"Em buồn ngủ rồi, hai người bế đứa bé đi đi, em nghỉ ngơi một lát, hôm qua con bé quấy khóc mãi." Tôi giả vờ buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, chuẩn bị nằm xuống ngủ.
Mẹ chồng và Chu Văn liền đi ra ngoài.
Tôi vểnh tai lên, lén nghe xem hai mẹ con họ đang nói chuyện gì.
6.
"Mẹ, không phải mẹ nói đàn bà sinh con xong đều yếu lòng sao? Sao Chu Doanh Doanh không phải như vậy? Sao lòng dạ nó lại cứng rắn thế?" Chu Văn thì thầm phàn nàn.
"Nó lo lắng như vậy cũng có lý, sợ mẹ đẻ đứa bé đến tìm, tự mình tốn công vô ích." Mẹ chồng thở dài.
"Vậy phải làm sao đây?" Chu Văn vô cùng bất lực.
Gã đàn ông vô dụng này, sao vẫn có người để mắt tới hắn nhỉ?
"Để mẹ đi nghe ngóng xem nhà ai mới sinh con, rồi nói là mẹ đẻ đứa bé ch*t rồi." Mẹ chồng vẫn còn cách.
"Như vậy có được không? Lan Lan mà biết lại không vui." Chu Văn yêu Lan Lan thật lòng, không cho ai nói x/ấu cô ta.
"Con ngốc à, chỉ cần nói cô ta là người ch*t, chứ cô ta có ch*t thật đâu. Con xem con xem sao lại dây dưa với loại hồ ly tinh đó! Chu Doanh Doanh dù có giỏi giang thế nào, nó cũng là người phụ nữ biết vun vén gia đình, còn con Lan Lan kia thì sao? Ngày nào cũng lả lơi đong đưa, nếu là hai năm trước thì chắc chắn đã bị tống đi cải tạo lao động rồi!" Mẹ chồng tức đến nghiến răng nghiến lợi.
"Nếu không phải vì nó đã sinh cho con thằng Đông Đông, thì mẹ đã sớm đến tận cửa làm cho ra nhẽ rồi. Đông Đông con phải trông cho kỹ, đó là cháu đích tôn của mẹ đấy." Mẹ chồng có lẽ hơi tức gi/ận, giọng nói cao lên.
Chu Văn vội vàng xuỵt bà, hai người nói gì nữa tôi không nghe thấy được nữa.
Tôi chọc Đông Đông một cái, thằng bé lập tức òa khóc lên.
Chu Văn bước nhanh vào bế Đông Đông lên, vẻ mặt đầy xót xa.
"Anh bế nó ra chỗ khác đi, làm con gái tôi thức giấc rồi." Tôi giả vờ dùng cánh tay chắn hờ trên tã của con gái, vẻ mặt đầy thiếu kiên nhẫn.
"Cô!" Chu Văn tức gi/ận định nói gì đó nhưng bị mẹ chồng ngăn lại.
"Doanh Doanh cứ nghỉ ngơi đi, mẹ bế đứa nhỏ này ra ngoài."
7.
"Thôi bỏ đi." Tôi tỏ vẻ bất lực.
"Cứ để đứa bé ở đây đi, nuôi tạm hai ngày xem bố mẹ nó có đến tìm không. Đứa nhỏ xíu thế này, bố mẹ nó sao nỡ lòng nào vứt vào đống tuyết chứ, dù sao con cũng không đành lòng." Tôi thực sự sợ họ đem Đông Đông trả lại chỗ cũ.
Cô Lan Lan kia là thanh niên trí thức về nông thôn, sau khi về thành phố thì không có việc làm, trong nhà cũng không có chỗ cho cô ta, vì miếng ăn mà chuyện gì cô ta cũng làm được.
Cho nên sau khi gã khờ Chu Văn này cặp với cô ta, liền thuê nhà, đưa lương cho cô ta, giúp cô ta có nơi ăn chốn ở.
Kiếp trước tôi cứ tưởng một nửa lương của Chu Văn đưa cho mẹ chồng, hóa ra đều nuôi hồ ly tinh cả.
