Tráo đổi ngày đông

Chương 2

06/07/2026 07:18

Triệu Kim Hoa tất nhiên không ít lần nghe được những lời đồn đại như vậy, bà ta không còn cố chấp nắm thóp tôi như kiếp trước nữa, mà ngược lại còn có phần e sợ.

Ngày hôm sau khi ch/ôn cất Hà Hoa, bà ta chủ động bước vào phòng tôi.

“Ngọc Lan à, Hoa nhi đã đi rồi, đ/au buồn cũng vô ích, người sống chúng ta phải nhìn về phía trước.”

Tôi ôm con im lặng không đáp, Triệu Kim Hoa thấy tôi không hé răng nửa lời, liền chủ động đề nghị:

“Con một mình nuôi con không dễ dàng gì, ý mẹ là, Quân nhi nhà ta đến giờ vẫn chưa có đối tượng, hay là con ở cùng với Quân nhi đi, để nó giúp con chăm sóc hai mẹ con.”

Lời này thực ra kiếp trước Triệu Kim Hoa cũng từng nói với tôi, bà ta không hề thực tâm muốn người chú em làm quân nhân này chăm sóc mẹ con tôi, mà chỉ làm bộ làm tịch nói ra vậy thôi.

Kiếp trước tôi không biết Hà Hoa giả ch*t, vì cái gọi là danh tiếng hiền thục nên đã từ chối.

Kiếp này tôi vui vẻ đồng ý: “Mọi sự đều nghe theo mẹ, con không có ý kiến gì.”

Thấy tôi sảng khoái đồng ý ở cùng Hà Quân, vẻ mặt Triệu Kim Hoa khó coi như thể vừa ăn phải phân vậy.

Chỉ là lời đã nói ra như bát nước đổ đi, bà ta không thể rút lại được nữa.

Một tháng sau, tôi và Hà Quân, người em chồng lớn hơn tôi một tuổi, đi đăng ký kết hôn.

Mười tám năm thấm thoắt thoi đưa, tôi dồn tâm huyết nuôi dạy con trai Hạo Hạo còn nhiều hơn cả kiếp trước.

Hạo Hạo vô cùng ngoan ngoãn hiểu chuyện, nó chưa bao giờ làm tôi phải bận tâm, thành tích học tập rất tốt, lại vô cùng hiếu thuận với người mẹ là tôi.

Nhờ có trải nghiệm từ kiếp trước, tôi đã đưa ra những lựa chọn khác biệt.

Tôi không còn chỉ biết làm lụng trên đồng ruộng, dựa vào sức lao động và ông trời để sống nữa.

Thay vào đó, tôi dựa vào kinh nghiệm kiếp trước, đi trước một bước lên huyện lỵ mở sạp kinh doanh buôn b/án nhỏ.

Kiếp trước, khi tôi đến trường đưa tiền cho Đại Sơn, lúc trò chuyện gần trường với chủ sạp hàng, tôi biết được họ dựa vào việc b/án đồ ăn vặt mà mỗi tháng thu nhập hơn trăm nghìn tệ, lúc đó tôi đã kinh ngạc đến tột cùng.

Kiếp này, tôi phải chiếm lấy cơ hội để bản thân mình cũng đạt mức thu nhập đó.

Không có nhiều vốn, tôi bắt đầu từ việc làm người b/án hàng rong.

Biết tôi muốn đi huyện lỵ làm ăn mà không ở nhà hầu hạ, mẹ chồng Triệu Kim Hoa vô cùng không hài lòng, ra sức ngăn cản tôi.

Bà ta muốn giống như kiếp trước, xích tôi ở bên cạnh, bắt tôi ở lại nông thôn làm trâu làm ngựa cho bà ta sai khiến.

Tôi tất nhiên sẽ không nghe lời bà ta, thấy thái độ tôi kiên quyết muốn đi, Triệu Kim Hoa bắt đầu lăn lộn ăn vạ.

“Con đi rồi thì mẹ phải làm sao? Đứa trẻ phải làm sao?”

Tôi cười lạnh: “Hạo Hạo là con của tôi, tất nhiên tôi phải mang đi. Còn về phần mẹ, giờ tuổi tác cũng chưa quá cao, chẳng lẽ không thể tự nuôi sống bản thân sao?”

Thái độ của tôi rất kiên quyết, Triệu Kim Hoa không thể ngăn cản, thêm vào đó Hà Quân cũng đứng phía sau kiên định ủng hộ tôi.

Triệu Kim Hoa thấy không thể cản được nên đành bỏ cuộc.

Ngày tôi đi, Triệu Kim Hoa buông lời cay nghiệt: “Ngô Ngọc Lan, hôm nay mày đã bước chân đi thì đừng hòng quay lại, tao tuyệt đối sẽ không để mày bước chân vào nhà này nữa.”

Bà ta đinh ninh rằng tôi làm ăn thất bại nhất định sẽ quay về c/ầu x/in bà ta.

Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện quay lại, dù có khổ sở mệt mỏi đến đâu, tôi cũng phải kiên trì tới cùng, tuyệt đối không bao giờ quay về nông thôn để làm trâu làm ngựa cho Triệu Kim Hoa nữa.

Tôi mang theo số tiền tiết kiệm của mình cộng với số tiền Hà Quân gửi cho, bắt đầu từ những sạp hàng nhỏ, từng bước mở rộng kinh doanh, dần dần thuê được mặt bằng đầu tiên.

Sau đó từ một mặt bằng mở rộng lên mười cửa tiệm, thậm chí trở thành một chuỗi thương hiệu.

Trong lúc vất vả kinh doanh, tôi không hề lơ là việc giáo dục con trai.

Từ khi rời đi, tôi luôn mang theo Hạo Hạo bên mình, dù làm ăn mưa gió bão bùng cũng luôn để con bên cạnh.

Cuộc sống như vậy kéo dài từ lúc Hạo Hạo ba tháng tuổi cho đến khi bắt đầu đi học, lúc đi học thì Hạo Hạo ở trường, nghỉ học thì lại cầm sách vở theo tôi ra ngoài b/án hàng.

Hạo Hạo rất hiểu chuyện, cũng rất yêu thích trường học, thành tích của nó luôn đứng trong tốp đầu.

Trời không phụ lòng người, Hạo Hạo đỗ vào trường cấp ba tốt nhất, còn việc làm ăn của tôi cũng phát triển lên một tầm cao mới.

Để đảm bảo Hạo Hạo có thể đỗ vào trường đại học tốt, tôi lại bỏ tiền thuê những giáo viên phụ đạo giỏi nhất cho con.

Ba năm cấp ba nước rút kết thúc, Hạo Hạo không phụ kỳ vọng, giành ngôi thủ khoa với số điểm cao nhất toàn tỉnh.

Tin tức Hạo Hạo trở thành thủ khoa tỉnh nhanh chóng lan truyền.

Lãnh đạo nhà trường và lãnh đạo sở giáo dục đều đến nhà chúng tôi thăm hỏi.

Trong chốc lát, nhà tôi tấp nập như đi hội, tôi cũng không giấu giếm, quay về quê tổ chức tiệc mừng đỗ đạt hoành tráng với 188 mâm cỗ cho Hạo Hạo.

Bữa tiệc này tôi mời thầy cô, bạn bè của Hạo Hạo cùng lãnh đạo nhà trường, cả người của sở giáo dục tôi cũng mời.

Nghe tin tôi tổ chức tiệc mừng cho con trai thủ khoa, có phóng viên báo chí chủ động liên hệ muốn tham gia.

Cứ như vậy, bữa tiệc của Hạo Hạo diễn ra vô cùng quy mô, nổi tiếng gần xa.

Trong làng, từ vài ngày trước đã chăng đầy băng rôn khẩu hiệu khắp nơi.

Trường cấp ba của Hạo Hạo cũng nhân cơ hội này đi quảng cáo khắp nơi, trong thoáng chốc sự việc này lan truyền đi khắp chốn.

Ngày tổ chức tiệc mừng trời quang mây tạnh, thời tiết đẹp hiếm có.

Khi các vị khách đã an tọa, người dẫn chương trình mời tôi - người mẹ - lên sân khấu chia sẻ vài lời về kinh nghiệm nuôi dạy con, thì hai vị khách không mời mà đến đột ngột xuất hiện tại hiện trường.

Hà Hoa và Lương Thu Nguyệt xuất hiện đúng giờ tại buổi tiệc giống hệt như kiếp trước.

Mặc dù cả hai trông đã già đi rất nhiều so với mười tám năm trước.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha cặn bã chết rồi? Vậy thì đổi người khác.

Chương 22
Tháng thứ ba sau khi kết hôn, Alpha của tôi, Bùi Uyên, vì cứu Tân Lạc mà bỏ mạng. Trong lúc thu dọn di vật của anh, tôi phát hiện vô số tin nhắn còn chưa kịp gửi trong quang não của anh. Từng dòng từng chữ đều viết kín tình yêu chân thành anh dành cho Tân Lạc, cùng nỗi tiếc nuối vì hai người không thể ở bên nhau. Đến lúc ấy, tôi mới biết được sự thật. Hóa ra trước khi gặp tôi, anh và Tân Lạc đã yêu nhau qua mạng suốt một thời gian dài. Hóa ra anh theo đuổi tôi chỉ vì nhận nhầm tôi là người yêu qua mạng của mình. Việc kết hôn với tôi chỉ là bất đắc dĩ. Người anh thật lòng yêu, từ đầu đến cuối, luôn là Tân Lạc. Ngoài ý muốn, tôi quay trở lại năm vừa quen biết Bùi Uyên. Lần này... Tôi sẽ không ngu ngốc để bản thân rơi vào vũng lầy ấy thêm một lần nào nữa.
523
4 Làng Ngu Chương 11
5 Thần tôn thì sao? Chương 10
10 Kẻ Mạo Danh Chương 11
11 Sao em chỉ là Beta? Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm