“Tĩnh Tĩnh, hãy giúp ta tìm người đó.”
“Nhắn với ông ta rằng, Lý Vũ Tình đã chờ ông ta cả đời.”
“Nếu có kiếp sau, tôi không muốn quen biết ông ta nữa.”
Nói xong bà mỉm cười, nhưng nước mắt lại theo các nếp nhăn chảy đẫm xuống gối.
Còn tôi không khóc, lặng lẽ mở điện thoại.
Tra c/ứu trang chủ của Tập đoàn Trịnh.
Nhìn gương mặt cười của nhà từ thiện Trịnh Trường Khiếu trên trang.
Vừa kết thúc phỏng vấn.
Giám đốc đài hét to tên tôi, xông thẳng vào phòng họp.
“Dịch Tĩnh, cô ăn nhầm nấm đ/ộc hại à?”
“Sao có thể loại Trịnh Thi Di?”
“Cô có biết gia thế của nó thế nào không?”
Ông ta cuống quít đến nỗi nước bọt b/ắn lên cả kính của tôi.
“Một nửa số tiền tài trợ của đài chúng ta đều do ông nội nó cung cấp.”
“Trong đài này, ai mà không nể mặt cha mẹ đã mất của nó chứ.”
“Chỉ có quan tâm và quan tâm mà thôi.”
“Cô vậy mà dám loại người ta trước đông đảo!”
Ông ta tức gi/ận đi qua đi lại, cuối cùng đẩy gạm cạp kính trên mũi.
“Cô gọi điện xin lỗi ngay, đăng thông báo tuyển dụng nó cho tôi!”
“Tôi không làm được.”
“Thông báo vừa đăng xong rồi.”
Không ngờ tôi ra tay nhanh như vậy, Giám đốc Tào đứng ch/ôn chân tại chỗ.
“Sao tôi lại quên mất cô cũng có quyền nhân sự.”
Ông ta nhìn vẻ mặt như trời sập.
Năm ngoái, tôi đạt giải Truyền thông xuất sắc nhất quốc gia.
Đã là trụ cột duy nhất của đài, được trao quyền quản lý nhân sự.
Nói chính x/ác hơn, tôi đã lên kế hoạch kể từ khi bà ngoại qu/a đ/ời.
Tìm hiểu gia đình Trịnh Trường Khiếu, cố tình chọn chuyên ngành báo chí.
Tiếp cận đài truyền hình này.
Nghiên c/ứu tất cả các bài phỏng vấn của ông ta, biết được dự định của Trịnh Thi Di.
Trong công việc cố gắng làm trụ cột, đạt được quyền nhân sự.
Thậm chí tôi còn liên hệ trước với học muội cùng nhóm với Trịnh Thi Di.
Cô ấy không biết để b/áo th/ù tôi có thể làm đến mức nào.
Suy nghĩ bị c/ắt đ/ứt bởi tiếng điện thoại của Giám đốc Tào, ông ta nghe một câu.
Ông ta vội vàng cúi người nịnh nót trả lời, rồi cúp máy.
Khi nhìn tôi, ánh mắt như nhìn một người đã ch*t.
“Cô xong đời rồi, cứ làm càn đi! Cứ chờ ch*t đi!”
“Bà nội nó, giáo sư Lý Vũ Tình tự mình đến rồi!”
Khóe mại tôi nhếch lên, chỉ thấy phấn khấn.
Ngày này tôi đã chờ đợi ròng rã mười lăm năm.
Chẳng bao lâu sau, Giám đốc Tào cung kính dẫn một người phụ nữ vào.
Thấy người đến chỉ có mình bà ta, tôi không khỏi thất vọng.
Người phụ nữ ngoài năm mươi, khoác trên mình bộ đồ phong cách Trung Hoa hiện đại, sang trọng tinh tế.
Sau khi bà ta ngồi xuống tao nhã, bà ta mở lời muốn nói chuyện riêng với tôi.
Giám đốc Tào vừa ra khỏi cửa, bà ta đã lấy vẻ bề trên.
“Cha mẹ Thi Di mất sớm, tính nó đơn thuần.”
“Việc khảo sát tôi không tính toán, cô làm thủ tục nhận việc cho nó đi.”
“Dù sao sau này cũng là đồng nghiệp, bậc trước như tôi cũng phải góp ý.”
Tôi không đáp, ánh mắt rơi vào tay bà ta.
