Khi cung nhân hoảng lo/ạn báo tin Trưởng công chúa bị ngã tại hoa yến dẫn đến sảy th/ai, tôi đang ở trong Ngự thư phòng. Nghe vậy, Tiêu Chinh Diệc đặt tấu chương xuống, khẽ mỉm cười, độ cong nơi khóe miệng có một sự phấn khích kỳ lạ: "Sao lại thế được?"
Thánh thượng kinh ngạc đứng dậy, tôi cúi đầu bước theo sau ngài, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Con của Trưởng công chúa không còn nữa, tuy rằng tôi vốn chẳng định để đứa trẻ này sống sót, nhưng nghĩ đến việc nó ch*t dưới tay Tiêu Chinh Diệc, tôi lại thấy vô cùng thú vị.
"Công chúa, con cái rồi sẽ còn có, nàng hãy an tâm tịnh dưỡng thân thể." Tôi an ủi nàng ta.
Vĩnh Bình gần như phát đi/ên: "Là An tần! Chính ả đã đẩy ta! Hoàng thượng, kẻ á/c đ/ộc như vậy trong hậu cung của ngài, bản cung làm sao an lòng được? Bản cung muốn ngài lập tức xử tử ả!"
Tiêu Chinh Diệc trầm mắt nhìn nàng ta, sắc mặt đen lại từng chút một, nhưng chỉ trong chớp mắt đã khôi phục như cũ: "An tần vốn nhát gan yếu đuối, sao ả dám làm chuyện này? Cung nhân đều nói không phải rồi, nàng yên tâm, trẫm sẽ trừng ph/ạt ả thích đáng, nàng cứ yên tâm tịnh dưỡng."
An tần nhát gan yếu đuối, vậy rốt cuộc là ai đã cho ả lá gan đó? Không cần nói cũng biết.
Chẳng mấy ngày sau, An tần bị phát hiện ch*t dưới giếng trong phế cung, bụng của th* th/ể bị người ta rạ/ch một lỗ lớn.
Tiêu Chinh Diệc gi/ận dữ khôn cùng, lệnh cho người điều tra kỹ lưỡng, cuối cùng lại chẳng đâu vào đâu. Bởi vì kẻ thủ á/c, lúc này đang nắm lấy tay áo tôi, yếu ớt nói: "Phu quân, chàng có thấy ta làm vậy là quá đáng không?"
"Hoàng đế thiên vị mỹ nhân của ngài ấy, không chịu đòi lại công bằng cho đứa con chưa kịp chào đời của chúng ta, nhưng chúng ta không thể để đứa bé đó ch*t không nhắm mắt, chàng nói có đúng không?"
Lúc này đã qua mùa hè oi ả, gió mát thổi vù vù, lá trên cành bắt đầu rụng, một mùa thu đậm đà nữa lại đến.
Tôi đón ánh nắng dịu nhẹ, nheo mắt lại, tán thưởng: "Công chúa, làm rất tốt."
Công chúa làm rất tốt, vậy thì món quà lớn mà tôi dành cho nàng, nàng cũng phải nhận cho kỹ đấy.
Một tháng sau, tại cung yến mùa thu, Khâm thiên giám cùng phương trượng chùa Tường Vân cùng xem thiên tượng để cầu phúc cho nước Yên. Trong điện Thừa Dương, xà nhà làm bằng gỗ đàn hương, tường quét tiêu, nền lát gạch vàng. Các phe cánh ngồi trên tiệc, một khung cảnh gấm vóc lụa là, ca vũ thái bình.
Giữa lúc chén rư/ợu qua lại, náo nhiệt tưng bừng, đột nhiên có một người từ đài Quan Thiên bò lăn bò càng đến, miệng hô lớn: "Trời có dị tượng! Trời có dị tượng! Tai tinh hại nước xuất thế, nước Yên ta nguy rồi!"
"Ngươi nói cái gì?!" Tiêu Chinh Diệc trên ghế đứng phắt dậy, lớn tiếng chất vấn.
