Đêm trước ngày xuất giá, con gái tự tay c/ắt đ/ứt mái tóc xanh của mình.

Ánh mắt nó đầy c/ăm gh/ét, gào lên với ta:

"Người ép con gả cho công tử nhà họ Tiêu, tất cả đều là vì việc làm ăn của người, người căn bản chẳng hiểu con!"

"Chu lang tuy thanh bần, nhưng chàng có phong cốt, chàng không chê con đầy mùi tiền bạc! Con thà xuống tóc làm ni cô, cũng tuyệt đối không để người được như ý!"

Nhìn mớ tóc c/ắt vụn dưới đất, ta chỉ thấy trước mắt tối sầm lại.

Thân thể tóc da là do cha mẹ ban cho.

Đứa con gái ruột th!t ta một lòng nuôi nấng, lại vì một gã thư sinh nghèo kiết x/ác chuyên lừa gạt trang sức của nó để đi uống rư/ợu hoa, mà cầm d/ao đ/âm thẳng vào tim mẹ ruột.

Trong ánh mắt tràn đầy h/ận th/ù của con gái, ta lạnh lùng lên tiếng:

"Muốn gả cho nhà họ Chu phải không? Ta tác thành cho con."

"Nhưng sau khi xuất giá, tình mẫu tử giữa con và ta từ đây đoạn tuyệt."

Thấy ta buông lời, con gái lập tức hớn hở đứng dậy.

"Lời người nói là thật sao? Con thực sự có thể gả cho Chu lang rồi sao?"

Trong khoảnh khắc, chút tủi thân và chua xót trong lòng cuối cùng cũng hóa thành sự mệt mỏi.

Ta cùng phu quân gây dựng nên cơ nghiệp lớn lao, đứng vững gót chân tại Tô Châu, một lòng muốn cho con gái một tương lai tốt đẹp hơn.

Ta nhắm trúng đại công tử nhà họ Tiêu, là vì người ấy thuần lương, thích hợp với con gái.

Nhà họ Tiêu gia thế đơn giản trong sạch, đời đời làm nghề y, lại có chúng ta là cha mẹ giúp đỡ.

Sau này con gái nhất định sẽ không phải chịu khổ.

Thế nhưng từ khi gã thư sinh Chu Duy kia xuất hiện, mọi thứ đã thay đổi.

Nửa năm trước, con gái đi dự thi hội, nghe Chu Duy ngâm vài câu thơ chua chát, liền yêu ngay gã thư sinh nghèo đó.

Nha hoàn nói, Chu Duy thấy con gái đeo đầy vòng ngọc, mắt nhìn đến đờ đẫn.

Thế nhưng trong mắt con gái, đó lại là tình cảm "yêu từ cái nhìn đầu tiên, tâm đầu ý hợp".

Vì Chu Duy, nó ngày đêm thêu túi thơm, từ chối học ta làm ăn, xem sổ sách.

Không chỉ vậy, trang sức ta tặng đều bị nó lấy đi tặng cho Chu Duy.

Chu Duy ngoài miệng nói lời ngon tiếng ngọt, rằng đa tạ con gái tài trợ cho chàng ta hoàn thành học nghiệp, nhưng thực tế, lần nào hắn cũng mang trang sức đi uống rư/ợu hoa.

Ta đem chuyện điều tra được nói cho con gái, con gái lại hoàn toàn không tin, còn nói ta tâm cơ thâm trầm, cố ý tìm người h/ãm h/ại Chu Duy.

Nó kiên quyết đòi từ hôn với nhà họ Tiêu, gả về nhà họ Chu.

Ta không còn cách nào, chỉ đành nh/ốt nó lại một tháng, ngày ngày tâm sự cùng nó.

Nó đã dịu giọng, bắt đầu thêu áo cưới.

Ta cứ ngỡ nó đã nghĩ thông suốt, không ngờ lại là đang đợi thời cơ này để đối phó với ta.

Giờ phút này, nhìn đứa con gái mê muội không tỉnh, ta không còn chút nuông chiều hay yêu thương nào như xưa nữa.

"Được, tùy con."

Đôi mắt con gái sáng rực lên, vội vã nói với nha hoàn phía sau:

"Mau chải chuốt cho ta, kẻo không xinh đẹp, ta còn phải đi báo tin vui này cho Chu lang nữa!"

Còn sống lưng ta dường như trong khoảnh khắc đó lại c/òng xuống thêm một chút.

Ta quay người bước ra khỏi phòng, vừa vặn gặp phu quân đang vội vã chạy tới.

Ông ấy đã nghe thấy chuyện vừa xảy ra.

Bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều không nói lời nào.

Một lúc lâu sau, ta mới nói:

"Phu quân, chúng ta sinh thêm một đứa nữa đi."

Phu quân nắm lấy tay ta, giọng hơi khàn đi.

"Được."

Đứa con gái này, chúng ta không cần nữa.

Đêm đó, con gái chạy ra khỏi phủ, một đêm không về.

