Tôi giơ tay t/át thẳng vào mặt nó một cái: "Muốn tao nuôi con cho mày? Muốn mày cứ thế ung dung hưởng lạc nửa đời người rồi quay về thừa kế gia nghiệp, mày đang nằm mơ giữa ban ngày à?"
"Giang Phong Niên, tao vừa đá/nh mày đấy, mày có dám đá/nh trả không? Mày có dám không?"
Giang Phong Niên nuốt nước bọt: "Sao mày cái gì cũng biết?"
【Tôi biết nè! Chắc chắn cô ấy thấy được bình luận rồi!】
【Thấy thì thấy, dù sao bây giờ tôi cũng chỉ đẩy thuyền Giang Thụy Tuyết với Tần Nghiên thôi.】
"Cho nên mày tốt nhất nên ngoan ngoãn một chút, đừng để tao có cơ hội tống cổ mày ra khỏi nhà."
Nếu Giang Phong Niên chịu dừng tay tại đây, làm một kẻ ăn bám trong nhà, thì với tất cả những gì tôi đang nắm giữ, việc nuôi sống gia đình ba người nhà nó cũng chẳng thành vấn đề gì.
Nhưng phải nói Giang Phong Niên đúng là đồ ng/u, tôi đã nói đến thế rồi mà nó vẫn không chịu yên phận.
Ngày hôm đó, tôi vừa đi xã giao về, từ hầm rư/ợu bước ra thì bị một đám người trùm bao tải, cưỡng ép nhét vào xe.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi thấy mình đang ở trong một nhà máy bỏ hoang.
Mấy gã đàn ông vạm vỡ chắn tầm mắt tôi, chúng bước sang một bên, Giang Phong Niên bước ra.
Nó ngồi xổm xuống trước mặt tôi, vỗ nhẹ vào má tôi: "Giang Thụy Tuyết, chẳng phải mày cậy có Tần Nghiên chống lưng nên mới vênh váo như vậy sao? Để xem nếu mày không còn trong sạch nữa, Tần Nghiên còn muốn mày không?"
"Tần Nghiên không cần mày nữa, bố mẹ còn cần mày không? Nếu không phải mày bám lấy Tần Nghiên, thì dù tao có giả ch*t một trăm lần, mày cũng không bao giờ lay chuyển được vị trí của tao trong lòng bố mẹ đâu."
Nó cười đứng dậy, lùi lại vài bước, vẫy tay ra hiệu: "Lên đi, đây là em gái ruột của thiếu gia Giang này đấy, nếu không phải tao hào phóng, cả đời này các người đừng mơ mà đụng được vào người nó."
"Đến đây, chơi cho vui vào, thiếu gia đây sẽ quay phim lại cho các người xem."
Giang Phong Niên càng nói càng đắc ý: "Em gái tốt của tao, video này tao sẽ đích thân giao cho Tần Nghiên xem, mày cứ yên tâm đi."
Tôi thở dài lắc đầu: "Anh à, anh vẫn ng/u xuẩn như ngày nào."
Giang Phong Niên ngẩn người: "Mày nói cái gì?"
Trả lời Giang Phong Niên là đội vệ sĩ của tôi.
Họ xông vào, chỉ vài chiêu đã đá/nh gục đám đàn ông kia, rồi đ/è nghiến Giang Phong Niên xuống đất.
Dây trói của tôi được tháo ra.
Tôi đứng dậy, nhìn xuống Giang Phong Niên: "Trong thời gian anh giả ch*t, em đương nhiên phải thuê vệ sĩ bảo vệ mình rồi. Anh xem, em hiểu anh đến thế là cùng, đúng không?"
Trước mặt bố mẹ, Giang Phong Niên quỳ xuống dập đầu liên hồi.
"Bố mẹ c/ứu con với, đừng để nó báo cảnh sát, tuyệt đối không được báo cảnh sát!"
Bố mẹ tôi suýt nữa thì ngất xỉu vì sự ng/u xuẩn của Giang Phong Niên.
