Nghe đến đây, ta rất muốn chạy đến ôm lấy chàng, nói cho chàng biết rằng ta sẽ không bao giờ chán gh/ét chàng.
Tiếc thay, ta vừa dạy cho Kinh Hoài Chu biết thế nào là yêu thì ta đã ch*t rồi.
Sau khi tắm rửa xong, Kinh Hoài Chu lấy chiếc túi thơm đựng thảo dược mà ta tặng chàng nhét vào trong lòng ngựk.
"Thanh Nguyệt, đợi ta, ta sẽ bắt tất cả bọn chúng phải trả giá."
Sau khi bị cấm túc, công chúa Ninh An không chọn cách ngồi chờ ch*t.
Nàng ta nhờ người gửi một chiếc trâm cài vào cho hoàng đế.
Nhìn thấy chiếc trâm này, thần sắc hoàng đế vô cùng xúc động.
Mẹ đẻ của hai người là một cung nữ hèn mọn, được sinh ra trong một lần tiên hoàng s/ay rư/ợu lo/ạn tính.
Vì không được yêu thương, cả hai chịu đủ mọi b/ắt n/ạt.
Vào mùa đông, hoàng đế vì bị các hoàng tử khác đẩy xuống hồ mà mắc phong hàn, nhưng lại không mời được thái y.
Chính công chúa Ninh An đã đ/âm đầu vào cột trụ bên ngoài tẩm cung tiên hoàng mới c/ầu x/in được gặp mặt tiên hoàng một lần.
Hoàng đế nhờ đó mới giữ được mạng sống.
Mà công chúa Ninh An cũng mạng lớn, sau khi hôn mê một tháng cuối cùng cũng tỉnh lại.
Kể từ đó, hoàng đế thề sẽ dành tất cả những gì tốt đẹp nhất trên đời này cho công chúa Ninh An.
Chiếc trâm này chính là món quà đầu tiên hoàng đế tặng cho công chúa Ninh An.
Cổ trùng tuy có thể điều khiển lòng người, nhưng lại khó lòng chống lại chân tình.
Hai người nương tựa lẫn nhau suốt mấy chục năm, đều là người quan trọng nhất của đối phương.
Nhìn thấy chiếc trâm này, Đoạt Tâm cổ mà Kinh Hoài Chu hạ trên người hoàng đế ẩn hiện dấu hiệu héo tàn.
Hoàng đế hoàn toàn mềm lòng, bãi bỏ lệnh cấm túc đối với công chúa Ninh An, hai người lại làm hòa như lúc ban đầu.
Nhưng Kinh Hoài Chu dường như không hề vội vã.
Chàng cười khẽ: "Yêu nhau đến vậy sao?"
"Vậy thì ta sẽ thành toàn cho tình yêu vĩ đại của hai người vậy."
Kinh Hoài Chu đã hạ hai loại cổ lên người hoàng đế, một loại là Đoạt Tâm cổ có thể điều khiển tư tưởng, một loại là Vạn Trùng cổ khiến người ta đ/au đầu như búa bổ.
Vạn Trùng cổ một khi phát tác, n/ão bộ sẽ đ/au đớn như bị hàng vạn con trùng cắn x/é.
Tuy Đoạt Tâm cổ dần mất tác dụng, nhưng Vạn Trùng cổ thì không.
Dưới sự thao túng của Kinh Hoài Chu, hoàng đế mỗi ngày đều đ/au đầu dữ dội, suốt đêm không ngủ nổi.
Tinh thần gần như sắp lo/ạn trí.
Trong lúc ngài không chịu nổi cơn đ/au mà đi/ên cuồ/ng đ/ập phá căn phòng, Kinh Hoài Chu bước vào.
Kinh Hoài Chu nói: "Bệ hạ, thần đã phối được một đơn th/uốc mới, nhưng muốn trị tận gốc thì còn thiếu một vị th/uốc dẫn."
Hoàng đế ôm đầu đ/au đớn, đôi mắt đỏ ngầu: "Th/uốc dẫn gì?"
Kinh Hoài Chu ngập ngừng: "Là... là m/áu tim của người thân thiết nhất với bệ hạ."
"Chỉ cần uống liên tục bốn mươi chín ngày là có thể khỏi hẳn."
