Thư gửi gia đình

Chương 1

06/07/2026 10:02

Ta không biết chữ, phu quân từ biên ải gửi về một phong gia thư, đành phải nhờ trúc mã đọc cho ta nghe.

Sắc mặt trúc mã tái nhợt, thẳng thừng bảo đây là một phong hưu thư.

"Chàng ở nơi xa đã có người khác, bảo ta đừng chờ nữa."

Lòng ta nguội lạnh.

Nhiều năm sau, ta tái giá với trúc mã, sinh được một đôi nhi nữ kháu khỉnh.

Năm tháng trôi qua, cũng coi như bình yên thuận lợi.

Mãi đến khi tiểu nữ vừa biết mặt chữ, lật ra tờ giấy ố vàng ấy.

Ngón tay mũm mĩm lướt qua vết mực, trong mắt là vẻ hoang mang tột độ.

"Nương thân, hai chữ 'tuyệt bút' này, là ý gì vậy?"

Nữ nhi A Trác ngẩng khuôn mặt tròn trĩnh lên, chờ ta đáp lời.

Khung thêu trong tay ta không rõ sao lại tuột khỏi tay, rơi bịch xuống đất.

Ta gi/ật lấy phong thư đã oán h/ận hơn mười năm ấy, nhưng mãi không dám tin.

Đây hóa ra lại là một phong di thư.

Là tuyệt bút do Tiết Trạm gửi về từ chiến trường khói lửa mịt m/ù.

Ngày ấy, khi nhận được thư, trong lòng ta vốn rất đỗi vui mừng.

Nghĩ rằng chàng còn có thể cầm bút, người ở biên ải rốt cuộc vẫn bình an.

Có lẽ qua ít lâu nữa, chàng sẽ được cởi giáp hồi hương, cùng ta đoàn viên.

Nhưng ta không biết chữ, lật qua lật lại ngắm nghía hồi lâu.

Chỉ thấy đầy trang chữ đen kịt, chi chít, chẳng nhận ra chữ nào.

Đành phải sang nhờ trúc mã Mạnh Nguyên Liễu.

Ta cùng Mạnh Nguyên Liễu lớn lên từ thuở ấu thơ, hai nhà lại là láng giềng kề cận.

Tình nghĩa tích tụ bao năm tháng khiến ta chẳng hề nghi ngại, liền đưa thư cho huynh.

"Mạnh huynh, huynh đọc giúp ta, A Trạm nhà ta viết điều gì vậy?"

"Chẳng lẽ đã đại thắng, sắp được khải hoàn rồi ư!"

Lời ta nói vui vẻ, trong lòng tràn ngập mong ước đoàn viên.

Mạnh Nguyên Liễu nhận lấy thư, lại cúi đầu lặng thinh hồi lâu.

Tiếng ve ngoài hiên rền vang lớp lớp, dồn dập vọng vào.

Khiến lòng ta thêm phần rối bời.

"A Hòa, Tiết Trạm ở biên ải gặp nạn, được con gái một phú thương c/ứu mạng."

Nhà nữ tử ấy giàu sang quyền thế, vì chàng mà trên dưới lo liệu, ân tình vô cùng sâu nặng.

Hai người sớm tối kề cận, nảy sinh tình ý, đã thầm hứa chung thân.

"Chàng gửi thư này về, là muốn cùng ta dứt tình."

"Núi cao sông dài, kiếp này không gặp lại, bảo ta đi tìm người khác."

"A Hòa, hãy nghĩ thông suốt, chớ vì kẻ bạc tình mà đ/au lòng, cần giữ gìn thân thể mới phải."

Nhưng ta sao có thể nghĩ thông suốt được chứ.

Nước mắt lăn dài từng giọt, không sao ngăn lại được.

Khi ấy ta đang mang th/ai, đã được sáu tháng.

Người ta ngày ngày ngóng đợi, chẳng đợi được ngày khải hoàn trùng phùng.

Lại chỉ đợi được một phong thư tuyệt tình đoạn nghĩa.

Bảo ta sao có thể dễ dàng nuốt trôi nỗi oan khuất ngập trời này.

Ta loạng choạng chạy ra trấn tìm bà đỡ, níu ch/ặt tay áo bà không chịu buông.

"A bà, ta không muốn giữ lại nghiệt chủng này, ta không muốn sinh con cho kẻ bạc tình ấy."

"Cầu người mở lượng từ bi, giúp ta với..."

Bà đỡ thở dài, bàn tay ấm áp đặt lên bụng bầu của ta.

Chỉ bảo th/ai đã lớn, nếu cưỡng cầu bỏ đi, chẳng khác nào tự hại mạng mình.

Ta đành bó tay, chỉ biết nuốt trọn mọi uất ức vào trong.

Vào một ngày tuyết rơi đầy trời, ta một mình hạ sinh Hoàn nhi.

Mùa đông năm ấy lạnh thấu xươ/ng, nhũ băng dưới mái hiên treo nửa tháng chẳng tan.

