May mắn thay, hôm nay ngươi ch*t rồi, bọn chúng cũng vì tội thông địch phản quốc mà bị đày tới U Châu, vĩnh viễn không được quay về kinh.
Đừng kinh ngạc như vậy, thư từ phản quốc giả mạo kia, chính tay ta nhét vào thư phòng của huynh trưởng ngươi đấy.
Giẫm nát ơn nâng đỡ của Lục gia các ngươi, ta và Giang gia mới thực sự được giải thoát."
Ta đ/au thắt tim gan, h/ận đến mức ngũ tạng như vỡ nát.
Thế nhưng thân thể đã không còn sức lực, ta ngã xuống giường, phun ra một ngụm m/áu tươi.
Giang Từ Nguyệt chê m/áu bẩn làm vấy bẩn xiêm y của nàng ta, liền tung một cước vào ngựk ta.
Xươ/ng sườn ta g/ãy vụn, đ/au đến mức cuộn tròn lại.
Nhưng bọn chúng không đợi nổi để ta trút hơi thở cuối cùng.
Giang Từ Văn chỉ cần một ánh mắt, liền có kẻ bưng bát th/uốc đi tới.
Th/uốc đắng chát, khi bị cưỡng ép đổ vào miệng, nỗi đ/au như d/ao c/ắt xuyên qua tâm phế ta.
Ta đ/au đến mức co quắp trên đất, lăn lộn khắp nơi, chật vật đến mức chẳng còn chút tôn nghiêm.
Ta bị ném vào lãnh viện, gắng gượng suốt cả một đêm.
Thế nhưng vẫn cố giữ lấy hơi thở cuối cùng, bò tới bên giếng nước duy nhất, đổ vào đó một gói th/uốc đ/ộc ruột gan đ/ứt đoạn.
Sau khi khó khăn bò về lại viện, thể lực cạn kiệt, ta thổ huyết mà ch*t.
Giang Từ Nhung nhìn xuống th* th/ể ta, thở dài:
"Mệnh mẫu thân khó trái, cưới nàng chẳng phải ý nguyện của ta. Nàng đ/ộc chiếm vị thế tướng môn nhiều năm, hưởng hết vinh quang của phủ tướng quân. Nay thảm tử, cũng coi như huề nhau."
Sau khi ch*t, ta thấy cả nhà bọn chúng ch*t sạch vì trúng đ/ộc trong giếng nước tại yến tiệc mừng công, kết cục th/ối r/ữa đầy kinh t/ởm.
Thế nhưng ta vẫn không cam tâm.
Ch*t không nhắm mắt.
Nào ngờ, vừa mở mắt ra, ta đã trở về ngày qu/an t/ài của Giang Từ Nhung được đưa về kinh.
Nhìn Giang Từ Nguyệt đang giả vờ gào khóc bên cạnh, mày mắt ta trầm xuống.
Chát!
Giơ tay liền là một cái t/át!
đá/nh cho nàng ta ngẩn người.
"Ngươi đá/nh ta?"
Giang Từ Nguyệt ôm lấy khuôn mặt sưng vù, kinh ngạc hét lên.
Kiếp trước, ta thương nàng ta như em gái ruột, việc gì cũng chiều ý nàng.
Cuối cùng đổi lại cú đ/á chí mạng làm g/ãy xươ/ng sườn.
Kiếp này...
Ta cười lạnh một tiếng, đột ngột giơ tay lên!
Chát một tiếng.
Lại là một cái t/át mạnh giáng xuống nửa khuôn mặt còn lại của nàng ta:
"Ta còn không đá/nh được ngươi sao?"
"Ngươi dám..."
Chát!
Ta giáng cái t/át bên trái xuống, quát lớn:
"Huynh trưởng ngươi vì nước hy sinh thảm tử nơi biên cương, ngươi lại ăn mặc gấm vóc lụa là, phấn son lòe loẹt!"
"Ta không có..."
Chát!
Ta giáng cái t/át bên phải xuống, âm thanh vừa giòn vừa sắc:
"Trong tang lễ lại còn liếc mắt đưa tình với kẻ khác, chỉ biết trèo cao gả vào môn đệ quý tộc, quả thực không chút nhân tính và giáo dưỡng!"
"Không phải..."
Chát chát chát!
Ta giáng ba cái t/át cuối cùng, kèm theo tiếng gầm gi/ận dữ như rèn sắt không thành thép:
"Làm sai mà không dám nhận, quỳ xuống cho ta!"