Mà người thân thiết nhất với hoàng đế, tự nhiên chỉ có công chúa Ninh An.
Hoàng đế hiển nhiên cũng nhận ra điều này, nhưng ngài nhanh chóng phủ nhận.
"Không... không được!" Hoàng đế ôm đầu đ/au đớn nói: "Như vậy Ninh An sẽ ch*t mất!"
"Bệ hạ yên tâm." Kinh Hoài Chu bước tới trước mặt hoàng đế, khẽ giọng mê hoặc:
"Sẽ không ch*t đâu, chỉ là một chút m/áu thôi, thần sẽ bảo đảm công chúa điện hạ không ch*t."
"Đúng, đúng rồi, chỉ là một chút m/áu thôi."
Hoàng đế có chút mất trí nói: "Chỉ là một chút m/áu thôi, Ninh An sẽ không trách trẫm đâu."
Kinh Hoài Chu nở nụ cười mỉa mai.
Hoàng đế hét lớn: "Người đâu, tuyên Ninh An đến đây!"
Công chúa Ninh An biết tin hoàng đế muốn gặp mình thì vô cùng vui mừng, nhưng sau khi đến tẩm cung, thấy Kinh Hoài Chu cũng ở đó liền nhíu mày.
Kinh Hoài Chu quét mắt nhìn công chúa Ninh An một cái lạnh nhạt, sau đó dời ánh mắt sang chiếc khay mà tiểu thái giám bên cạnh đang bưng.
Trên đó bày con d/ao găm cùng các loại dụng cụ lấy m/áu.
"Các người muốn làm gì!" Công chúa Ninh An đột nhiên có dự cảm chẳng lành.
Hoàng đế bước tới, nắm lấy đôi vai của công chúa Ninh An:
"Ninh An, muội đến rồi, hoàng huynh còn thiếu một vị th/uốc dẫn, chính là m/áu tim của muội, muội giúp hoàng huynh được không?"
Công chúa Ninh An lập tức tái mét mặt mày.
"Không không, muội không muốn!" Công chúa Ninh An kinh hãi lùi lại phía sau.
Sắc mặt vốn đang vui mừng của hoàng đế lập tức đông cứng, rồi chậm rãi trở nên lạnh lẽo.
"Ninh An, chẳng phải muội nói muội yêu ta, sẵn sàng ch*t vì ta sao?"
"Sao bây giờ chỉ là cho một chút m/áu thôi mà muội đã không nguyện ý rồi?"
Nếu là trước đây, hoàng đế sẽ không bao giờ làm hại công chúa Ninh An.
Nhưng giờ đây hoàng đế đã sắp bị cổ trùng dày vò đến phát đi/ên.
Ngài mỗi ngày đều cảm thấy có hàng vạn con trùng đang cắn x/é n/ão bộ của mình.
Cơn đ/au âm ỉ, khó lòng chịu đựng được dày vò ngài đến mức không ra hình người.
Thế là hoàng đế bất chấp ý nguyện của công chúa Ninh An, trói nàng ta lại.
Kinh Hoài Chu nói với hoàng đế rằng, để đảm bảo an toàn cho công chúa Ninh An, phải do chính tay chàng thực hiện mới được.
Hoàng đế đồng ý.
Trong ánh mắt oán đ/ộc và sợ hãi của công chúa Ninh An, Kinh Hoài Chu cầm d/ao găm bước về phía nàng.
Chàng khẽ mỉm cười, đ/âm con d/ao găm vào tim công chúa Ninh An.
Công chúa Ninh An đ/au đến mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh.
Nhưng vì Kinh Hoài Chu đã hạ cổ trùng lên người công chúa Ninh An, nên nàng ta căn bản không thể ch*t được.
Hoàng đế uống m/áu tim, quả nhiên dễ chịu hơn nhiều.
Kể từ đó, công chúa Ninh An bị ép phải hiến m/áu tim mỗi ngày.
Sau bốn mươi chín ngày, cơn đ/au đầu của hoàng đế hoàn toàn khỏi hẳn.
Mà cơ thể công chúa Ninh An cũng dần hồi phục.
Nhưng chỉ mới bình yên được một tháng, đầu hoàng đế lại bắt đầu đ/au trở lại.
Ngài hỏi Kinh Hoài Chu chuyện này là thế nào.