Để hả gi/ận cho biểu muội, huynh trưởng đã đổi thuyền của ta.
"Lần trước ngươi cư/ớp mất giải nhất của Ngư Nhi, khiến muội ấy khóc đến đ/au tim mấy ngày liền. Lần thi đấu này ngươi đừng tham gia nữa, đến trang trại tĩnh tâm mấy ngày, đợi muội ấy nguôi gi/ận rồi hãy về."
Ta đỏ hoe mắt, liều mạng giãy giụa.
Thấy sắp thoát được.
Vị hôn phu vốn luôn đứng về phía ta bỗng nhiên ra tay điểm huyệt đạo của ta.
Chàng cất tiếng, giọng điệu ôn nhu: "Nàng quả thực quá ngang ngược. Nếu không trừng ph/ạt, e rằng sau này sẽ liên lụy đến cả hai nhà Ôn, Thịnh."
"Ta sẽ đợi đến ngày nàng biết hối cải mới rước nàng về dinh."
Nhưng họ đâu biết, đây chẳng phải là con thuyền đến trang trại, mà là thuyền đón dâu.
Ta không thể phát ra tiếng, chỉ đành trơ mắt nhìn mình bị khiêng vào trong khoang thuyền.
Giọng huynh trưởng không chút hơi ấm:
"Đến giờ ngọ ngày mai huyệt đạo sẽ tự giải."
"Chỉ là hơi nhức mỏi chút thôi. Nhưng chẳng thấm thía gì so với nỗi đ/au mà ngươi cố tình bày mưu khiến Ngư Nhi rơi xuống hồ, đổ b/ệnh suốt một tháng lần trước."
Ta nhìn về phía Ôn Cẩn đang đứng cạnh đó.
Khóe mắt lại đỏ thêm mấy phần.
Đó là chuyện của hai năm trước, chính Tống Ngư nắm lấy tay ta rồi tự đẩy mình ngã xuống hồ.
Ôn Cẩn chứng kiến toàn bộ sự việc, khi ấy chàng còn biện bạch cho ta vài câu.
Cớ sao nay lại im lặng không lời?
Ôn Cẩn quay mặt đi, mím ch/ặt môi, mang theo vài phần chột dạ.
Ta cũng từng học võ.
Thầm vận công định giải huyệt, vừa mới bắt đầu đã bị phát hiện.
Ôn Cẩn giáng một chưởng vào gáy ta.
Sau khi mất đi ý thức, ta chỉ nghe thấy tiếng bước chân rời xa cùng tiếng thở dài của huynh trưởng: "Nếu A Nguyệt cũng ngoan ngoãn nghe lời như Ngư Nhi, thì ngươi và ta đã chẳng cần ngày ngày phải nhọc lòng vì chuyện của nó nữa."
Một bàn tay mềm mại mang theo hương thơm vỗ nhẹ lên vai ta, giọng điệu cũng mang theo nét dịu dàng đặc trưng của người vùng Giang Nam.
"Tiểu Nguyệt, tỉnh lại đi."
"Đứa nhỏ này, cũng không biết tìm chúng ta ở khách điếm, chạy đến đây nằm, bị cảm lạnh thì biết làm sao?"
Ta bỗng nhiên mở mắt.
Người phụ nữ xinh đẹp đang ở ngay gần, đôi mắt hạnh đong đầy vẻ xót xa.
Bên ngoài ánh sáng đã rạng rỡ, đã qua một đêm rồi.
Bà đỡ ta dậy, sai người cho thuyền chạy, lại gọi tỳ nữ mang trà bánh đến cho ta.
"Iót dạ chút đi, trên thuyền có nước nóng, lát nữa sẽ sai người hầu hạ con rửa mặt."
Ta ngây người nhai, mặc cho bà sai bảo.
Nhớ lại chuyện đêm qua, suýt chút nữa đã rơi lệ.
Gia quy nhà họ Thịnh, tất cả mọi người phải có mặt ở nhà trước giờ Hợi.
Ta chỉ về trễ một khắc, biểu muội Tống Ngư đã cầm thước ngọc chặn ở cửa, không cho ta vào nhà.
Mẫu thân cũng lộ vẻ mất kiên nhẫn.
"Đừng bày ra bộ dạng oan ức đó, con sai trước, để Ngư Nhi đá/nh năm mươi thước, chịu chút giáo huấn rồi cho con vào nhà."
Năm mươi thước ngọc, đá/nh vào lòng bàn tay, e là phải sưng tấy cả tháng.
Hôm nay còn có cuộc thi đua thuyền cá trạch, nếu lòng bàn tay ta bị thương, làm sao cầm mái chèo?
