Sau một thoáng tĩnh lặng ngắn ngủi, Khương Lâm bật dậy từ dưới đất, dù bị cảnh sát đ/è lại cô ta vẫn gào thét: "Không thể nào, các người kiểm tra sai rồi, tôi chỉ có một mình anh ấy thôi--"
Thịnh Hoài Viễn ngẩng đầu lên từ phía chân bàn trà.
Gương mặt ông ta xám xịt như lớp tường cũ, quầng thâm dưới mắt như bị ai đó bôi mực lên. Ông ta nhìn chằm chằm vào Chu Chính, đôi môi mấp máy nhiều lần mới phát ra tiếng: "...Ý cậu là sao?"
"Ý đen đấy."
Chu Chính đặt bản báo cáo lên bàn: "Ông và đứa trẻ không có qu/an h/ệ huyết thống."
Thịnh Hoài Viễn từ từ đứng dậy.
Cổ tay ông ta bị c/òng, khi đứng lên tiếng xích sắt va vào nhau lanh lảnh. Ông ta không bước về phía Chu Chính, cũng không nhìn Khương Lâm, mà hướng về phía cha mình.
Ông ta đứng trước mặt Thịnh Hồng Xươ/ng, như một đứa trẻ đi lạc rất lâu mới tìm được đường về nhà, đôi môi run lên bần bật, giọng nói trống rỗng như một cái giếng cạn: "Bố... con vì một đứa trẻ không phải của mình mà..."
Ông ta không nói hết câu.
Nửa câu sau bị thứ gì đó chặn lại, nghẹn ứ trong cổ họng biến thành một âm thanh nhỏ xíu, khô khốc như tiếng xươ/ng g/ãy.
Thịnh Hồng Xươ/ng đứng dậy khỏi ghế thái sư.
Ông nhìn đứa con trai duy nhất của mình, giọng không cao nhưng từng chữ đều rõ ràng: "Thịnh Hoài Viễn, ngươi vì một đứa con hoang không chút qu/an h/ệ m/áu mủ mà gi*t ch*t chính con trai ruột của mình."
Thịnh Hoài Viễn gục xuống.
Ông ta quỳ dưới chân cha, c/òng tay va xuống nền gạch phát ra tiếng động trầm đục.
Khương Lâm bị đ/è ở góc tường, lúc này bỗng nhiên bất động.
Tô Uyển Thanh vẫn ngồi trên sofa.
Bà cầm ly nước đã nguội ngắt, cúi đầu uống một ngụm, đặt ly xuống rồi đứng dậy.
Bà bước tới trước mặt Chu Chính, dùng đầu ngón tay lau vết nước trên miệng ly, khi cất lời, giọng nói như tiếng băng nứt ra vào cuối xuân: "Đội trưởng Chu, tôi sẽ phối hợp với cảnh sát làm hết các bản ghi chép, chuyện của đứa trẻ, tôi sẽ khai báo rõ ràng từng chi tiết."
Chu Chính gật đầu.
Tô Uyển Thanh quay người, khi đi ngang qua Thịnh Hoài Viễn, bà dừng lại một chút.
Bà cúi đầu nhìn người đàn ông đang quỳ dưới đất, mặt vùi trong lòng bàn tay, im lặng vài giây.
Sau đó bà cúi người,
đưa tay gỡ lấy sợi chỉ từ chiếc cúc áo bị bung trên cổ áo sơ mi của ông ta, đặt lên bàn trà.
"Tôi ly hôn."
Bà nói: "Những gì cần bồi thường, cần thanh lý, cứ theo pháp luật mà làm. Ngoài ra--"
Bà nhẹ nhàng đặt tay lên bụng mình, trong giọng nói cuối cùng cũng có một chút gì đó mong manh như sương sớm: "Đứa trẻ này là của nhà họ Thịnh, tôi sẽ sinh nó ra, nhưng không liên quan gì đến ông, cũng không liên quan đến nhà họ Thịnh, nó sẽ theo họ tôi."
Thịnh Hồng Xươ/ng đứng cạnh ghế thái sư, tay chống vào lưng ghế, nhắm mắt lại.
Khi mở mắt ra, lão nhìn Tô Uyển Thanh, đôi môi mấp máy: "...Uyển Thanh."
Tô Uyển Thanh ngước nhìn ông một cái, khẽ gật đầu.
Thịnh Hoài Viễn vẫn không hề ngẩng đầu.
Ông ta quỳ ở đó, như một khúc gỗ đã mục nát.
Khi cảnh sát tới áp giải, ông ta không hề phản kháng.
Lúc Khương Lâm bị lôi đi, chân cô ta mềm nhũn như sợi bún, phải có hai người kéo mới đưa được ra ngoài.
Thịnh Hoài Viễn đi phía sau, bóng lưng c/òng xuống dưới chiếc c/òng tay.
Chu Chính thu dọn báo cáo trên bàn, bước tới đứng trước mặt tôi.
Anh nhìn tôi vài giây, giọng nhẹ hơn trước rất nhiều: "Chung Tuế, sau này cô có dự định gì không?"
"Về trường học." Đầu gối tôi vẫn hơi đ/au, nhưng đã đỡ hơn đêm qua nhiều, "Thầy vẫn còn n/ợ tôi một bữa cơm."
Đàm Tri Viễn ở bên cạnh bật cười.
Chu Chính gật đầu, không hỏi thêm nữa.
Khi anh quay người bước đi, anh đi rất nhanh, đến cửa bỗng dừng lại, ngoái đầu nhìn tôi một cái.
Anh mấp máy môi như muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ gật đầu rồi rời đi.
Hà Diệu không biết đã biến mất từ lúc nào. Tống Hành Tri đứng bên cửa sổ, đợi khi tôi đi ngang qua, ông ta bỗng lên tiếng: "...Trực giác đó của cô, luyện thế nào mà ra vậy?"
Tôi nhìn ông ta, cười nhẹ: "Thầy dạy."
Đàm Tri Viễn đi bên cạnh tôi, đẩy chiếc kính gọng tròn cũ kỹ, không hề vạch trần.
Khi bước ra khỏi cánh cửa đồng nhà họ Thịnh, gió ban mai thổi tới từ mặt biển Cảng Thành, mang theo vị mặn nhàn nhạt.
Tôi ngoái đầu nhìn lại căn biệt thự ba tầng, trong cửa sổ vẫn còn ánh đèn chưa tắt, bóng người thấp thoáng đang dọn dẹp hiện trường.
Dưới góc tường có tiếng sột soạt, một con chuột chui ra từ miệng cống, thăm dò nhìn ra ngoài rồi lại rụt vào.
Tôi quay người,
đi theo Đàm Tri Viễn về phía bãi đỗ xe. Ánh nắng chiếu lên lưng, ấm áp.
Những âm thanh đó vẫn còn đó, mãi mãi còn đó.
Chúng nói chuyện của chúng, còn tôi, chỉ là tình cờ nghe thấy mà thôi.
Hết.