Người phụ nữ trong tranh, mắt hạnh má đào, bên môi phảng phất nét cười.
Ta hỏi: "Đây là Kỳ nương nương sao?"
Phụ hoàng lắc đầu.
Ta lại nói: "Vậy đó là Thẩm nương nương?"
Người vuốt ve đỉnh đầu ta: "Đây là mẫu phi của con."
Mẫu thân, hóa ra là dáng vẻ này sao.
Nhưng ta cảm thấy, các nương nương trong cung, đều rất giống người.
Sinh mẫu của ta mất sớm, người có thể che chở cho ta, chỉ có phụ hoàng.
Ban đầu, người rất coi trọng ta.
Sau đó người có thêm rất nhiều con cái.
Sự quan tâm dành cho ta, dần dần ít đi.
Năm mười ba tuổi.
Có người hạ đ/ộc vào bánh ngọt của ta.
Trước khi ch*t, ta bỗng nhiên rất muốn gặp mẫu thân.
Khi mở mắt ra lần nữa, ta thật sự đã nhìn thấy người.
Đẹp như trong tranh vẽ.
Người ôm ta, nhẹ nhàng đung đưa.
Người đàn ông bên cạnh hỏi người: "Nàng nói xem, con gái đặt tên gì thì tốt?"
Mẫu thân dịu dàng mỉm cười.
"Con bé là trân bảo mà ông trời ban tặng cho chúng ta."
"Cho nên--"
Cho nên, tên của ta kiếp này.
Gọi là Bảo Châu.
- Hết -