Đôi tay nhẽn nhụi mịn màng, đeo chiếc nhẫn kim cương hồng khổng lồ.
Không một vết chai sần, đôi tay mịn màng như mới chỉ ba mươi tuổi.
Nhưng Lý Vũ Tình thật sự, chính là bà ngoại tôi.
Làm lụng trên hòn đảo cằn cỗi năm mươi năm, đôi tay chai sần dày cộm.
Trước khi ch*t, bà t/àn t/ật, đôi tay co quắt.
Trong hơi thở cuối cùng đã hét to tên Trịnh Trường Khiếu và Trương Hiểu Yến.
Kẻ mạo danh trước mặt đẩy một cuốn sách về phía tôi.
“Ông nội nó thương nó nhất, bảo sẽ rút vốn đầu tư.”
“Tôi nghĩ không cần phải làm khó nhau, cô nhận lấy nó đi.”
“Thi Di ở trong đài, còn cần cô quan tâm nhiều.”
Tôi không mấy may quan tâm đến cuốn sách đó.
Tôi khoanh tay tựa vào ghế, lạnh lùng hỏi vặn.
“Giáo sư dạy học trò như thế này sao?”
“Luôn tưởng bà coi trọng năng lực thật sự.”
“Nhưng việc loại Trịnh Thi Di là hợp tình hợp lý.”
Câu nói này khiến bầu không khí lạnh đi đến cực điểm.
Bà ta sầm mặt, cười gượng, giọng điệu sắc lẻm.
“Gia thế của nó chẳng lẽ không được coi là năng lực cứng sao?”
Bà ta nhìn tôi từ trên xuống dưới, đầy vẻ kh/inh bỉ.
“Cô còn trẻ mà đã ngồi vào vị trí này, năng lực gì chứ?”
“Chẳng qua là cái mặt xinh đẹp, lên giường cố gắng leo cao thôi.”
Bà ta rướn người lên, lời lẽ đ/ộc á/c và chói tai.
“Loại con gái như cô tôi gặp nhiều rồi.”
“Cô mà cũng đòi nói với tôi về nguyên tắc với quy tắc sao?”
“Người bình thường như các người làm bậc thang cho Thi Di đã là phúc phận rồi!”
“Tôi có thể khiến cô không bao giờ đứng vững trong nghề này nữa.”
Tôi thần sắc không đổi, bình thản nghe hết những lời đó.
Sự im lặng kéo dài trong phòng khách khiến tôi cảm thấy phấn khấn.
Thấy tôi cứ cứng rắn.
Bà ta vung tay hất rơi tất cả tập tài liệu trên bàn.
Hoàn toàn mất đi phong thái giáo sư nho nhã trên truyền hình.
“Thật là không biết điều!”
Nói rồi bà ta lẩm bẩm muốn liên lạc với Trịnh Trường Khiếu.
Tôi nhìn dáng vẻ mất kiểm soát hung hăng của bà ta, trong lòng cười khẩy.
Không giả vờ nổi nữa rồi phải không, Trương Hiểu Yến.
Tôi nén nỗi h/ận th/ù đang dâng trào, giọng lạnh lùng.
“Nói xong rồi thì mời bà rời khỏi đây.”
“Đây là nơi làm việc, không phải nơi để bà tám chuyện gia đình.”
“Kết quả khảo sát sẽ không bao giờ thay đổi, tiền bà cũng xin thu lại cho.”
Bà ta trợn mắt, ch/ửi thề: “Cô đợi đấy!”
Rồi đ/ập cửa bỏ đi.
Cử động mạnh bạo khiến cả căn phòng rung chuyển.
Chỉ hai phút sau, Giám đốc Tào ch/ửi rủa chạy vào.
“Dịch Tĩnh, cô đi/ên rồi à, ông Trịnh đã rút hết hai khoản đầu tư.”
“Ngay lập tức đăng thông báo mới, sắp xếp cho Trịnh Thi Di nhận việc!”
“Mọi thứ vẫn còn có thể c/ứu vãn.”
Tôi lặng lẽ xoay chiếc ghế đang quay lưng về phía ông ta.
Đoán được câu tiếp theo ông ta sẽ nói, tôi c/ắt ngang ngay lập tức.
“Giám đốc Tào, hy vọng ông hiểu một điều.”
“Quyền hạn cao nhất về nhân sự đang nằm trong tay tôi.”