Trà xanh quản lý cả gia đình

Chương 8

06/07/2026 08:42

【Nói đi cũng phải nói lại, người sáng mắt đều nhìn ra nam chính thích nữ phụ hơn, nữ chính đ/ộc thân vui vẻ không tốt sao?】

【Không được, nữ chính sinh ra là để ở bên nam chính, nữ chính đã tỏ tình rồi, nam chính còn chờ đợi gì nữa?】

Tỏ tình... là có ý gì?

Trong lòng ta đầy nghi hoặc, nhưng cứ cảm thấy đây chẳng phải từ ngữ tốt đẹp gì, thế là ta lập tức sai người đá/nh xe đến tửu lâu mà đạn mạc nhắc tới.

Xe ngựa dừng dưới tửu lâu, ta vừa xuống xe, ngước mắt lên liền thấy Lục Quân và Liễu Tương đang ôm lấy nhau trên lầu.

Chỉ ôm nhau trong thoáng chốc, hai người nhanh chóng tách ra, Liễu Tương nhìn ta, gương mặt đầy vẻ hoảng lo/ạn.

"Ngươi ngàn vạn lần đừng hiểu lầm, ta và Lục Quân chỉ là bạn tốt mà thôi."

Lục Quân quay người lại, sắc mặt tái nhợt nhìn ta.

"A Ngô..."

Ta lạnh mặt đi xuyên qua tầng một, thẳng tiến về phía hai người, cố ý xua lui các thị vệ khác.

Vừa đứng trước mặt hai người, Liễu Tương quỳ sụp xuống.

"Ta có lỗi với ngươi, ngươi ngàn vạn lần đừng vì ta mà hiểu lầm Lục Quân, chúng ta thật sự không có gì cả."

"Ngươi c/âm miệng, A Ngô, nàng nghe ta giải thích."

Thấy Lục Quân cuống cuồ/ng muốn lên tiếng, ta lạnh lùng ngăn chàng lại, sau đó cúi đầu quan sát gương mặt Liễu Tương.

"Liễu cô nương, xin hỏi người đang bắt chước ta sao?"

"Cái... cái gì?"

Bất ngờ bị vạch trần tâm tư, trên mặt Liễu Tương thoáng qua một tia x/ấu hổ.

Dẫu chúng ta chỉ mới gặp vài lần, nhưng qua sự mô tả của đạn mạc, ta cũng biết nàng thích mặc kình trang, tính tình phóng khoáng.

Giờ phút này Liễu Tương lại khoác lên mình váy dài trang sức, đôi mắt đẫm lệ, bộ dạng này thực sự giống ta đến lạ.

"Có phải vì không có được tình cảm của Lục Quân nên mới cố tình bắt chước dáng vẻ của ta không?"

"Ngươi nói gì vậy? Ta chỉ là thấy mới lạ nên mới ăn mặc thế này, thì có liên quan gì đến ngươi? Ngươi đừng có bôi nhọ sự trong sạch của ta, ta và Lục Quân chỉ là bạn bè bình thường."

"Phải không? Sao ta thấy hai người ngay cả bạn bè cũng không bằng nhỉ?"

Sau đó ta ngước mắt nhìn Lục Quân: "Giờ đến lượt chàng giải thích."

Lục Quân cuối cùng cũng có cơ hội, không kìm được mà lên tiếng: "Là nàng ta chặn đường ta lúc tan làm, nhất quyết lôi ta vào đây nói chuyện, vừa nãy còn tự dưng nhào vào lòng ta!"

Ta vươn tay đỡ Liễu Tương đang tái nhợt đứng dậy.

"Liễu cô nương, người đừng tưởng ta là hạng nữ tử chỉ cần nhìn thấy một chút đã không hiểu đầu đuôi, không phân biệt phải trái mà làm lo/ạn giữa chốn đông người."

"Người cho rằng chút trò vặt này có thể khiến ta và Lục Quân ly tâm sao?"

Liễu Tương cứng đờ tại chỗ, hồi lâu không lên tiếng.

"Ta tuy thân thể yếu nhược, nhưng từ nhỏ đã cùng các huynh trưởng học tập luận bàn trong thư phòng, học là thuật tung hoành, không phải hạng nữ tử chỉ biết xoay quanh chồng, chồng vừa có chút dấu hiệu đã làm ầm ĩ, sống ch*t đòi sống đòi ch*t như Liễu cô nương nghĩ đâu."

"Hơn nữa, vở kịch này của người thực sự quá vụng về, thực ra người vẫn luôn lén quan sát, xem xe ngựa của ta đến khi nào, rồi tính chuẩn thời điểm nhào vào lòng Lục Quân, là muốn khiến ta hiểu lầm phải không?"

"Nhưng trước khi làm những việc này, người có thể kiểm tra xem tửu lâu người đang đứng rốt cuộc là sản nghiệp của nhà ai không?"