Mẫu thân nhíu mày: "A Nguyệt, biểu muội con sức yếu, để nó đá/nh chút thì có sao đâu?"
"Có thể vì sự hòa thuận của chị em mà thương xót cho muội muội đáng thương của con một chút không?"
Lại là câu nói này.
Ta đã nghe suốt mười năm.
Tống Ngư mất cha từ năm năm tuổi, gửi gắm tại nhà họ Thịnh, mẫu thân thương nó côi cút, việc gì cũng bắt ta - đứa con gái ruột - phải nhường nhịn.
Quần áo trang sức, nó chọn xong phần còn lại mới đến lượt ta.
Đồ đạc của ta, chỉ cần nó vừa mắt, ta bắt buộc phải dâng tận tay.
Thế nhưng nó vẫn không thỏa mãn.
Nó nói: "Biểu tỷ cái gì cũng có, còn ta, những gì ta có chỉ còn lại một vị di mẫu mà thôi."
"Tỷ là tiểu thư đích xuất, muốn gì được đó, ta chỉ muốn di mẫu và biểu ca cùng ta đón sinh nhật, điều này cũng không được sao?"
Mẫu thân ta nghe vậy lại đỏ hoe mắt, ôm nó dỗ dành liên hồi, quay đầu lại thì bắt bẻ ta đủ điều.
Phụ thân không màng việc hậu trạch, mọi sự trong nhà đều do mẫu thân quyết định.
Huynh trưởng là con trai đ/ộc nhất, tự nhiên không cần tranh giành những thứ của con gái này.
Chỉ mình ta, chỗ nào cũng phải nhường, chỗ nào cũng phải nhẫn.
Ta không muốn nhẫn nữa, muốn rời đi trong kiêu hãnh.
Ta nhận lời người khác đến để gửi đồ.
Không ngờ huynh trưởng bọn họ nhận nhầm thuyền, tưởng ta lên để lấy chiếc thuyền đ/ộc mộc.
Để dạy cho ta một bài học, họ đã đá/nh ngất ta trên chiếc họa phưởng này.
Sau khi cánh hoa được rắc vào thùng tắm, người phụ nữ xinh đẹp gọi người lui ra.
Bà vuốt ve vết s/ẹo nhỏ trên ngón trỏ của ta, nghẹn ngào:
"Tiểu Nguyệt của nương à, con đã phải chịu biết bao khổ sở rồi."
Ta hơi ngượng ngùng mở miệng, rồi lại lặng lẽ nuốt ngược vào trong sự thật rằng ta vốn dĩ chẳng phải là đứa con gái mà bà đang tìm ki/ếm.
Đêm qua, ta vô tình gặp Hứa Nguyệt, người mà ta từng có duyên gặp mặt một lần.
Nàng mới chính là đứa con gái thất lạc của nhà họ Hứa, sau khi biết cảnh ngộ của ta, nàng tức gi/ận vung tay đ/ấm vào không trung.
Nàng nói có thể để ta thay nàng đến Giang Nam, trong thư của Hứa phu nhân, từng chữ từng câu đều là tình yêu dành cho con gái.
Ta vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, hỏi sao nàng không về nhà.
Nàng vỗ ngựk đầy tự hào: "Ta sắp đi thi Nữ quan rồi! Đợi khi công danh sự nghiệp ổn định, ta nhất định sẽ cưỡi ngựa cao, buộc dải lụa đỏ trở về Giang Nam nhận lại cha mẹ."
Sợ ta từ chối làm khó, nàng còn kéo ta dưới ánh trăng kết nghĩa kim lan trước mặt Quan Âm Bồ T/át.
"Từ nay về sau, tỷ chính là muội muội ruột của Hứa Nguyệt đại nhân ta, là viên minh châu trong lòng bàn tay của nhà họ Hứa ở Giang Nam!"
Hứa phu nhân giúp ta lau khô tóc, lấy một bộ váy áo màu tím khói thay cho ta.
Đôi mắt bà đỏ hoe, nhưng khóe miệng lại khẽ nhếch lên:
"Lúc nhỏ con thích nhất là màu này, nương đã tự tay c/ắt vải làm cho con, đáng tiếc--"
Trong mắt bà thoáng nét đ/au thương.
"Nhưng không sao, năm nào nương cũng làm lại một bộ, năm sau lại lớn hơn năm trước một chút, con xem, bộ của năm nay có phải vừa khít rồi không?"
Ta chạm vào lớp vải mềm mại như nước, cổ họng nghẹn đắng.