Lúc này, mọi người mới nhìn rõ, người dưới đài chính là Giám chính Khâm thiên giám, ông ta vội chỉ tay về phía sau: "Là đại sư Hoành Huệ suy diễn ra!"
Ai cũng biết, danh tiếng đại sư Hoành Huệ ở nước Yên sánh ngang thần phật, bao người cả đời cũng không cầu được gặp một lần. Tai tinh hại nước này nếu từ miệng kẻ khác nói ra, khó tránh tội vọng ngôn; nhưng nếu là lời đại sư Hoành Huệ, thì lại khác.
"Đại sư! Người này là ai? Có biết ở đâu không?" Tiêu Chinh Diệc vội vàng truy hỏi, dù ngài ta ngày ngày đắm chìm trong tửu sắc, nhưng lúc này chuyện liên quan đến vận nước.
Đại sư Hoành Huệ niệm một câu A Di Đà Phật: "Người này là thân nữ nhi, và giờ phút này đang ở ngay trong điện."
Trong chớp mắt, cuồ/ng phong bão táp ập đến ngoài điện, trong đêm mưa lạnh lẽo, điện đường tĩnh lặng như không người, ai cũng sợ mình bị chỉ đích danh là tai tinh.
Đại sư Hoành Huệ xoay người, nhìn thẳng vào tôi.
Vĩnh Bình bên cạnh sầm mặt: "Nhìn chúng ta làm gì? Phu quân chàng là nam tử, chẳng lẽ tai tinh này là ta? Nực cười..."
Tôi liếc nhìn nàng ta, lặng lẽ mỉm cười.
Đêm đó thật hoang đường hỗn lo/ạn, tất cả mọi người đều chấn động vì việc Trưởng công chúa là tai tinh, Hoành Huệ tiên đoán nếu không trừ tai tinh, tất sẽ gây họa lo/ạn nước Yên.
Tiêu Chinh Diệc vẻ mặt kinh hãi lệnh cho người giam lỏng Trưởng công chúa trong cung, không được bước ra nửa bước.
Nếu là trước đây, Tiêu Chinh Diệc còn lưu luyến, tìm mọi cách bảo toàn tính mạng cho nàng; nhưng sau chuyện An tần, cộng thêm lời đồn tai tinh, Trưởng công chúa đã hoàn toàn trở thành quân cờ bị vứt bỏ.
Trừ tai tinh, gi*t công chúa, chỉ còn chờ thời cơ.
Thế nhưng, ngay lúc nguy cấp này, nước Đột Quyết vốn yên ổn biên giới bấy lâu, đột nhiên gửi thư muốn hòa thân với nước Yên. Phải biết rằng, quốc lực nước Yên hiện nay không dám phát động chiến tranh, đối mặt với yêu cầu vô lý của người Đột Quyết, chỉ đành đồng ý.
Nhưng hiện nay, công chúa lớn nhất trong cung cũng mới mười một tuổi, công chúa duy nhất đã trưởng thành chỉ có một vị Trưởng công chúa đã lấy chồng.
Ngày thứ ba, tôi gặp Vĩnh Bình bị giam lỏng, búi tóc nàng ta rối bời, vẻ mặt hoảng lo/ạn bi thương: "Phu quân, ta không muốn ch*t, ta không phải tai tinh, không phải tai tinh! Có tiện nhân hại ta! Là Hoàng hậu hay Ninh phi? Là bọn họ đúng không? Chắc chắn bọn họ bất mãn ta can thiệp việc hậu cung..."
"Còn chuyện hòa thân, sao ta có thể đi hòa thân! Ta là Trưởng công chúa tôn quý nhất, là tướng quân phu nhân!"
"Để Tiêu Tú Như đi, nó sắp mười hai tuổi rồi! Tại sao nó không đi?"
Nhưng không được đâu, công chúa không đi hòa thân, vở kịch tiếp theo diễn thế nào đây?