Kinh Hoài Chu trả lời: "Bệ hạ, thần vừa bắt mạch cho ngài, b/ệnh của ngài đã khỏi rồi."
"Cơn đ/au đầu lần này, có lẽ là do nguyên nhân khác."
Lời nói ngụ ý rằng ngài đã bị người ta hạ đ/ộc.
Hoàng đế tin răm rắp, bắt đầu sai người điều tra.
Cùng lúc đó, trong cung xuất hiện một thuật sư mới.
Mà thuật sư đó chính là Sở D/ao.
Sở D/ao làm bộ làm tịch tính toán một hồi, cuối cùng đưa ra kết luận: hoàng đế bị người ta nguyền rủa.
Hoàng đế nổi trận lôi đình, vu cổ là đại kỵ của các đời hoàng đế, ngài yêu cầu tra xét tận gốc việc này.
Sở D/ao nói: "Búp bê vu cổ được giấu ở hướng Đông Nam của hoàng cung."
Mà đó, chính là tẩm cung của công chúa Ninh An.
Hoàng đế dẫn theo một đám thị vệ gi/ận dữ xông đến tẩm cung của công chúa Ninh An.
Mở cửa ra, lại nhìn thấy một màn vô cùng kinh dị.
Trong sân, dưới ánh trăng tái nhợt, công chúa Ninh An đang trần như nhộng, tự x/é da mình.
Lớp da tái nhợt nhăn nheo dần dần bị x/é xuống, để lộ ra lớp th!t đỏ tươi bên trong.
Hoàng đế sững sờ tại chỗ, cơ thể r/un r/ẩy vì kinh hãi: "Yêu... yêu quái!"
Công chúa Ninh An không phải yêu quái, mà là trúng một loại cổ thuật vô cùng đ/áng s/ợ ở Nam Cương.
Ban đầu, người trúng cổ sẽ cảm thấy cơ thể vô cùng ngứa ngáy.
Cái ngứa đó không phải ở bề mặt, mà là cái ngứa truyền ra từ tận trong xươ/ng tủy.
Cùng lúc đó, ánh trăng sẽ tạo ra một sức hút ch*t người đối với người trúng cổ.
Vì vậy, người trúng cổ thường sẽ x/é nát da mình dưới ánh trăng.
Công chúa Ninh An bị nh/ốt lại.
Hoàng đế vốn hạ lệnh xử tử nàng ta, nhưng Sở D/ao lại nói loại yêu nghiệt này không thể gi*t bằng cách thông thường, cần giao cho mình xử lý.
Hoàng đế đồng ý.
Sở D/ao giao công chúa Ninh An cho Kinh Hoài Chu.
Kinh Hoài Chu cầm d/ao, từng bước tiến về phía công chúa Ninh An.
Dưới ánh mắt sợ hãi của nàng ta, Kinh Hoài Chu khẽ mỉm cười.
"Ngày đó Lâm Thanh Nguyệt bị ban án lăng trì, bị xẻo đủ ba trăm nhát đ/ao."
"Ta đã hứa với nàng ấy, kẻ nào hại nàng, ta sẽ khiến chúng phải trả giá gấp bội."
Kinh Hoài Chu vừa nói, vừa dùng mũi d/ao khẽ lướt trên làn da của công chúa Ninh An.
"Ba ngàn nhát đ/ao, ngươi nói xem ta nên bắt đầu từ đâu đây?"
Công chúa Ninh An hoàn toàn sụp đổ, nàng ta không ngừng c/ầu x/in: "Không phải ta làm, là hoàng đế hạ lệnh, ta chỉ là--"
"A--!"
Kinh Hoài Chu không cho công chúa Ninh An cơ hội giải thích, mũi d/ao men theo thớ th!t trên da nàng đ/âm mạnh vào.
Cảnh tượng quá đỗi m/áu me, ta không dám nhìn.
Bên tai không ngừng truyền đến tiếng thét thảm thiết của công chúa Ninh An.
Sau một đêm, tiếng thét cuối cùng cũng dừng lại.
Ta mở mắt ra, công chúa Ninh An lúc này đã sắp bị x/ẻ thành một bộ xươ/ng khô.
