.”
Trưởng công chúa sững sờ: “Chứng hoa lau?”
“Bẩm Trưởng công chúa, tiểu chủ tử thể chất yếu ớt, chứng b/ệnh này là do bẩm sinh từ trong bào th/ai. Những thứ như phấn hoa lau bay lượn đều không được đến gần, e là tiểu chủ tử đã hít phải phấn hoa nên mới sinh b/ệnh.”
Trưởng công chúa nổi gi/ận: “Nói bậy! Đó đâu phải thứ thường thấy, trong ngoài phủ công chúa mấy dặm liền một con sông cũng không có, đứa trẻ sao có thể hít phải phấn hoa lau chứ?”
Tôi đứng một bên nhắc nhở: “Trưởng công chúa, tuy trong phủ ta không có, nhưng nô tỳ nhớ pháp trường rất gần bờ sông, khu vực ấy toàn là lau sậy.”
Lời này vừa thốt ra, Trưởng công chúa kinh hãi nhìn tôi chằm chằm.
Tôi rũ mắt xuống: “Ngày đó nô tỳ từng khuyên nhủ người, đừng đưa tiểu chủ tử ra ngoài. Tiểu chủ tử sinh ra đã yếu ớt, e là không chịu nổi tà phong.”
Trưởng công chúa nhìn dáng vẻ hôn mê bất tỉnh của con gái, đôi mắt đỏ hoe, môi mấp máy nhưng không thốt nên lời.
Bà ta không muốn tin rằng chính sự cố chấp của mình đã hại ch*t con gái.
“Ta chỉ là… muốn cho nó nhìn mặt cha ruột một lần mà thôi.”
Trưởng công chúa gạt nước mắt nơi khóe, quyết tuyệt nói với thái y: “Bất luận thế nào, ngươi nhất định phải c/ứu sống nó. Nếu đứa trẻ xảy ra chuyện gì, ta sẽ lấy mạng ngươi!”
Thái y vội vàng quỳ xuống: “Công chúa, b/ệnh trạng của tiểu chủ tử vô cùng nguy hiểm, thần chỉ có thể tận lực mà thôi!”
Trưởng công chúa gần như gào thét: “Ta không cần biết, ta chỉ cần ngươi c/ứu sống con gái ta!”
Bà ôm ch/ặt đứa trẻ non nớt trong lòng, nước mắt như đê vỡ tuôn rơi.
“Con đừng dọa nương, nương chỉ còn mình con thôi.”
“Cha con vừa mới ra đi, hoàng đệ của nương cũng chẳng đoái hoài đến nương nữa, nếu nương lại mất con, nương biết làm sao đây? Nương sợ lắm.”
Tôi nhìn bà ta, trong lòng thầm cười lạnh.
Hóa ra bà ta cũng biết sợ hãi ư?
Năm xưa, sau khi phóng ngựa giẫm ch*t con gái tôi, bà ta m/ắng nó là tiện dân. Lại vì sợ cái ch*t của con gái tôi làm ảnh hưởng đến danh tiếng, bà ta chẳng phải cũng đã phái người phóng hỏa, th/iêu sống phu quân và con trai tôi đó sao?
Sau trận hỏa hoạn ấy, chỉ còn lại một mình tôi.
Trời xanh thương xót, cho tôi sống sót, chính là để bà ta cũng phải nếm trải nỗi sợ hãi tột cùng như tôi.
Nếu không, tôi sao có thể đối diện với phu quân và các con đã khuất?
Trưởng công chúa canh giữ bên con suốt ba ngày hai đêm, không uống một giọt nước, không ăn một chút thức ăn nào.
Trong khoảng thời gian ấy, vô số thái y ra vào tấp nập, nhưng cơn sốt cao của tiểu chủ tử vẫn không hề thuyên giảm.
Nước mắt của Trưởng công chúa gần như đã cạn, bà không ngừng lẩm nhẩm khấn vái chư thiên thần phật, c/ầu x/in thương xót con gái, cho con mau chóng bình phục, còn bản thân bà nguyện ý gánh chịu mọi tai ương này.
Thế nhưng, ông trời nào có thương xót bà ta.
Vào sáng sớm ngày thứ ba, tiểu chủ tử đã ch*t yểu.
Tiếng khóc x/é ruột gan của Trưởng công chúa vang lên. Bà liên tiếp chịu đựng đả kích, uất hỏa công tâm đến mức nôn ra m/áu.
Trên mặt đất loang lổ một màu đỏ thẫm chói mắt.
Tựa hồ như vũng m/áu mà Nguyệt Nha đã nôn ra khi bị ngựa chiến giày xéo năm xưa.
Khiến người ta nhìn vào mà kinh hãi.
Sau khi tiểu chủ tử qu/a đ/ời, Trưởng công chúa đổ b/ệnh nặng.
Do lúc sinh nở nguyên khí đã tổn hại nghiêm trọng, cộng thêm việc hai đứa con sau khi chào đời lần lượt qu/a đ/ời, ưu tư quá độ, nên b/ệnh tình của bà nhanh chóng trở nặng.
Cơn b/ệnh này ập đến vừa nhanh vừa dữ dội, đám thái y đều bó tay không cách nào c/ứu chữa.
Đúng vào lúc này, phò mã lại dọn trở về phủ.
Ông ta còn đưa theo bốn người thiếp đẹp, toàn là những kẻ ông ta nuôi riêng bên ngoài trước đây.
Trong số đó, có một người đã mang th/ai được bốn năm tháng.
Trớ trêu thay, đám thiếp thất này đều không phải hạng an phận thủ thường. Vừa bước chân vào phủ, họ đã tranh nhau đòi vào thỉnh an Trưởng công chúa.
Trưởng công chúa đang nằm liệt giường dưỡng b/ệnh, vô cớ bị đám thiếp thất này quấy rầy, trong lòng gi/ật mình.
“Các ngươi là ai?”
Thúy Liễu đứng hầu bên cạnh Trưởng công chúa đáp: “Bẩm công chúa, họ chính là những người mới mà phò mã đưa vào phủ.”
Đám thiếp thất cười nói rôm rả hành lễ: “Ra mắt tỷ tỷ.”