Trước khi xuyên vào tiểu thuyết tổng tài, cô bạn thân vỗ ngựk cam đoan: "Thăng chức tăng lương thôi mà, dễ ợt! Không đầy một năm, mình có thể cầm ba trăm triệu tiền thưởng về, rồi đưa cậu đi du lịch vòng quanh thế giới."
Cứ ngỡ bạn thân có thể thuận lợi vượt ải, ngờ đâu cốt truyện ngày càng vô lý.
Là vị hôn thê của tổng tài, bạn thân tôi lại bị một cô thư ký "trà xanh" b/ắt n/ạt, vài lần suýt bị đuổi việc. Để làm nh/ục cô ấy, trà xanh thậm chí còn ép cô bạn đang sốt cao 39 độ phải đi thị sát công trường dự án dang dở trong ngày mưa bão!
Tôi nổi trận lôi đình, ép hệ thống đưa mình vào để c/ứu bạn thân khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng.
Hệ thống đưa ra các lựa chọn: 【Ký chủ muốn xuyên thành bạch nguyệt quang yếu đuối của tổng tài, hay là CFO của công ty?】
Tôi kh/inh khỉnh từ chối, trực tiếp sử dụng thẻ thân phận có quyền hạn cao nhất.
Vừa bước vào cửa, bên tai vang lên tiếng chào hỏi đều tăm tắp: "Chào phu nhân!"
Trước khi xuyên vào tiểu thuyết tổng tài, cô bạn thân vỗ ngựk cam đoan:
"Thăng chức tăng lương thôi mà, dễ ợt!"
"Không đầy một năm, mình có thể cầm ba trăm triệu tiền thưởng về, rồi đưa cậu đi du lịch vòng quanh thế giới."
Cứ ngỡ bạn thân có thể thuận lợi vượt ải,
ngờ đâu cốt truyện ngày càng vô lý.
Là vị hôn thê của tổng tài, bạn thân tôi lại bị một cô thư ký "trà xanh" b/ắt n/ạt, vài lần suýt bị đuổi việc.
Để làm nh/ục cô ấy, trà xanh thậm chí còn ép cô bạn đang sốt cao 39 độ phải đi thị sát công trường dự án dang dở trong ngày mưa bão!
Tôi nổi trận lôi đình, ép hệ thống đưa mình vào để c/ứu bạn thân khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng.
Hệ thống đưa ra các lựa chọn: 【Ký chủ muốn xuyên thành bạch nguyệt quang yếu đuối của tổng tài, hay là CFO của công ty?】
Tôi kh/inh khỉnh từ chối, trực tiếp sử dụng thẻ thân phận có quyền hạn cao nhất.
Vừa bước vào cửa, bên tai vang lên tiếng chào hỏi đều tăm tắp:
"Chào phu nhân!"
......
Cửa thang máy mở ra, những tinh anh trong bộ vest chỉn chu đồng loạt dừng bước, cúi người chào hỏi.
"Chào phu nhân."
"Chào phu nhân."
Tôi gật đầu, mắt nhìn thẳng đi vào trong.
Vừa đến cửa văn phòng tổng tài, một giọng nói ngọt xớt vang lên.
"Ôi chao, phu nhân! Sao người lại đích thân tới đây? Cũng không báo trước một tiếng để con sắp xếp tiếp đón!"
Là trợ lý đặc biệt của Phó Diệc Trừng, Lâm Kiều Kiều.
Cô ta đon đả tiến lại gần, muốn cầm lấy chiếc túi trên tay tôi.
Tôi gh/ê t/ởm né người tránh đi.
"Ninh Lam đâu?"
Việc đầu tiên sau khi xuyên qua,
đương nhiên là tìm cô bạn thân thiết của mình.
Tay Lâm Kiều Kiều khựng lại nửa giây, rồi lại tự nhiên thu về.
"Cô Ninh ạ, hôm nay cô ấy đang đi thị sát công trường dự án Tân Giang."
"Thị sát công trường?"
Tôi nhìn ra cửa kính sát đất.
