Trong buổi tiệc mừng sau kỳ thi đại học, tôi bị người ta bỏ th/uốc. Lục Cảnh Sâm, người mà tôi thầm mến suốt sáu năm, đẩy cửa bước vào và nói anh ta sẽ chịu trách nhiệm với tôi.
Ngay khoảnh khắc tôi suýt chút nữa đã trao thân cho anh ta, màn hình điện thoại bỗng sáng lên.
Những dòng ghi chú lần lượt tự động hiện ra, tất cả đều đề ngày tháng của ba mươi năm sau.
"Lục Cảnh Sâm h/ủy ho/ại mọi thứ của mày, chỉ để giúp Phương D/ao giữ chân Hạ Tử Diễn."
"Thẩm Nhược Vãn, c/ầu x/in mày lần này hãy đẩy anh ta ra."
......
- Chính văn:
Tôi uống ly rư/ợu Phương D/ao đưa, không lâu sau liền cảm thấy có gì đó không ổn.
Toàn thân nhũn ra, đầu óc như bị ngâm trong nước nóng.
Tôi vịn tường mò vào căn phòng trống ở cuối hành lang, còn chưa kịp khóa cửa thì một người từ bên ngoài đã đẩy cửa bước vào.
Là Lục Cảnh Sâm.
"Nhược Vãn, em không sao chứ?"
Anh ta đóng cửa lại, giọng nói tràn đầy vẻ xót xa.
Tôi nhìn anh ta, tim đ/ập nhanh đến mức gần như mất kiểm soát.
Người tôi thầm mến suốt sáu năm đang đứng ngay trước mặt, ánh đèn làm đường nét gương mặt anh ta trở nên vô cùng rõ nét.
Anh ta vươn tay đỡ lấy vai tôi, cúi đầu nhìn vào mắt tôi.
Tôi suýt chút nữa đã ngả vào lòng anh ta.
Đúng lúc này, điện thoại bất ngờ rung lên.
Màn hình tự động sáng đèn, ghi chú hiện ra một dòng mới.
Ngày tháng ghi là,
Ba mươi năm sau.
"Tôi hối h/ận quá, tại sao ngày đó tôi lại không đẩy Lục Cảnh Sâm ra."
Tôi sững người.
Ngay sau đó, dòng thứ hai hiện lên.
"Lục Cảnh Sâm đụng vào tôi là để khiến Hạ Tử Diễn tuyệt vọng với tôi, nhằm tác thành cho anh ta và Phương D/ao đến với nhau."
"Nực cười làm sao, vì anh ta mà tôi từ bỏ suất tuyển thẳng vào Đại học Hải Thành, ở lại Bắc Xuyên kết hôn với anh ta, đến khi sắp ch*t vì b/ệnh mới nhận ra người anh ta yêu vốn chẳng phải là tôi."
"Ba mươi năm hôn nhân, ngày Phương D/ao và Hạ Tử Diễn ly hôn, đó là lần đầu tiên tôi thấy Lục Cảnh Sâm cười thành tiếng thật sự."
"Cuối cùng, anh ta còn vì con gái của Phương D/ao đi lấy chồng cần của hồi môn mà chỉ buông một câu 'xin lỗi' rồi c/ắt đ/ứt mọi chi phí điều trị của tôi."
"Nhưng xin lỗi thì có ích gì? Tôi sắp ch*t rồi mà."
Tôi cứng đờ cả người, ngón tay siết ch/ặt lấy điện thoại.
Bởi vì dòng ghi chú cuối cùng viết: "Thẩm Nhược Vãn, nếu có thể quay lại ba mươi năm trước, xin mày nhất định phải đẩy Lục Cảnh Sâm ra."
Màn hình vẫn đang cuộn xuống.
"Hôm nay hóa trị, tóc đã rụng gần hết rồi. Bác sĩ gọi điện bảo Lục Cảnh Sâm đến ký giấy, anh ta không đến."
"Lúc tôi gọi điện cho anh ta, anh ta đầy lời oán trách, nói tôi làm lỡ việc anh ta đưa con gái Phương D/ao đi gặp mặt nhà trai, suýt chút nữa làm hỏng chuyện hôn sự của nhà người ta."
"Mười phút sau khi cúp điện thoại, hai triệu tiền chữa b/ệnh trong thẻ đã bị rút sạch."
