Tụng Duyên

Chương 6

06/07/2026 08:27

Chỉ là lần này, ta lại thấy tiếng khóc ấy thật phiền chán.

Ta không mở lời thay nàng nói đỡ câu nào nữa.

Chỉ cố chấp lặp lại: "Đợi Cố Nghiên Chi trở về, ta vẫn sẽ từ hôn."

Hầu gia lại nổi trận lôi đình.

Đến khi trở ra ngoài, yến tiệc đã sớm kết thúc trong vội vã.

Đây là lần đầu tiên ta tự mình đứng ra tổ chức yến tiệc.

Khi tiễn khách, ánh mắt các vị khách lén lút liếc nhìn ta, tất cả đều đang xì xào bàn tán.

Ta mặc kệ họ vây xem.

Cho đến khi người hầu tới báo, nói An Vương thế tử đã tới.

Chưa đợi thông báo xong, Triệu Tụng đã dẫn người sải bước đi vào.

"Nghe nói tên khốn Cố Nghiên Chi kia đột nhiên mất tích?"

"Sao ngươi lại tới đây?"

Ta ngạc nhiên nhìn hắn.

Khi mời khách ta cũng đã gửi thiếp tới An Vương phủ, nhưng chẳng phải người này nói có việc bận không tới được sao?

Triệu Tụng vốn dĩ cao lớn, đứng ở đâu là nơi đó lập tức ngăn cách hết thảy những ánh nhìn đầy á/c ý.

"Nhìn cái gì mà nhìn? Yến tiệc tàn rồi thì mau mau cút về phủ đi!"

Tính tình của An Vương thế tử, người quyền quý trong kinh thành từ lâu đã nghe danh.

Trong số các vị khách cũng có bạn học của hắn, chỉ nghĩ hắn tới xem trò vui.

"Triệu thế tử, biết ngươi và Cố huynh qu/an h/ệ không tốt, nhưng Chúc nhị cô nương hôm nay đã đủ xui xẻo rồi, ngươi còn tới..."

Triệu Tụng trừng mắt: "Ngươi quản ta sao!"

Đợi khi khách khứa đều đã về hết.

Trong tiền sảnh chỉ còn lại ta và Triệu Tụng.

Hắn đột nhiên cười khẩy một tiếng.

"Đáng đời."

Ta tức gi/ận ngẩng đầu lườm hắn.

"Triệu Tụng, ngươi c/âm miệng cho ta."

Việc từ hôn không thành đã đủ khiến ta phiền lòng rồi.

Phí công ta giả vờ trước mặt Cố Nghiên Chi suốt một năm trời.

Thế mà Triệu Tụng lại cười càng vui vẻ hơn.

"Chúc Duyên à Chúc Duyên, cũng có ngày hôm nay sao?"

"Ta đã sớm nói tên Cố Nghiên Chi kia không ra gì mà."

"Thôi bỏ đi, nàng cũng thật thảm hại."

"Nhưng phải nói thật, Cố Nghiên Chi đi đúng lúc lắm."

"Là ta lỡ lời, nàng vốn nghĩ tới chuyện bám víu quyền quý, e là cũng chẳng nỡ từ hôn."

"Không phải, chuyện này ngươi cũng nhịn được sao?"

"Thôi, ta nói với nàng những lời này làm gì, nàng chẳng phải chỉ ỷ vào..."

Lời còn chưa dứt, ta thực sự không thể nhịn thêm được nữa.

Túm lấy cổ áo hắn một cách hung bạo, trong ánh mắt kinh ngạc và lúng túng của Triệu Tụng, ta lao tới--

Cắn mạnh một cái vào cằm hắn.

Sợ hắn phản kháng, ta vội vàng lùi lại phía sau.

Đôi mắt đỏ hoe, hung hăng nói: "Ỷ vào cái gì?"

Giây tiếp theo, mặt Triệu Tụng lập tức đỏ bừng.

Hắn r/un r/ẩy, khó tin chỉ một tay vào ta, một tay che lấy cái cằm vừa bị cắn.

Thế nhưng khi chạm phải đôi mắt đã tức đến phát khóc của ta.

Lại đột nhiên lắp bắp, quên cả lời định nói.

"Ỷ, ỷ vào... ta thích nàng."

Triệu Tụng nói xong câu đó, chính hắn cũng ngẩn người ra.

Ta sau khi nghe thấy lời hắn, cũng thoáng sững sờ trong một giây.

Theo bản năng quay mặt đi, nhưng hoàn toàn không thể phớt lờ sự rối lo/ạn trong tim lúc này.

"Ngươi nói cái gì?"

Trong mắt Triệu Tụng thoáng qua một tia bực bội.

"Nàng rõ ràng đã nghe thấy rồi!"

Hắn không cho phép ta trốn tránh, gương mặt đầy vẻ x/ấu hổ và gi/ận dữ, nhưng lại ép sát từng bước.

"Không được giả vờ như không nghe thấy!"

