Tôi đã chụp ảnh cô gái đó cùng bố mình, rồi lén gửi cho cô ấy, kèm theo chuyện về ngôi m/ộ tổ tiên, đại tiểu thư họ Cố đương nhiên không thể ngồi yên.
Hơn nữa, vừa đến nơi lại thấy bố ruột mình đang ôm ấp một cô gái trẻ đẹp hơn.
Cô ấy lập tức sụp đổ.
Đại tiểu thư họ Cố rưng rưng nước mắt: "Mẹ con đang ốm nằm viện, ông vậy mà lại ở đây, ông không định qua thăm bà ấy lấy một cái sao?"
Cố Thành nhíu mày, rõ ràng không muốn dây dưa thêm với đứa con gái này. Trần Kiều trong lòng ông ta lúc này mặt đã đỏ bừng như tôm luộc, đang đợi được ông ta "thu hoạch".
"Đừng có không biết điều, mau về đi. Chuyện của tao với mẹ mày, mày xen vào đây làm gì?"
"Hơn nữa tao cũng đâu có gây ra đứa con riêng nào khác, mấy ông chú ông bác của mày ai mà chẳng có vài người đàn bà bên ngoài? Mày làm thế chẳng nể mặt bố mày chút nào cả?"
Cô Cố hừ lạnh một tiếng: "Ồ? Thật sao? Cố Thành, đây là cơ hội cuối cùng tôi dành cho ông."
Cô Cố thậm chí không thèm gọi một tiếng bố.
Ánh mắt cô lạnh lẽo như muốn gi*t người, những người phía sau nhanh chóng kh/ống ch/ế Cố Thành.
Lúc này, Cố Thành mới phát hiện ra, những người theo sau con gái mình toàn là người bên phía mẹ cô ấy. Dù ông ta có gào thét thế nào cũng chẳng có ai giúp.
Sống lưng ông ta tức thì lạnh toát.
"Mày muốn làm gì?"
Trần Kiều bị đẩy sang một bên, tôi vội vàng đỡ cô ấy dậy rồi đưa lên lầu.
"B/ệnh của mẹ con, cũng là do ông gây ra đúng không? Còn ông ngoại con nữa, m/ộ của ông rõ ràng là m/ộ ch*t! Bị đ/è ép đến mức h/ồn phách không thể siêu thoát, Cố Thành, lòng ông sao mà đ/ộc á/c thế?"
"Những năm nay, ông lừa gạt tất cả chúng ta, mẹ con vì những chuyện bẩn thỉu này của ông mà phải nhắm mắt làm ngơ, giờ bà ấy nằm viện sắp ch*t rồi mà ông không thèm qua thăm lấy một lần sao?"
"Tôi đã cho ông cơ hội rồi, nếu vừa nãy ông chịu đến trước giường b/ệnh mẹ tôi mà sám hối, tôi đã không đi đến bước này."
Tôi lặng lẽ đứng ở góc cầu thang trên lầu quan sát màn kịch lớn này.
Dù việc những kẻ giàu có nuôi nhân tình bên ngoài là chuyện thường tình, chỉ cần không phơi bày ra mặt thì đều không sao cả.
Nhưng Cố Thành thì khác.
Những năm qua ông ta che giấu rất kỹ, bên ngoài không ai hay biết. Cố Thành vốn chẳng phải thiếu gia giàu có gì, mà phất lên nhờ tiền của nhà vợ.
Ông ta là một kẻ chui gầm chạn.
Ngoài mặt Cố Thành hết lòng vì nhà vợ, nhưng sau lưng không biết đã bỏ bao nhiêu th/uốc đ/ộc vào người bà ấy, chỉ mong bà ấy ch*t quách đi.
Loại th/uốc tiêm vào người mẹ tôi chính là sản phẩm do công ty dưới quyền ông ta nghiên c/ứu. Không chỉ dùng cho mẹ tôi, cho những cô gái trong biệt thự, mà còn dùng cả lên người vợ ông ta.
Cô tiểu thư họ Cố làm sao nhẫn nhịn được?
Ông ngoại cô Cố là người cực kỳ giàu có và quyền thế, giờ biết được ngôi m/ộ của mình bị Cố Thành giở trò, lại biết đại tiểu thư nhà mình bị ông ta tính kế đến mức nằm viện, làm sao dễ dàng để ông ta yên ổn.
Cố Thành bị cô Cố t/át cho mấy cái bạt tai, m/áu mũi tuôn ra xối xả, rồi bị đám vệ sĩ áo đen kh/ống ch/ế lôi đi.
Phó Minh từ trước đến nay đều không mấy hứng thú với cô gái mới đến này, thời gian đến biệt thự cũng rất ít.
Mỗi lần ở lại cũng rất ngắn, xong việc lại ngồi trong phòng khách trầm ngâm hút th/uốc, không biết đang nghĩ ngợi điều gì.
Khi tôi bưng nước cho hắn, tôi đưa ra tấm ảnh cũ của mình. Trong ảnh, tôi giống hệt mẹ, không chỉ gương mặt mà cả thần thái, mỗi cái nhíu mày hay nụ cười đều như một phiên bản trẻ tuổi của mẹ.
Ánh mắt Phó Minh lập tức sáng rực lên: "Hả? Đây là Hân Hân sao?"
Hắn nheo mắt dò xét tôi, tôi cũng bình thản nhìn thẳng lại.
"Hừ, đã có manh mối về nó mà không chịu đưa ra công khai, cô bé, cô muốn gì?"
Tôi đoán đúng rồi, Phó Minh căn bản không muốn chia sẻ với hai kẻ kia, lòng chiếm hữu của hắn còn lớn hơn cả những gì hắn tự nghĩ.
"Tiên sinh, tôi muốn một số tiền, một số tiền mà cả đời cũng không tiêu hết. Và tôi nghĩ, người mà các ngài đang tìm chính là cô gái này."
Trong biệt thự vẫn treo ảnh của mẹ ở vị trí dễ thấy nhất.
Họ vẫn thường xuyên nhắc đến, nên tôi biết chuyện này cũng không có gì lạ.
Tôi cung cấp địa chỉ nơi tôi từng ở, Phó Minh chỉ cần tra qua là biết tôi từng sống ở đó thật, chỉ là sau khi phẫu thuật thẩm mỹ thì biến mất mà thôi.
Chỉ cần tôi tung ra một chút manh mối, hắn sẽ lần theo đó mà tìm ki/ếm.
Hơn nữa còn lén lút sau lưng hai kẻ kia.
Từ lâu hắn đã muốn đ/ộc chiếm mẹ, mỗi lần xong việc đều ôm mẹ hỏi: "Sau này chỉ ở bên mình anh thôi được không?"
Đương nhiên mẹ sẽ không trả lời những câu hỏi kiểu đó, nhưng hắn luôn dùng đủ lý do để muốn đ/ộc chiếm thời gian của mẹ.
Giờ có được manh mối, hắn càng bị kí/ch th/ích, hắn đe dọa tôi không được nói cho bất kỳ ai, rồi x/ác nhận lại ý định của tôi nhiều lần.
Thừa lúc đêm tối, hắn lén lái xe đến con hẻm tôi từng ở.
Tôi còn rành nơi này hơn hắn. Tôi mượn một chiếc xe phế liệu từ xưởng sửa chữa, đợi sẵn ở đó.
Ngay khi hắn xuất hiện, tôi nhấn ga hết cỡ, chiếc xe lao tới, trong chớp mắt đ/âm sầm vào ghế lái của Phó Minh.
Tôi muốn hắn ch*t, nhưng chỉ thiếu một chút... Phó Minh bị đ/âm trọng thương, m/áu chảy đầm đìa và rơi vào trạng thái hôn mê.
Động tĩnh lớn như vậy, nơi này lại đông đúc phức tạp.
Tôi nhanh chóng bỏ xe rồi lẻn đi, chỉ để lại Phó Minh cùng đám đông vây xem, có người đang gào thét gọi cảnh sát và xe c/ứu thương.
Phó Minh quyền thế ngập trời, nhưng quan trọng nhất đối với hắn chính là danh tiếng.