Nhưng đối với tôi, tôi đã nhìn thấy hồi kết.
Sau này khi Hoàng thượng hỏi về tình hình gần đây của công chúa, phò mã bẩm báo rằng công chúa sau khi phát đi/ên đã tự ý bỏ đi. Hoàng thượng nghe xong không mảy may lay động.
Trên đời này không còn dấu vết gì của Trường Ninh công chúa nữa.
Để ăn mừng đại thắng, kinh thành dỡ bỏ lệnh giới nghiêm, cổng thành mở rộng, Thiên tử cùng dân chúng vui chơi suốt bảy ngày.
Pháo hoa rợp trời, cảnh tượng phồn hoa náo nhiệt, từng đứa trẻ cầm lồng đèn vào ban đêm, tay nâng niu những chú cá vàng vớt được ở chợ mà đùa nghịch cùng nhau.
Tôi cô đ/ộc đi ngược dòng người, hướng về phía cổng thành, khoác trên vai hành lý rời xa kinh thành ồn ào náo nhiệt này.
Tôi phải đi tìm phu quân và các con mình.
Họ được ch/ôn cất trong khu rừng ngoài thành, tôi phải kể cho họ nghe từng chút một những gì tôi đã làm.
Tôi muốn mãi mãi ở bên họ.
Một gia đình, vĩnh viễn không chia lìa.
Khi tôi đi đến cửa thành, một cô bé mặc áo bông đỏ, tay cầm chiếc đèn lồng hình mặt trăng tiến lại gần tôi.
Con bé chớp đôi mắt to tròn long lanh hỏi tôi: "Dì ơi, muộn thế này rồi dì còn ra khỏi thành sao ạ?"
Tôi mỉm cười đáp: "Đúng vậy."
Con bé đưa chiếc đèn lồng của mình cho tôi: "Dì ơi, vậy chiếc đèn hoa đăng này tặng dì ạ, đêm tối đường đen, dì đi đường cẩn thận nhé."
Tôi nhận lấy đèn lồng rồi hỏi: "Được, cảm ơn cháu, cô bé tên là gì thế?"
Cô bé ngây thơ trả lời: "Mẹ đặt tên nhũ danh cho cháu là Nguyệt Nha đó ạ!"
Nói xong, con bé tung tăng chạy vào giữa đám đông.
Chớp mắt một cái đã biến mất không dấu vết.
Khi tôi nhìn về hướng đó lần nữa, một đóa pháo hoa bùng n/ổ giữa không trung.
Cây lửa hoa bạc treo lơ lửng bên cạnh vầng trăng khuyết trên bầu trời, soi sáng màn đêm u tối.
Trong khoảnh khắc, mọi thứ đều kết thúc.
(Hết)