Ngoài cửa sổ, trời tối sầm lại,
mưa xối xả đ/ập vào mặt kính, những vệt nước chảy dài xuống, bóng dáng những tòa nhà cao tầng phía xa đều trở nên mờ mịt.
Thời tiết thế này, công nhân đều đã rút hết.
Cô ấy đi thị sát cái gì chứ?
Tôi trầm giọng nói:
"Đi đón người về."
Lâm Kiều Kiều lập tức tiếp lời, giọng điệu có chút khó xử:
"Phu nhân, đây là nhiệm vụ đích thân Phó tổng sắp xếp, yêu cầu cô Ninh hôm nay phải thị sát năm tiếng ở công trường."
"Hiện tại mới qua hai tiếng rưỡi, nếu đón cô ấy về sớm, Phó tổng bên đó sẽ không vui đâu ạ."
"Tôi sẽ đích thân giải thích với Diệc Trừng."
Tôi liếc nhìn cô ta một cái, rồi hướng về phía những người khác:
"Đến công trường Tân Giang, đón Ninh Lam về."
Ban quản lý lập tức hành động.
"Phu nhân, người đợi chút, chúng tôi sắp xếp ngay ạ."
Tôi hài lòng gật đầu.
Xem ra dù tôi đã từ chức chủ tịch được ba năm,
những người này vẫn chưa quên,
ai mới là người sáng lập công ty.
"Không cần, dùng xe của tôi."
Tôi không muốn đợi thêm một phút nào nữa,
liền đưa mắt ra hiệu cho vệ sĩ thân cận, xoay người bước ra ngoài.
Những người khác trong phòng họp lập tức đi theo.
Phó phu nhân đích thân đến công trường dự án dang dở?
Nếu bà ấy có mệnh hệ gì, tất cả những người có mặt ở đây đều sẽ không yên ổn.
Chưa đầy mười phút, xe đã đến công trường dự án Tân Giang.
Trên công trường rộng lớn, chỉ có một mình Ninh Lam.
Cô ấy đứng dưới mấy cây cột trụ, lấy túi xách che trên đầu để tránh mưa.
Toàn thân cô ấy đã ướt sũng, người co rúm lại, môi tím tái, ánh mắt đã bắt đầu lờ đờ.
Tôi lập tức cởi áo khoác ngoài, choàng lên người cô ấy:
"Ninh Lam, đừng ngủ!"
"Tôi đưa cậu đến b/ệnh viện."
Vệ sĩ lập tức tiến lên, một người che ô, một người đưa khăn,
người thứ ba đang liên hệ với b/ệnh viện gần nhất.
Tôi nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô ấy, đi về phía xe.
Lâm Kiều Kiều lại cầm ô đuổi theo sát bên cạnh tôi, cố tình thở dài:
"Phu nhân, cô Ninh cũng tiểu thư quá rồi."
"Đến chút khổ này mà không chịu nổi thì sao có tư cách làm thiếu phu nhân nhà họ Phó chứ?"
Tôi dừng bước, lạnh lùng nhìn chằm chằm cô ta:
"Trợ lý Lâm, ai nói với cô là thiếu phu nhân nhà họ Phó cần phải chịu khổ mới làm được?"
Lâm Kiều Kiều nghẹn lời, lập tức phản bác:
"Cô Ninh vốn dĩ được nuông chiều từ nhỏ..."
Tôi liếc cô ta một cái:
"Tôi làm dâu nhà họ Phó ba mươi năm, chưa từng có ai nói với tôi rằng con dâu nhà họ Phó phải đứng ngoài mưa ở công trường dang dở mới có tư cách làm dâu."
"Còn cô, một trợ lý đặc biệt mà dám đặt ra quy tắc cho nhà họ Phó, ai cho cô cái tư cách đó?"
Sắc mặt Lâm Kiều Kiều trắng bệch:
"Phu nhân, con không có ý đó..."
Ngay lúc này, một chiếc Maybach màu đen đỗ lại ở lối vào công trường.