"Con... con không thể yên ổn được một ngày sao? Tại sao cứ phải gây chuyện? Con có cái đầu để làm chuyện x/ấu mà không biết suy nghĩ à?"
Giang Phong Niên nước mắt nước mũi giàn giụa, trông thảm hại vô cùng: "Bố mẹ, lần này con thật sự biết sai rồi!"
Bố tôi đỡ trán: "Đừng c/ầu x/in ta, đi c/ầu x/in em gái con ấy."
Giang Phong Niên vội xoay người bò đến trước mặt tôi: "Em gái, anh là anh ruột của em mà, em sẽ không để anh phải ngồi tù đúng không?"
Tôi lạnh lùng nhìn nó: "Không báo cảnh sát cũng được, cút khỏi nhà họ Giang đi."
Bố mẹ tôi đứng dậy.
Tôi nhìn sang.
Bố mẹ tôi lại ngồi xuống.
Cuối cùng, Giang Phong Niên cùng Khúc Đình Đình và đứa con trai, gia đình ba người rời khỏi nhà họ Giang.
Sau khi tiễn gia đình ba người đó đi, tôi mỉm cười tiến đến trước mặt bố mẹ.
"Bố mẹ, con đã chịu bao nhiêu uất ức như vậy, bố mẹ sẽ không thiên vị nữa, cũng không lén lút tiếp tế cho anh trai nữa đúng không?"
Bố tôi cuối cùng cũng nhìn thấu bộ mặt thật của tôi.
Ông mỉm cười: "Tiểu Tuyết, kỹ năng diễn xuất của con thật sự rất tốt, bao nhiêu năm qua, ngay cả bố và mẹ cũng bị con lừa."
Tôi lắc đầu: "Không phải con diễn giỏi, mà là Giang Phong Niên đã cho con cơ hội. Nếu nó không ng/u ngốc, thì làm sao con tìm được khối tài sản khổng lồ này, bố nói xem?"
Bố tôi lặng lẽ nhìn tôi một lúc, trong cuộc đối đầu im lặng này, cuối cùng bố tôi đã thỏa hiệp.
"Được, chỉ cần con không tìm người hại bọn nó, bố và mẹ sẽ không tiếp tế cho bọn nó nữa."
Tôi chẳng cần phải tìm người hại Giang Phong Niên, cuộc sống như chó cùng đường của nó cũng chẳng kéo dài được bao lâu.
Vì không có tiền, Giang Phong Niên và Khúc Đình Đình đành dẫn con đến thuê một căn phòng trọ tồi tàn trong khu ổ chuột.
Ngay cả trong thời gian giả ch*t, Giang Phong Niên cũng chưa bao giờ phải chịu khổ như thế này.
Khúc Đình Đình dù từng sống khổ, nhưng cô ta đã nếm trải mùi vị của sự giàu sang.
Vì vậy, chỉ vài ngày sau, hai người đã cãi nhau ầm ĩ.
Khúc Đình Đình m/ắng Giang Phong Niên vô dụng: "Đàn ông đàn ang, không biết ra ngoài tìm việc làm sao? Ba mươi mấy tuổi đầu rồi, chẳng lẽ muốn vợ con ch*t đói à? Anh không sợ người ta chê cười sao?"
Giang Phong Niên gào lại: "Thế là tại ai? Nếu không phải vì cái xuất thân hèn kém của cô, thì tôi cần gì phải giở trò với bố mẹ? Tôi thành ra thế này đều là tại cô hại!"
Hai người cứ thế, ba ngày một trận nhỏ, năm ngày một trận lớn.
Cuối cùng Giang Phong Niên không chịu nổi nữa, chạy về c/ầu x/in bố mẹ.
Bố mẹ tôi lực bất tòng tâm.
"Bây giờ trong nhà em gái con nắm quyền, Phong Niên à, đừng trách bố mẹ."
Giang Phong Niên lại đến công ty tìm tôi, nhưng còn chưa kịp nhìn thấy mặt tôi đã bị người ta ném ra ngoài.