Chưởng quầy tửu lâu đã đợi sẵn một bên, nhận ra ánh mắt của ta liền cúi người hành lễ.

"Thỉnh an tiểu thư."

Liễu Tương r/un r/ẩy nhẹ, không kiểm soát được mà khuỵu xuống đất.

Ta lạnh lùng nhìn nàng, một lần nữa đưa tay về phía nàng.

"Nghe nói Liễu cô nương từ nhỏ đã ly tán với mẫu thân, được gửi nuôi ở nhà thúc phụ."

"Không phải, đó chính là phụ thân của ta."

Nàng ta vô thức giải thích, rồi lập tức nhận ra mình bị ta gài bẫy, vội vàng bịt miệng lại.

"Dù sao đi nữa, Liễu cô nương cũng coi như là nữ trung hào kiệt, có thể tự tạo con đường riêng ở nơi nam nhân tụ tập, chắc hẳn rất vất vả."

"Người dẫn quân tiễu phỉ, cư/ớp giàu giúp nghèo, trong lòng có đại nghĩa, sao lại bị tình thân che mờ đôi mắt."

"Vương m/a m/a tuy là mẹ người, nhưng từ lúc người chào đời đã đem người gửi cho người khác, mười năm đầu chưa từng quản người sống ch*t, đợi người vượt qua độ tuổi dễ yểu mệnh nhất, mới nhận lại, bất chấp ý nguyện của người, ép buộc ý đồ của bà ta lên người người."

"Người thật sự muốn gả vào Quốc công phủ này sao? Người thích váy áo hay trường thương? Thích đọc sách hay luyện võ? Người thật sự thích Lục Quân sao? Đã từng có ai hỏi người rốt cuộc muốn điều gì chưa?"

Nước mắt từng giọt lớn lăn dài từ khóe mắt Liễu Tương, mắt nàng đỏ ngầu, r/un r/ẩy dữ dội hơn.

"Không có... không ai hỏi ta có nguyện ý hay không, không ai hỏi ta muốn gì..."

"Đã vậy, từ hôm nay Liễu cô nương có thể suy nghĩ kỹ, nhân sinh rộng lớn tựa đất trời này, đừng để bản thân sống một cách mơ hồ như vậy."

Bàn tay ta đưa ra cứng đờ giữa không trung bắt đầu mỏi nhừ, ngay khi ta định thu về, Liễu Tương vươn tay ra, nhờ lực của ta mà từ từ đứng dậy.

Ta nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay nàng, sau đó dẫn Lục Quân quay người rời đi.

Chưởng quầy sau đó báo lại, nói ngày hôm đó Liễu Tương đứng trong tửu lâu rất lâu, sau đó sai người gửi đến hai cân rư/ợu và một cân th!t bò.

Ăn xong, nàng cưỡi ngựa rời khỏi kinh thành.

Cha mẹ chồng ba ngày sau mới về nhà, hai người tay trong tay, ngọt ngào tựa như đôi vợ chồng mới cưới.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hoàng đế diệt tộc nhà họ Tô, nào ngờ ta nhờ vào màn hình bình luận mà nuôi dưỡng nên một vị Thủ phụ

Chương 10
Tô gia ta cả nhà chịu nỗi oan khuất, Hoàng thượng phế bỏ phi vị của ta, đày ta vào am ni cô tự tỉnh ngộ. Đặc ân cho phép ta mang theo "con của ta", dặn rằng dù có chết cũng phải bảo vệ nó cho tốt. Cúi đầu nhìn lại, ta bàng hoàng nhận ra, đây căn bản không phải là con của ta. Trong lúc hoảng loạn, trước mắt chợt hiện lên vài dòng bình luận quái dị: 【Trời đất ơi! Hoàng thượng tìm một đứa bé có nét giống năm phần từ Hoàng tử sở để thay thế, con ruột của bà ta sớm đã cùng Liễu Quý phi hưởng vinh hoa phú quý rồi!】 【Cảnh báo! Phế phi Tô thị đừng tìm con ruột, bằng không sau này nó lớn lên sẽ quay lại chê bà là gánh nặng, ghi hận suốt đời!】 【Nhân vật chính cả hai đều thuận buồm xuôi gió lên đỉnh vinh quang, chỉ riêng nữ phụ là chết vì bệnh lạ, chẳng ai đoái hoài.】 【Ai hiểu cho nỗi lòng này! Đứa trẻ trong lòng bà là Tạ Hành, hậu duệ duy nhất của nhà họ Tạ, tương lai là vị Diêm Vương sống nắm quyền khuynh thiên hạ!】 Ta vuốt ve gương mặt tái nhợt của Tạ Hành, giọng điệu kiên định: "Con à, mẹ sẽ bảo vệ con cả đời."
Báo thù
Cổ trang
15