Trâm cài châu báu trên đầu Giang Từ Nguyệt bị ta đá/nh cho xô lệch, khuôn mặt xinh đẹp sưng đỏ như đầu heo, chẳng còn chút phong thái tiểu thư khuê các.
Thế nhưng nàng ta không dám mở miệng biện bạch.
Việc nàng ta lén nhét túi thơm cho thế tử ở hậu viện, có khối kẻ tận mắt chứng kiến.
Kiếp trước ta lo liệu tang sự, ngũ tạng như th/iêu đ/ốt, còn phải phí hết tâm lực che đậy chuyện x/ấu cho nàng.
Kiếp này, nàng ta dám hé miệng, ta liền khiến nàng ta th/ối r/ữa mà ch*t.
"Nhị tẩu, quản sự tiền viện cần lấy bạc sắp xếp tang nghi, việc này ta không hiểu, xin tẩu mau chóng ra mặt."
Tiếng gọi của Giang Từ Văn như khiến Giang Từ Nguyệt thấy được c/ứu binh, oa một tiếng khóc thét lên:
"Huynh trưởng, c/ứu muội!"
Hừ.
Lại thêm một đứa nữa!
Giang Từ Văn nghẹn lời:
"Thi hài huynh trưởng còn chưa lạnh, nhị tẩu đã giở oai ở linh đường, lấy tư cách quý nữ giáo huấn muội muội ta, không sợ mang tiếng không hiền đức sao?"
"Ồ?"
Ta nhấc chân tiến về phía hắn.
Hắn vươn cổ hét vào mặt ta:
"Nếu biết sai, thì mau xin lỗi muội muội, làm tẩu tẩu thì nên có..."
Chát chát chát!
Lời hắn chưa dứt, ta không chút nương tay, trái phải luân phiên giáng xuống vô số cái t/át.
đá/nh cho hắn nghiến răng nghiến lợi, nhưng vì sợ tai mắt của các tông thân cách một bức tường, chỉ dám ôm đầu rên rỉ, không dám đá/nh trả.
Ta biết tường có tai, cố ý quát lớn:
"Ngươi đường đường là nam nhi bảy thước, huynh trưởng tử trận sa trường, không thấy ngươi lo liệu tiền viện, lại chạy vào viện của tẩu tẩu can thiệp chuyện nội viện."
"Muội muội ngươi tư thông với kẻ khác, ngươi không biết quản giáo, cũng chẳng hiểu khuyên răn, thậm chí còn dung túng bao che."
"Ngươi không biết lễ nghĩa liêm sỉ, tầm nhìn hạn hẹp, không chút quy củ giáo dưỡng, uổng công đọc sách thánh hiền, chi bằng đi ch*t đi!"
Chát!
Chữ cuối cùng của ta rơi xuống, một cái t/át giáng thẳng lên mũi Giang Từ Văn.
M/áu tươi phun trào, cả sân hỗn lo/ạn.
Giang mẫu gào thét chạy tới, liền thấy ta lại giơ tay lên.
Bà ta kinh ngạc:
"Cả ta ngươi cũng muốn đá/nh sao?"
Khóe miệng ta cong lên.
Chát!
Cái t/át giáng xuống, đá/nh lên người Giang Từ Nguyệt đang ngẩn người.
Đạo hiếu đ/è nặng, ta không đá/nh được lão phu nhân.
Nhưng cái t/át này sẽ không phí hoài.
Cặp huynh muội lòng lang dạ sói này, ta một đứa cũng không nương tay.
Ta đá/nh đến tê cả lòng bàn tay, trong lòng lại sảng khoái vô cùng.
"Nó đi/ên rồi, người đâu, lôi nó xuống."
Muốn dùng b/ệnh đi/ên để xóa sạch mọi chuyện x/ấu xa xuất phát từ miệng ta sao?
Nằm mơ!
Ngay khi Giang mẫu dẫn theo các bậc trưởng bối trong tộc muốn gây khó dễ cho ta, ta đột ngột xoay người, nhào tới qu/an t/ài của Giang Từ Nhung.
Đẩy mạnh nắp qu/an t/ài ra, túm lấy cổ áo hắn, đi/ên cuồ/ng gào thét:
"Phu quân, chàng đứng dậy nhìn xem đi. Một tân nương như ta ngay cả động phòng còn chưa xong, không có phu quân chống lưng, ai ai cũng kh/inh rẻ, kẻ kẻ đều b/ắt n/ạt. Ta thà ch*t đi cho xong."
"Chàng cưới ta mà không bảo vệ ta, rõ ràng là hại ta."
Lời vừa dứt, ta giáng một quyền xuống!