Nhưng Kinh Hoài Chu không hề buông tha cho nàng ta, mà phân x/ác nàng ta thành hàng trăm mảnh, cuối cùng đem cho chó ăn.
Nhìn bầy chó hoang tranh nhau cắn x/é th* th/ể của công chúa Ninh An, Kinh Hoài Chu rũ mắt lẩm bẩm:
"Thanh Nguyệt, đợi ta, chỉ còn một kẻ cuối cùng nữa thôi."
Nửa năm sau, tâm trí hoàng đế đã bị Kinh Hoài Chu kiểm soát hoàn toàn.
Ngài mất đi mọi tư tưởng, trở thành một cái x/ác không h/ồn, chỉ biết ngây ngốc nghe theo mệnh lệnh của Kinh Hoài Chu.
Nhưng Kinh Hoài Chu không gi*t ngài.
Sở D/ao thở dài: "Sư huynh, đại th/ù đã báo, huynh định khi nào rời đi?"
"Hoàng cung không phải nơi ở lâu, ở thêm một ngày là thêm một phần rủi ro bị lộ."
Lúc này Kinh Hoài Chu đã lén chuyển th* th/ể của ta vào hoàng cung.
Chàng không biết đã dùng loại cổ trùng gì mà cơ thể ta vẫn không hề phân hủy.
Chàng vuốt ve gương mặt ta, cười si dại.
"Sư muội, ta cứ cảm thấy, Thanh Nguyệt vẫn luôn không rời xa ta."
"Huynh nói gì?" Sở D/ao nhíu mày.
"Ta cứ cảm thấy Thanh Nguyệt vẫn luôn ở bên cạnh ta, biết đâu giờ nàng ấy đang nhìn ta đấy."
Ta kinh ngạc, chẳng lẽ Kinh Hoài Chu thật sự có thể cảm nhận được ta?
Sở D/ao nắm lấy vai Kinh Hoài Chu: "Sư huynh, huynh bình tĩnh lại đi, Lâm Thanh Nguyệt nàng ấy đã ch*t rồi!"
"Ta rất bình tĩnh!" Kinh Hoài Chu hất tay nàng ta ra, hốc mắt đỏ ngầu, trông gần như sắp phát đi/ên.
"Sư muội, muội biết mà, truyền thuyết Nam Cương có một loại cấm thuật, chỉ cần dùng m/áu tươi của chân long thiên tử để nuôi cổ trùng, sau đó thi triển vu thuật, là có thể gọi h/ồn người ch*t, cải tử hoàn sinh."
Chàng cười đi/ên dại, đột nhiên túm lấy vai Sở D/ao: "Sư muội, muội giúp ta được không? Ta biết ba năm đó muội đã đến Tây Nam học vu thuật, muội chắc chắn cũng từng nghe truyền thuyết đó đúng không?"
Sở D/ao thở dài: "Sư huynh, đó chỉ là truyền thuyết, người ch*t làm sao có thể sống lại."
"Ta không tin!" Kinh Hoài Chu đỏ mắt gào thét trong tuyệt vọng: "Cho dù là truyền thuyết, ta cũng phải thử một lần."
Kinh Hoài Chu vậy mà lại tin vào truyền thuyết mệnh rồng có thể khiến người ch*t sống lại.
Chàng hạ loại cổ trùng mới lên người hoàng đế, rồi rút m/áu tim của ngài.
Dùng m/áu tim của ngài vẽ một pháp trận đỏ thẫm khổng lồ trên sàn nhà, và th* th/ể của ta nằm trong pháp trận đó.
Kinh Hoài Chu hy vọng thông qua cách này để triệu hồi linh h/ồn ta.
Nhưng không thành công.
Kinh Hoài Chu không hề nản lòng, chàng hết lần này đến lần khác lau đi vẽ lại pháp trận, rồi đứng bên cạnh lặng lẽ chờ đợi ta sống lại.
Cứ thế lặp đi lặp lại.
Nhưng nửa năm trôi qua, hoàng đế đã cạn m/áu mà ch*t, ta vẫn không sống lại.
Kinh Hoài Chu cuối cùng cũng tuyệt vọng.