"Nhưng mà mẹ à, giờ có thêm đứa trẻ, chi tiêu cũng lớn hơn, sau này lương của Chu Văn sẽ không nộp cho mẹ nữa, năm mươi tệ đó con phải dùng." Tôi nhìn thấy tay Chu Văn vừa đặt Đông Đông xuống khẽ run lên.
"Năm, năm mươi tệ?" Mẹ chồng hơi kinh ngạc.
Bà ta chắc biết con trai mình nuôi Lan Lan, nhưng không ngờ lại đưa cho Lan Lan tới năm mươi tệ.
"Đúng vậy, lương Chu Văn một tháng sáu mươi tệ, mỗi tháng đưa mẹ năm mươi, mẹ sống một mình cũng đâu tiêu hết, thôi thì đưa con nuôi con vậy." Tôi ra hiệu cho bà ta thấy mình đột nhiên phải nuôi hai đứa trẻ.
"Ồ, ồ." Mẹ chồng nghiến răng nghiến lợi.
"Doanh Doanh, mẹ không có lương, bà ấy sống một mình thì phải có tiền phòng thân chứ." Chu Văn không nhịn được lên tiếng.
Ngay lập tức, tôi thấy mẹ chồng véo anh ta một cái thật đ/au.
Mẹ chồng là người gh/ê g/ớm như vậy, sao có thể không xót tiền đưa cho Lan Lan nhiều đến thế.
Cứ h/ận đi, h/ận Lan Lan là đúng rồi, hai người chó cắn chó là tốt nhất.
"Mẹ năm nay chắc cũng tích góp được năm sáu trăm rồi, đừng giữ nhiều quá, mẹ sống một mình, lỡ thu hút kẻ tr/ộm thì không hay." Tôi giả vờ an ủi anh ta.
"Hay là mẹ dọn qua đây ở đi, tuy chỗ hơi chật nhưng vừa hay giúp con trông trẻ. Một mình con trông hai đứa trẻ không xuể, sau này đi làm cũng thấy lo."
Đúng lúc để hànhz hạz hai mẹ con nhà này.
"Mẹ không qua đó đâu, mẹ ở một mình rất tốt. Doanh Doanh à, sau này ngày nào mẹ cũng đến giúp con trông trẻ, không cần ở cùng đâu."
Tôi biết ngay mà.
Lúc có con gái tôi, bảo bà ta nấu cơm, bà ta kêu đ/au lưng không làm được.
Giờ có hai đứa trẻ, bà ta càng không dám đến.
"Doanh Doanh, mẹ không quen ở đây lắm, hay là anh chăm sóc em vậy. Nhưng mỗi tháng anh nghĩ vẫn phải đưa tiền cho mẹ, nếu không mẹ sống thế nào được?"
"Được, sau này lương của anh để em giữ, mỗi tháng em sẽ đưa tiền cho mẹ, anh không cần lo nữa."
8.
Chu Văn và mẹ chồng bị một vố đ/au, còn mất luôn quyền giữ lương.
Đúng là tr/ộm gà không được còn mất nắm gạo.
Những ngày tiếp theo, tôi sắp xếp cho Chu Văn rất chu đáo.
Sáng sớm thức dậy bắt anh ta đi giặt tã, hong khô trên bếp lò, rồi đi nấu cơm.
Tôi cho con gái bú, anh ta pha sữa bột cho Đông Đông.
Tôi ăn cơm, anh ta trông hai đứa trẻ.
Tôi bế con gái thì anh ta đi ăn cơm, rửa bát, bắt gà, gi*t gà, hầm gà.
Tôi ngủ trưa thì anh ta ăn cơm, rửa bát, thay tã cho Đông Đông.
Buổi tối tôi ôm con gái ngủ, con gái thức thì tôi cho bú, Đông Đông thức thì tôi đạp Chu Văn, bắt anh ta đi pha sữa cho đứa con quý tử của mình.
Tóm lại, không được để anh ta nghỉ ngơi một phút nào, bắt buộc anh ta phải hầu hạ tốt cái tổ tông này.