Sáng sớm hôm sau, bên ngoài lất phất mưa phùn.

Ta ngồi trên chiếc ghế thái sư ở tiền sảnh, bên tay đặt chén trà đã lạnh ngắt từ lâu.

Quản gia Lý thúc cầm một xấp sổ sách dày cộm đi vào, vẻ mặt khó xử.

"Phu nhân, đây là danh mục hồi môn đã chuẩn bị cho tiểu thư, ba cửa hiệu đắc địa ở phía đông thành, năm trăm mẫu ruộng tốt ngoài thành, cùng sáu mươi sáu gánh đồ gỗ tử đàn, mười ngàn lượng vàng bạc ròng. Nay tiểu thư muốn gả về nhà họ Chu, hồi môn có theo danh mục này không ạ?"

Ta nhận lấy xấp danh mục dày cộm ấy.

Đây là tâm huyết mà ta và phu quân Thẩm Bỉnh Văn đã chắt chiu từng chút một trong suốt mười tám năm qua.

Từ khi nó đầy tháng, ta đã lo liệu cho nó.

Chỉ sợ nó rời khỏi sự che chở của nhà họ Thẩm sẽ phải chịu chút uất ức nào.

Thế nhưng nó chê ta đầy mùi tiền bạc, chê những thứ này bẩn thỉu.

"Không để lại một món nào."

Lý thúc trố mắt, kinh ngạc thốt lên.

"Phu nhân, tiểu thư nếu tay không gả đi, ở nhà chồng làm sao ngẩng đầu lên được?"

"Nó theo đuổi thanh bần phong cốt, coi tiền tài như cỏ rác.

Nếu ta cho nó tiền, chẳng phải là làm nh/ục phẩm cách cao quý của nó sao."

"Đến kho hàng tìm hai bộ áo vải thô dành cho nha hoàn, gói thành một cái tay nải nhỏ. Đó chính là toàn bộ hồi môn của nó."

Lý thúc còn muốn mở miệng khuyên nhủ, Thẩm Bỉnh Văn từ trong phòng bước ra.

Ông ấy vẻ mặt nghiêm nghị, trực tiếp c/ắt đ/ứt ý nghĩ của Lý thúc.

"Làm theo lời phu nhân nói. Thẩm Tri Ý đã muốn phong cốt, nhà họ Thẩm tuyệt đối không làm chướng mắt nó. Ngoài ra, chuẩn bị một phần lễ hậu, ta sẽ đích thân đến nhà họ Tiêu vác roj chịu tội."

Nửa canh giờ sau, Thẩm Tri Ý đi cả đêm không về cuối cùng cũng bước vào đại môn.

Tóc búi rối bời, nhưng trên mặt lại tràn đầy vẻ mừng rỡ không thể kìm nén.

Vừa vào cửa, nó thậm chí không thèm nhìn chúng ta lấy một cái, trực tiếp ra lệnh cho nha hoàn phía sau.

"Mau lấy hộp trang sức của ta ra đây, còn phải kiểm kê lại vải vóc trong kho, mẹ của Chu lang thích Tô thêu, ta phải mang vài xấp qua để hiếu kính mẹ chồng."

Trong đại sảnh im phăng phắc như tờ.

Các nha hoàn cúi đầu, không ai dám nhúc nhích nửa bước.

Thẩm Tri Ý cau mày, quay đầu nhìn ta.

"Mẹ, người còn ngẩn người ra đó làm gì? Hôm qua chính người đã đồng ý cho con gả cho Chu lang, chẳng lẽ người muốn nuốt lời sao?"

Ta bưng chén trà lạnh nhấp một ngụm, ánh mắt bình thản quét qua nó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha cặn bã chết rồi? Vậy thì đổi người khác.

Chương 22
Tháng thứ ba sau khi kết hôn, Alpha của tôi, Bùi Uyên, vì cứu Tân Lạc mà bỏ mạng. Trong lúc thu dọn di vật của anh, tôi phát hiện vô số tin nhắn còn chưa kịp gửi trong quang não của anh. Từng dòng từng chữ đều viết kín tình yêu chân thành anh dành cho Tân Lạc, cùng nỗi tiếc nuối vì hai người không thể ở bên nhau. Đến lúc ấy, tôi mới biết được sự thật. Hóa ra trước khi gặp tôi, anh và Tân Lạc đã yêu nhau qua mạng suốt một thời gian dài. Hóa ra anh theo đuổi tôi chỉ vì nhận nhầm tôi là người yêu qua mạng của mình. Việc kết hôn với tôi chỉ là bất đắc dĩ. Người anh thật lòng yêu, từ đầu đến cuối, luôn là Tân Lạc. Ngoài ý muốn, tôi quay trở lại năm vừa quen biết Bùi Uyên. Lần này... Tôi sẽ không ngu ngốc để bản thân rơi vào vũng lầy ấy thêm một lần nào nữa.
523
4 Làng Ngu Chương 11
5 Thần tôn thì sao? Chương 10
11 Sao em chỉ là Beta? Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm