Mỗi lần như vậy, bố tôi đều nói cùng một câu: “Mày là con thứ, chịu thiệt một chút.”

Chịu thiệt hết lần này đến lần khác, chịu thiệt dần thành ra là chuyện đương nhiên.

Khi Thẩm Việt Sơn đi ngang qua tôi, anh dừng lại một chút.

“Hàng rào tôi sửa lại rồi.”

Sau đó anh tiếp tục bước đi, không ngoái đầu lại.

Tôi nhìn cái bóng lưng hơi khập khiễng của anh, bỗng nhiên lên tiếng.

“Thẩm Việt Sơn.”

Anh dừng bước.

“Tôi tên là Tần Đông Hòa.”

“Tôi không phải là con bé nhà họ Tần, cũng không phải đứa con thứ, tôi tên là Tần Đông Hòa.”

Anh im lặng vài giây, rồi đáp một tiếng trầm đục.

“Biết rồi.”

---

Ngày tháng trôi qua, tôi dần dần nắm rõ tình hình của cái nhà này.

Chân của Thẩm Việt Sơn bị g/ãy do ngã khi lên núi hái th/uốc ba năm trước, lúc đó không có tiền đến b/ệnh viện huyện, chỉ tìm đại một ông thầy lang vườn nối xươ/ng qua loa, khiến xươ/ng mọc bị lệch.

Đi lại không đ/au, nhưng không dùng được sức, không làm được việc nặng.

Bố anh mất sớm, trong nhà chỉ còn anh với mẹ, cùng với mảnh ruộng dược liệu ở sau núi.

Ruộng dược liệu là do bố anh để lại, trồng sài hồ, hoàng cầm, đảng sâm, quanh năm b/án được tầm trăm đồng, đủ để ki/ếm miếng ăn qua ngày.

Lý do mẹ chồng vội vàng cưới vợ cho anh không phải là vì muốn nối dõi tông đường - dù đó cũng là một trong những lý do.

Quan trọng hơn là, nhà này thiếu một lao động khỏe mạnh có thể xuống đồng làm việc nặng.

Mà tôi, vừa hay lại chính là cái “lao động khỏe mạnh” đó.

Nghĩ thông suốt những điều này, tôi ngược lại cảm thấy an tâm.

Đã đến để làm việc, vậy thì làm.

Làm việc tôi không sợ, tôi chỉ sợ làm không công.

Mười bảy năm ở nhà họ Tần đã dạy cho tôi một điều: Những thứ mình gánh vác hộ người khác, vĩnh viễn sẽ không bao giờ trở thành của mình.

Tôi thay chị giặt quần áo suốt mười bảy năm, cuối cùng vào ngày chị đi lấy chồng, chiếc áo mới chị mặc vẫn là do mẹ tôi phải mở lời xin riêng.

Tôi thay em trai chịu m/ắng suốt mười bảy năm, nó còn chẳng biết ngày sinh nhật của tôi là ngày nào.

Lòng người không phải cái cân, không có đạo lý nào là múc nước cho bằng nhau cả.

Thứ duy nhất có thể giữ cho bằng, chỉ có đôi tay của chính mình.

Tôi bắt đầu để tâm quan sát mảnh ruộng dược liệu của Thẩm Việt Sơn.

Cách anh trồng th/uốc là do bố anh dạy, lối cũ kỹ, năng suất thấp, mẫu mã cũng bình thường.

Mỗi lần gánh ra trấn b/án, tay buôn thu m/ua th/uốc đều ép giá, một cân sài hồ rẻ hơn nhà người ta hai hào.

Thẩm Việt Sơn lầm lũi không nói gì, cứ thế b/án.

Trên đường về, tôi đi theo sau anh, không nhịn được mà lên tiếng.

“Sài hồ của anh, rễ quá nhỏ, trông không đẹp mắt.”

Bước chân Thẩm Việt Sơn khựng lại.

“Cô thì biết cái gì?”

“Tôi không biết trồng th/uốc.” Tôi nói, “Nhưng ở nhà mẹ đẻ tôi từng nuôi lợn. Lợn chỉ cho ăn cám không thì không đủ, phải trộn thêm dây khoai lang và nước cơm, th!t mới chắc được.”

“Dược liệu tôi nghĩ cũng cùng một đạo lý, chỉ dựa vào ông trời ban ơn thì không thể mọc ra thứ tốt được.”

Thẩm Việt Sơn ngoái đầu nhìn tôi một cái.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi cưới tôi về nhà, anh nhìn thẳng vào mặt tôi một cách tử tế.

“Cô muốn nói gì?”

“Tôi muốn nói là, giá thu m/ua dược liệu ở hợp tác xã trên trấn cao hơn bọn buôn lái ba phần, nhưng họ yêu cầu mẫu mã phải đẹp, kích thước phải đều.”

“Nếu anh nỡ, hãy chia cho tôi hai sào đất để tôi thử xem.”

Anh không đồng ý ngay, cũng không từ chối.

Sáng hôm sau, tôi phát hiện cạnh bếp có một cái cuốc nhỏ đã rỉ sét.

Bên cạnh đ/è một mẩu giấy viết nguệch ngoạc:

“Sườn đông sau núi, luống thứ ba, hai sào đất. Đừng có làm ch*t cây của tôi đấy.”

Tôi nhìn mẩu giấy đó, khóe miệng vô thức nhếch lên.

---

Tôi bắt đầu trận chiến đầu tiên của mình ở trong ngọn núi này.

Hai sào đất không nhiều, nhưng với tôi là đủ rồi.