Ta bị hắn ép tới mức không còn đường lui, người ngả về phía sau, tuyệt nhiên không dám nhìn thẳng vào hắn.

Giọng nói cũng nhỏ dần.

"Ngươi tự mình nói, chứ đâu phải ta ép ngươi..."

"Nói xong rồi chứ? Nói xong rồi thì cút đi."

"Nam nữ thụ thụ bất thân, ngươi không cần danh dự thì ta còn cần đấy..."

Triệu Tụng trừng lớn mắt, lại chỉ vào dấu răng đỏ tươi trên cằm mình.

"Giờ lại nói tới danh dự à? Ai là kẻ chủ động cắn ta trước?"

"..."

Ngươi gọi đây là chủ động sao?

Ta đó là do tức gi/ận quá rồi, sợ đá/nh không lại nên mới ra tay trước đấy!

Thấy ta không nói gì, Triệu Tụng lại gi/ận dỗi.

"Chúc Duyên, ta thừa hơi mới tới thăm nàng!"

Nói xong, hắn ôm cằm, quay người sải bước rời đi.

Chỉ còn lại mình ta đứng ngẩn ngơ tại chỗ.

Ta mím môi, chân răng vẫn còn hơi ê ẩm.

Cú cắn vừa rồi, ta đã dùng hết sức lực.

Dấu răng kia e là mấy ngày cũng chẳng phai được.

Chẳng biết hắn chạy ra như thế này, ngộ nhỡ bị người khác nhìn thấy, thì phải giải thích thế nào.

Ta lập tức thấy hơi chột dạ.

Thế nhưng sự thật chứng minh là ta đã lo thừa.

Sau ngày hôm đó, ta có một khoảng thời gian dài không gặp Triệu Tụng.

Khi Phúc Sinh một lần nữa lén lút mang đồ tới, ta không nhịn được hỏi: "Công tử nhà ngươi... dạo này vẫn ổn chứ?"

"Tốt lắm ạ." Phúc Sinh gãi gãi đầu.

"Chỉ là ngày đó về Vương phủ, người cứ khăng khăng nói trên mặt mọc một cái nốt ruồi, không cho đại phu xem, bảo qua mấy ngày sẽ khỏi, khoảng thời gian này cũng không ra ngoài."

"Chúc cô nương chủ động quan tâm công tử, thuộc hạ về báo lại, chắc chắn người sẽ rất vui."

Ta bị hắn nói tới mức ngượng ngùng, vội vã xua tay.

"Không cần, không cần đâu."

Nhưng rồi lại mím môi, vẫn hỏi tiếp: "Công tử nhà ngươi... thường xuyên như vậy sao?"

"Dạ? Như thế nào ạ?"

"Chính là, ờ, vì ta..."

Phúc Sinh bừng tỉnh đại ngộ.

"Vì Chúc cô nương nên vui ạ?"

"Công tử lúc nào chẳng vậy."

Trong lòng như thể đột nhiên bị cái gì đó nóng hổi chạm vào.

Ta vội vàng che giấu bằng cách gọi Tiểu Đào tới tiễn khách.

Đợi khi trong phòng chỉ còn lại một mình ta.

Ta nhìn đống lông cáo thượng hạng và chiếc lò sưởi tay tinh xảo vừa được mang tới, ngẩn người một lúc.

Quay đầu thu dọn lại suy nghĩ, bảo người mang sổ sách tới, nghiêm túc đối chiếu suốt cả buổi chiều.

Ngay cả khi người hầu tới báo đã tìm thấy Cố Nghiên Chi ở Dung Châu, ta cũng chỉ khựng lại một chút.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha cặn bã chết rồi? Vậy thì đổi người khác.

Chương 22
Tháng thứ ba sau khi kết hôn, Alpha của tôi, Bùi Uyên, vì cứu Tân Lạc mà bỏ mạng. Trong lúc thu dọn di vật của anh, tôi phát hiện vô số tin nhắn còn chưa kịp gửi trong quang não của anh. Từng dòng từng chữ đều viết kín tình yêu chân thành anh dành cho Tân Lạc, cùng nỗi tiếc nuối vì hai người không thể ở bên nhau. Đến lúc ấy, tôi mới biết được sự thật. Hóa ra trước khi gặp tôi, anh và Tân Lạc đã yêu nhau qua mạng suốt một thời gian dài. Hóa ra anh theo đuổi tôi chỉ vì nhận nhầm tôi là người yêu qua mạng của mình. Việc kết hôn với tôi chỉ là bất đắc dĩ. Người anh thật lòng yêu, từ đầu đến cuối, luôn là Tân Lạc. Ngoài ý muốn, tôi quay trở lại năm vừa quen biết Bùi Uyên. Lần này... Tôi sẽ không ngu ngốc để bản thân rơi vào vũng lầy ấy thêm một lần nào nữa.
523
4 Làng Ngu Chương 11
5 Thần tôn thì sao? Chương 10
10 Sao em chỉ là Beta? Chương 15
11 Kẻ Mạo Danh Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm