Đứa bé vừa chào đời được ba ngày, chồng tôi là Hà Hoa đột ngột qu/a đ/ời vì t/ai n/ạn.
Kiếp trước, mẹ chồng đề nghị để chú hai là Hà Quân “kiêm thâu hai phòng” (lấy chị dâu để nối dõi cho cả hai anh em).
Vì là người có lòng tự trọng cao, tôi đã từ chối.
Tôi một mình vừa làm cha vừa làm mẹ nuôi dạy đứa trẻ khôn lớn.
Ngày đứa trẻ đỗ vào Đại học Bắc Kinh và tổ chức tiệc mừng, Hà Hoa, người chồng đã ch*t 18 năm của tôi, quay trở về.
Đi cùng anh ta là Lương Thu Nguyệt, “ánh trăng sáng” thanh mai trúc mã của anh ta.
Tại buổi tiệc, họ đã cùng đứa con trai mà tôi vất vả nuôi nấng diễn một vở kịch nhận cha mẹ đầy nước mắt.
Lúc đó tôi mới biết, đứa trẻ mà tôi cực khổ nuôi dưỡng lại là con riêng của Lương Thu Nguyệt và Hà Hoa.
Còn con trai ruột của tôi, ngay sau khi sinh ra đã bị họ tráo đổi, vứt bên vệ đường và ch*t cóng.
đ/au đớn và phẫn uất tột độ, tôi hộc m/áu mà ch*t. Tôi không ngờ mình lại có cơ hội làm lại cuộc đời.
Lần này, tôi không từ chối đề nghị để Hà Quân kiêm thâu hai phòng của mẹ chồng nữa.
Ba ngày sau khi sinh con, chồng tôi là Hà Hoa cũng giống như kiếp trước, lên núi bắt gà rừng hầm canh tẩm bổ cho tôi rồi rơi xuống vách đ/á, x/ác không còn nguyên vẹn.
Tin dữ truyền về, mẹ chồng tôi là Triệu Kim Hoa gào khóc thảm thiết ngoài sân.
Bà vừa khóc lóc vì đứa con trai quý tử đã mất, vừa m/ắng nhiếc tôi là đồ sao chổi khắc ch*t con trai bà.
Triệu Kim Hoa cũng giống kiếp trước, đổ hết cái ch*t của Hà Hoa lên đầu tôi.
Bà cho rằng nếu không phải vì tôi tham ăn đòi ăn th!t, Hà Hoa đã không lên núi bắt gà, mà không lên núi thì đã không xảy ra chuyện.
Bà nói tôi n/ợ nhà họ Hà một mạng người, cả đời này dù có làm trâu làm ngựa cũng không trả hết.
Tôi không còn đ/au đớn tột cùng như kiếp trước nữa, mà chỉ lặng lẽ ngồi trên giường, nghe tiếng gào khóc của Triệu Kim Hoa bên ngoài.
Trải qua hai kiếp người, tôi quá hiểu mẹ chồng mình là hạng người gì.
Bà làm ầm ĩ như vậy chẳng qua là sợ tôi bỏ mặc đứa trẻ mà rời đi.
Bà muốn dùng đạo lý để trói ch/ặt lấy tôi, bắt tôi phải nuôi dạy đứa trẻ, làm trâu làm ngựa cho nhà họ Hà cả đời mà không được phép oán thán nửa lời.
Kiếp trước tôi khờ dại, cứ thế bị Triệu Kim Hoa nhồi sọ, tự mặc định mình chính là kẻ tội đồ gây ra cái ch*t của Hà Hoa.
Tôi cam chịu ở lại nhà họ Hà nuôi con, chăm sóc Triệu Kim Hoa để chuộc tội.
Khó khăn khi một người phụ nữ nuôi nấng đứa trẻ đang tuổi bú mớm là điều không thể tưởng tượng nổi.
Tôi là người mạnh mẽ, trời chưa sáng đã đi c/ắt cỏ gánh nước.
Trời tối mịt vẫn còn ở ngoài đồng làm cỏ bón phân, một năm 365 ngày, tôi quay cuồ/ng như một con chong chóng.
Tôi không dám để bản thân dừng lại, cứ thế làm lụng vất vả hết ngày này qua tháng khác.
May thay, sự vất vả của tôi đã được đền đáp, con trai Đại Sơn dưới sự dạy dỗ của tôi cũng rất có chí.
Nó đỗ vào trường cấp ba trong thành phố, cuối cùng thi đỗ vào một trường 985 danh giá.
Khi tin Đại Sơn đỗ đại học truyền đến, tôi mừng đến phát khóc, cứ ngỡ mình đã khổ tận cam lai.
Nào ngờ, tại buổi tiệc mừng, người chồng đã ch*t 18 năm của tôi là Hà Hoa lại xuất hiện.
Đi cùng anh ta là Lương Thu Nguyệt.
Trước mặt các vị khách đến chúc mừng, họ nói Đại Sơn là con của họ.
Tôi kinh ngạc đến tột cùng, đứa con trai mà tôi vất vả nuôi khôn lớn lại gọi Hà Hoa và Lương Thu Nguyệt là cha mẹ ngay trước mặt tôi.
Họ còn đưa cho tôi một tờ giấy xét nghiệm ADN chứng minh tôi và Đại Sơn không có bất kỳ qu/an h/ệ huyết thống nào.
Vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ, tôi truy hỏi tung tích đứa con ruột mình đã sinh ra.
Hà Hoa thản nhiên đáp: “Ch*t rồi. Ban đầu tôi định vứt nó bên vệ đường chờ người nhặt về nuôi, kết quả thằng nhãi này mệnh mỏng, chưa kịp đợi ai nhặt đã ch*t cóng rồi!”
Nhìn vẻ mặt vô tình của Hà Hoa, nghe lời nói lạnh lùng về cái ch*t của con ruột, tim tôi như bị vạn tiễn xuyên tâm, tôi thổ huyết ngã quỵ.
Tôi không ngờ mình lại có cơ hội làm lại từ đầu. Ông trời đã cho cơ hội, tôi đương nhiên sẽ không đi vào vết xe đổ như kiếp trước nữa.
Ngoài sân, Triệu Kim Hoa vẫn đang gào khóc thảm thiết.
Tôi mặc kệ bà ta, ôm đứa con trong lòng, bịt tai lại rồi chìm vào giấc ngủ an yên.
Thấy tôi không khóc lóc xin lỗi hay nhận hết trách nhiệm về cái ch*t của Hà Hoa như kiếp trước, Triệu Kim Hoa gào khóc hơn mười tiếng đồng hồ cũng đành phải dừng màn kịch lại.
Người ch*t thì phải ch/ôn cất. Kiếp trước vì tự trách cái ch*t của Hà Hoa, tang lễ dù không có th* th/ể, tôi vẫn lo liệu chu toàn không thiếu thứ gì.
Tôi, một người vợ góa, đã bỏ tiền m/ua đất nghĩa trang, còn mời thầy cúng về tụng kinh ba ngày ba đêm.
Cuối cùng lúc hạ huyệt, tôi mặc áo tang, ba bước một lạy, đưa quần áo của Hà Hoa đi an táng.
Vì chuyện này, ai trong làng ngoài xã cũng khen ngợi tôi hết lời.
Kiếp này, biết Hà Hoa giả ch*t, biết cả nhà họ đang tính kế mình, tôi thậm chí còn chẳng buồn lộ diện, cứ lấy cớ cơ thể không khỏe mà nằm lì trên giường.
Tôi không xuất hiện, không gánh vác, tang lễ của Hà Hoa diễn ra rất sơ sài.
Không m/ua đất, không mời thầy cúng, Triệu Kim Hoa chỉ dùng vài bộ quần áo cũ của Hà Hoa đem ch/ôn cất qua loa là xong chuyện.
Vì tôi không lộ diện, không làm bất cứ việc gì khi Hà Hoa qu/a đ/ời, dân làng sau lưng đều bàn tán tôi là kẻ lòng lang dạ sói.
Họ nói tôi là đồ khắc chồng, sợ rằng sẽ chẳng thể tiếp tục nuôi đứa trẻ mà Hà Hoa để lại, rồi sẽ sớm tái giá mà thôi.