Theo lời chú được niệm lên, mọi người chỉ biết Chi Nhi xuất thân không rõ ràng, nhưng lại hiền lương thục đức, không còn ai dị nghị nữa.
Dịch Lâm An ch*t, mối th/ù lớn của tôi cũng đã được báo, chấp niệm của tôi gần như tan biến trong chớp mắt.
Gắng gượng nhìn Chi Nhi được đón vào cung, những bông tuyết lác đác xuyên qua cơ thể đang dần trở nên trong suốt của tôi.
Cuối cùng, tôi cũng đón nhận số phận của chính mình.
Nhìn cơ thể mình tan biến từng chút một bên ngoài cung điện nguy nga, thấy Chi Nhi cuối cùng cũng có thể an ổn một đời, tôi chậm rãi nhắm mắt lại:
-- Thật tốt, tôi chỉ cần Chi Nhi của tôi có thể sống tốt.
-- Thế là đủ rồi.
(Hết)