Tôi đem hết những kinh nghiệm thực tế tích lũy được ở nhà mẹ đẻ ra áp dụng.

Nuôi lợn và trồng th/uốc nhìn thì chẳng liên quan gì đến nhau, nhưng đạo lý thì giống nhau - hoa màu hay dược liệu, chung quy lại cũng là ăn đất, uống nước mà lớn.

Tôi ủ một hũ nước phân trong chuồng gà, chuồng lợn, pha thêm tro bếp, từng gáo từng gáo tưới xuống đất.

Lại còn vun luống cao thêm hai tấc, ở giữa đào rãnh thoát nước, để tránh bị thối rễ vào mùa mưa.

Thấy tôi ngày nào cũng ch/ôn chân ở hai sào đất đó không chịu về nhà, mẹ chồng tỏ vẻ bất mãn.

“Việc bếp núc không làm nữa à? Ngô ngoài đồng không quản nữa à? Ngày nào cũng đ/âm đầu vào mấy cái cây cỏ đó làm gì?”

Tôi không phản bác, chỉ cố gắng làm xong xuôi hết mọi việc - dậy từ lúc chưa sáng để nấu cơm, tranh thủ lúc sáng sớm mát mẻ đi xới đất ngô, chiều mới ra ruộng th/uốc.

Tối về lại phải giặt giũ, cho gà ăn, dọn dẹp bếp núc, lúc đặt lưng xuống ngủ, xươ/ng cốt như muốn rời ra.

Nhưng cái miệng của mẹ chồng vẫn không ngừng nghỉ.

“Con dâu mà không lo hầu hạ nhà chồng, suốt ngày chui rúc ngoài đồng, ra cái thể thống gì?”

“Mày gả về đây làm vợ, chứ không phải về làm chủ cửa hàng.”

Bà không nói với tôi.

Mà là nói trước mặt mấy người phụ nữ trong thôn sang chơi.

Lúc nói giọng không to không nhỏ, vừa đủ để tôi nghe thấy ở trong sân.

Tôi siết ch/ặt cái đò/n gánh trong tay, không lên tiếng, tiếp tục bổ củi.

Có một đêm Thẩm Việt Sơn dậy uống nước, thấy tôi ngồi trong sân mượn ánh trăng kh//âu đế giày - là kh//âu cho anh, đế đôi giày vải của anh đã mòn thủng cả rồi.

Anh đứng đó nhìn một lúc, không lên tiếng.

Ngày hôm sau, trong bếp có thêm một túi đường đỏ nhỏ.

Không biết anh lấy ở đâu ra.

Tôi cũng không hỏi.

Hai tháng sau, đám sài hồ trên hai sào đất đó nhú mầm mới, to hơn hẳn đám sài hồ Thẩm Việt Sơn trồng bên cạnh.

Thẩm Việt Sơn ngồi xổm ở đầu ruộng nhìn hồi lâu, biểu cảm trên mặt vô cùng phức tạp.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha cặn bã chết rồi? Vậy thì đổi người khác.

Chương 22
Tháng thứ ba sau khi kết hôn, Alpha của tôi, Bùi Uyên, vì cứu Tân Lạc mà bỏ mạng. Trong lúc thu dọn di vật của anh, tôi phát hiện vô số tin nhắn còn chưa kịp gửi trong quang não của anh. Từng dòng từng chữ đều viết kín tình yêu chân thành anh dành cho Tân Lạc, cùng nỗi tiếc nuối vì hai người không thể ở bên nhau. Đến lúc ấy, tôi mới biết được sự thật. Hóa ra trước khi gặp tôi, anh và Tân Lạc đã yêu nhau qua mạng suốt một thời gian dài. Hóa ra anh theo đuổi tôi chỉ vì nhận nhầm tôi là người yêu qua mạng của mình. Việc kết hôn với tôi chỉ là bất đắc dĩ. Người anh thật lòng yêu, từ đầu đến cuối, luôn là Tân Lạc. Ngoài ý muốn, tôi quay trở lại năm vừa quen biết Bùi Uyên. Lần này... Tôi sẽ không ngu ngốc để bản thân rơi vào vũng lầy ấy thêm một lần nào nữa.
523
4 Làng Ngu Chương 11
5 Thần tôn thì sao? Chương 10
10 Sao em chỉ là Beta? Chương 15
11 Kẻ Mạo Danh Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mưa mới trên núi vắng

Chương 9
Ta cùng Thái tử chào đời cùng năm. Hai nhà trưởng bối từng hứa hôn từ thuở còn trong bụng mẹ. Thế nhưng ngày ta ra đời, mẫu thân lại hạ sinh hai hài nhi nữ. Hai tỷ muội cùng gả cho một phu quân, thật là chuyện nực cười. Song, lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt, khó lòng phân định. Thế nên khi đến tuổi Thái tử thành hôn, phụ mẫu liền dùng hai cành cây để quyết định ai là Thái tử phi. Kiếp trước, ta rút trúng cành dài. Sau khi thành thân chẳng bao lâu, ta phát hiện Thái tử tơ tưởng đến muội muội. Muội muội cũng chẳng chống lại được cám dỗ, suýt chút nữa gây ra scandal mang thai khi chưa xuất giá. Ta bị hai kẻ đó làm cho tức chết. Trở về ngày bàn chuyện hôn sự này, ta dùng sức bẻ gãy cành dài trong tay, cất tiếng nói: "Cành cây của muội muội dài hơn của ta, chúc mừng muội muội vậy."
Trọng Sinh
Nữ Cường
Cổ trang
1
Ngư Châu Chương 8
Song sinh Chương 7