"Lục Cảnh Sâm gửi một tin nhắn đến, nói rằng số tiền đó dùng để thêm vào của hồi môn cho con gái Phương D/ao, xem như thay tôi tạ tội."
"Tôi đến cả sức để gi/ận cũng không còn nữa."
Nhìn thấy những dòng chữ này, cổ họng tôi nghẹn đắng, tay run đến mức không cầm nổi điện thoại.
Tôi sẽ không nhận nhầm đâu.
Đây là thói quen nhập liệu của chính tôi, mỗi dòng đầu không thêm dấu câu, cuối câu không bao giờ dùng dấu chấm than.
Đây là chính tay tôi của ba mươi năm sau viết ra.
Hóa ra sau khi gả cho Lục Cảnh Sâm, tôi đã sống thành cái bộ dạng đó.
Hóa ra anh ta theo đuổi tôi bao nhiêu năm trời, tất cả đều là vì Phương D/ao.
"Nhược Vãn?"
Giọng nói của Lục Cảnh Sâm kéo sự chú ý của tôi trở lại.
"Em sao vậy? Đang ngẩn người chuyện gì thế?"
Anh ta tiến lại gần hơn, hơi thở nồng nặc mùi rư/ợu.
"Em yên tâm, tuy tối nay là em chủ động gọi anh đến, nhưng anh sẽ không chê em đâu."
"Chỉ cần sau này em ở lại Bắc Xuyên bên cạnh anh, anh sẽ chịu trách nhiệm với em."
Tôi cúi đầu nhìn điện thoại lần nữa.
Những dòng chữ mới trên màn hình vẫn đang nhảy múa.
"Thẩm Nhược Vãn, mày có muốn làm lại một lần không?"
"Nếu làm lại một lần, mày có còn chọn anh ta không?"
Hốc mắt nóng ran.
Tôi dùng hết sức bình sinh, đẩy mạnh Lục Cảnh Sâm ra.
"Không được!"
Anh ta lảo đảo lùi lại hai bước, vẻ mặt ngỡ ngàng.
"Em nói gì cơ?"
Tôi trừng mắt nhìn anh ta, trong đầu toàn là những dòng chữ trong ghi chú kia.
Ba mươi năm.
Dùng ba mươi năm để đổi lấy một câu xin lỗi của anh ta.
Dựa vào cái gì?
Cảm giác buồn nôn trào dâng trong dạ dày, tôi quay người đẩy cửa nhà vệ sinh, khóa trái lại.
"Thẩm Nhược Vãn!"
Lục Cảnh Sâm định thần lại, đuổi theo đ/ập cửa.
"Em làm trò gì vậy! Mở cửa ra mau!"
"Là chính em hẹn anh đến đây! Bây giờ em lại giở quẻ với anh à?"
Chương 2
Tôi không thèm để ý đến anh ta, vặn vòi nước, vốc nước lạnh t/át vào mặt.
Một lần, hai lần, ba lần.
Đầu óc tỉnh táo hơn phân nửa.
Giọng nói của anh ta ngoài cửa ngày càng mất kiên nhẫn.
"Thẩm Nhược Vãn, nếu em không mở cửa, anh sẽ phá cửa đấy!"
"Em nghĩ làm trò lạt mềm buộc ch/ặt thế này thì anh sẽ quan tâm em hơn à?"
"Em..."
Tôi lau sạch nước trên mặt, mở cửa ra.
Ngay khoảnh khắc mở cửa, tôi nhìn thấy anh ta đang cầm điện thoại, giao diện nhắn tin vẫn chưa kịp thoát ra.
Cái tên ở đầu khung chat là Phương D/ao.
Dòng tin nhắn mới nhất viết: "Xong chưa?"
Tôi đã hiểu ra tất cả.
Anh ta thấy ánh mắt của tôi, vội vàng tắt màn hình.
"Đừng nghĩ ngợi lung tung, anh chỉ là sợ em xảy ra chuyện, muốn để Phương D/ao đến giúp một tay thôi."
"Nhược Vãn, rốt cuộc em có muốn hay không?"
Tôi không nhìn anh ta, trực tiếp lách qua người anh ta đi về phía cửa.
"Tránh ra."
Anh ta túm lấy cổ tay tôi.
"Ý em là sao?"
"Thẩm Nhược Vãn, em giả vờ cái gì chứ?"
"Em bảo anh đến c/ứu em, chính em ăn mặc thế này, chẳng phải là muốn anh ở lại sao?"