Mặt trời lên cũng chỉ tỏa ánh sáng nhợt nhạt, chẳng xua tan được cái lạnh.

Mạnh Nguyên Liễu hết mực chăm sóc ta, cách vài ngày lại sang thăm một lượt.

Lặng lẽ gánh đầy chum nước trong sân, lại nhóm lửa trong bếp cho rực rỡ.

Cả gian nhà nhờ thế mới có chút hơi ấm.

Láng giềng thấy huynh ân cần chăm sóc vậy, khó tránh khỏi những lời đàm tiếu.

Có kẻ nhiều chuyện đến tận mặt khuyên can.

"Nguyên Liễu à, huynh vốn là thư sinh trong sạch, hà cớ gì phải lấy một quả phụ mang theo con riêng?"

Huynh chưa từng biện bạch, chỉ là lần tuyết rơi sau, vẫn như cũ lại gõ cửa nhà ta.

Thân thể ta hư nhược, sữa không đủ, Hoàn nhi đêm đêm thường khóc vì đói.

Mạnh Nguyên Liễu không biết ki/ếm đâu ra một con dê cái đang tiết sữa.

Buộc cẩn thận ở góc tường sân ta.

Ta thấy huynh ngồi xổm bên cạnh con dê, động tác hết sức vụng về.

Vạt áo dính đầy cỏ rác và vết bùn, vắt mãi nửa ngày cũng chỉ được nửa bát.

Nhưng vẫn cung kính dâng lên trước mặt ta.

"A Hòa, ngày tháng rồi sẽ khá hơn, nàng đừng sợ, có huynh ở đây."

Mấy năm tháng trôi qua như nước chảy.

Lòng ta, chẳng biết từ khi nào cũng đã lặng lẽ cập bến.

Ta nghĩ, ông trời tuy có phụ ta, nhưng rốt cuộc vẫn chưa đẩy ta vào đường cùng.

Con người vẫn phải hướng về phía trước, chuyện đã qua thì hãy để nó qua đi.

Đã Tiết Trạm có thể bỏ vợ con tìm niềm vui mới, thì ta cớ sao không thể bắt đầu lại.

Ta muốn sống ấm áp hơn, đường hoàng hơn.

Phải để Tiết Trạm biết rằng, không có chàng, trời đất vẫn còn rộng lắm.

Thế nên vào năm hai mươi hai tuổi.

Ta tái giá với Mạnh Nguyên Liễu, người vẫn ôn nhu chu toàn suốt mấy năm trời.

Ngày tháng sau khi thành hôn bình đạm mà ấm áp.

Mạnh Nguyên Liễu đối với Hoàn nhi cũng rất tốt, coi như cốt nhục mình.

Chỉ là con đường khoa cử, huynh luôn thiếu chút vận may, nhiều năm qua vẫn chưa toại nguyện.

Ta tuy không thông văn mặc, nhưng lại có tài thêu thùa xuất chúng.

Ngày đêm cặm cụi bên bàn, nhờ b/án đồ thêu mà m/ua cho huynh một chức quan nhỏ mọn.

Sau này chúng ta lại có thêm một nữ nhi, đặt tên là Mạnh Trác.

Mạnh Nguyên Liễu bảo, Trác giả, ý là điêu trác.

Mong nữ nhi sau này có thể đọc sách biết chữ, làm người thông hiểu lý lẽ.

Ta nghe vậy trong lòng cảm động, bèn nhờ huynh lúc rảnh rỗi cũng dạy ta đôi chút.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha cặn bã chết rồi? Vậy thì đổi người khác.

Chương 22
Tháng thứ ba sau khi kết hôn, Alpha của tôi, Bùi Uyên, vì cứu Tân Lạc mà bỏ mạng. Trong lúc thu dọn di vật của anh, tôi phát hiện vô số tin nhắn còn chưa kịp gửi trong quang não của anh. Từng dòng từng chữ đều viết kín tình yêu chân thành anh dành cho Tân Lạc, cùng nỗi tiếc nuối vì hai người không thể ở bên nhau. Đến lúc ấy, tôi mới biết được sự thật. Hóa ra trước khi gặp tôi, anh và Tân Lạc đã yêu nhau qua mạng suốt một thời gian dài. Hóa ra anh theo đuổi tôi chỉ vì nhận nhầm tôi là người yêu qua mạng của mình. Việc kết hôn với tôi chỉ là bất đắc dĩ. Người anh thật lòng yêu, từ đầu đến cuối, luôn là Tân Lạc. Ngoài ý muốn, tôi quay trở lại năm vừa quen biết Bùi Uyên. Lần này... Tôi sẽ không ngu ngốc để bản thân rơi vào vũng lầy ấy thêm một lần nào nữa.
523
4 Làng Ngu Chương 11
5 Thần tôn thì sao? Chương 10
11 Sao em chỉ là Beta? Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm