"Nỡ lòng chứ, giống như anh ngày trước cũng nỡ lòng nhìn em ăn hết đĩa sủi cảo nhân tôm đó thôi." Tôi nhìn anh ta, nhưng không còn cảm giác khoái chí như lúc trả th/ù được mẹ chồng.
Bởi vì tôi xót xa cho bản thân mình của ngày ấy, một người đã yêu một cách đơn thuần, ngây dại và vô tư. Cô ấy đã nhìn nhầm người, còn tình cảm đã trao đi thì không cách nào thu hồi lại được.
Nín nhịn suốt một năm trời, vật đổi sao dời, cuối cùng tôi cũng đòi lại được công bằng cho chính mình.
"Cô, cô làm sao mà biết? Là mẹ tôi nói à?" Thẩm Bạch mặt đầy gi/ận dữ.
Tôi lắc đầu, hoàn toàn thất vọng về người đàn ông này. Đến tận bây giờ anh ta vẫn chỉ nghĩ đến việc đùn đẩy trách nhiệm, đời này chắc chắn sẽ chẳng bao giờ tiến bộ thêm được chút nào.
"Đừng có việc gì cũng đổ lỗi cho mẹ, không thì đổ lỗi cho vợ. Rốt cuộc anh có được cái tích sự gì không hả?
Thảo nào anh chẳng di truyền được chút ưu điểm nào từ bố chồng, vì anh căn bản chẳng phải con ruột của ông ấy, anh không xứng."
Câu nói này như giẫm trúng điểm n/ổ của Thẩm Bạch, anh ta vụt đứng dậy, trừng mắt nhìn tôi.
Tôi chẳng hề sợ anh ta, đặt tờ thỏa thuận ly hôn lên bàn, xách hành lý bỏ đi. Dù anh ta không ký, thì ly thân hai năm cũng vẫn sẽ ly hôn thôi.
Bố chồng từ trong phòng bước ra, ra lệnh: "Ký tên vào, để Tử Th/ù về nhà."
"Bố!" Thẩm Bạch không ngờ ngay cả bố mình cũng không đứng về phía anh ta.
Bố chồng cố nhịn, nhưng rồi vẫn không nén nổi cơn gi/ận: "Nếu mày không nghe lời tao, thì sau này đừng bao giờ quay về nữa, đi mà tìm bố đẻ của mày ấy!"
Chuyện đó sao có thể được, bố chồng có mấy căn nhà, hai chiếc xe, cùng với số tiền tiết kiệm không đếm xuể, có đá/nh ch*t Thẩm Bạch cũng không bao giờ từ bỏ người bố này để đi tìm một ông bố đẻ không rõ lai lịch nào đó.
Thẩm Bạch vội vàng ký tên.
Tôi cầm tờ thỏa thuận bỏ đi, đi được vài bước vẫn quay đầu nói với bố chồng: "Bố, giữ gìn sức khỏe ạ."
"Ừ, đứa trẻ ngoan, đi đi con."
Có những mối nhân duyên đã đ/ứt, thì dù ở cùng một khu vực cũng chẳng bao giờ chạm mặt, huống chi là hai thành phố khác nhau.
Tôi và Thẩm Bạch từ đó không bao giờ gặp lại, nhưng những chuyện về nhà anh ta, dù là bạn bè biết sơ qua hay tường tận, vẫn cứ thi thoảng kể lại cho tôi nghe.
Sau này, mẹ chồng cũ sống những ngày tháng khổ cực cùng nam streamer kia được nửa năm thì bị anh ta đ/á, bà ta lại quay về quấy rối bố chồng cũ đòi tái hôn. Thẩm Bạch vô cùng ủng hộ việc này, còn đứng giữa làm cầu nối không ít lần.
Toàn bộ xe cộ, nhà cửa, tiền tiết kiệm của bố chồng cũ đều nằm trong tay ông ấy. Sau đó, bạn bè giới thiệu cho ông một người phụ nữ bốn mươi tuổi đã ly hôn và không có con cái, hai người hiện đang tìm hiểu nhau.
Mẹ chồng cũ biết chuyện, thế mà lại phát đi/ên, sai người đi quấy rối người phụ nữ kia. Sau khi bị báo cảnh sát bắt, bà ta vẫn không ngừng thốt ra những lời đ/ộc địa.
Bố chồng cũ tức gi/ận, trực tiếp đi đăng ký kết hôn với người mới, khiến mẹ chồng cũ hoàn toàn tuyệt vọng, ông cả đời này không bao giờ chấp nhận bà ta nữa.
Sau khi ra tù, mẹ chồng cũ già đi cả mười tuổi. Bà ta sống cùng Thẩm Bạch, dù anh ta có hỏi thế nào, có dò hỏi ra sao, bà ta vẫn nhất quyết không chịu tiết lộ cha ruột của Thẩm Bạch là ai.
Công việc của Thẩm Bạch trong doanh nghiệp nhà nước cũng tiêu tùng. Vốn dĩ anh ta vào được là nhờ qu/an h/ệ của nhà tôi, giờ qu/an h/ệ đã c/ắt đ/ứt, năng lực làm việc lại kém cỏi, tất nhiên bị đào thải.
Anh ta theo bố chồng cũ đi làm công trình, khổ nỗi lại có bà mẹ không an phận, mẹ kế lại hay rót mật vào tai, cuộc sống càng thêm khốn đốn.
Nực cười nhất là có ba người đàn ông cùng làng với mẹ chồng cũ tìm đến nhận anh ta làm con, ai cũng khẳng định mình là bố đẻ.
Mà ba người đàn ông này, nghe đâu là do Niên Tĩnh tìm đến.
Còn việc xét nghiệm ADN có làm hay không thì tôi không rõ.
Tôi ôm chú mèo nhỏ trong lòng, dựa vào bậu cửa sổ ngắm hoàng hôn, đưa tay gãi cằm cho nó, nhìn nó kêu gừ gừ làm nũng, trong lòng chỉ cảm thấy tháng năm thật bình yên.
Những tủi hờn, những cam chịu, những hối h/ận, những oán đ/ộc, những hiểu lầm và ngờ vực ấy, đều đã theo gió bay xa. Kể từ nay về sau, sẽ không bao giờ gặp lại nữa.
(Hết)