Đêm trước khi rời khỏi hoàng cung, chàng một mình đến phòng th/uốc của ta trong Thái y viện, ngồi đó rất lâu.
Cái ch*t của hoàng đế được ngụy tạo thành do mắc b/ệnh phong hàn mà qu/a đ/ời.
Quốc gia không thể một ngày không có vua, cuối cùng, dưới sự ủng hộ của quần thần, họ lập hoàng tử mới lên ngôi.
Còn Kinh Hoài Chu và Sở D/ao cùng nhau rời khỏi hoàng cung.
Linh h/ồn ta cũng dần trở nên trong suốt, dường như sắp tan biến đến nơi.
Có lẽ vì mọi chấp niệm đều được buông bỏ, ta có thể yên tâm đi đầu th/ai rồi.
Ta cứ ngỡ Kinh Hoài Chu sẽ theo Sở D/ao về Nam Cương.
Nhưng chàng lại mang th* th/ể của ta trở về Lâm phủ.
Kinh Hoài Chu đặt ta lên giường, tỉ mỉ lau sạch cơ thể cho ta, rồi từ đáy rương lôi ra một bộ hỉ phục.
Đó là bộ đồ ta dùng hết tiền tiết kiệm m/ua được khi muốn gả cho Kinh Hoài Chu năm xưa.
Nhưng cuối cùng lại chẳng dùng đến, vì khi đó Kinh Hoài Chu căn bản không muốn cưới ta.
Chàng đương nhiên cũng chẳng muốn mặc.
Nhưng giờ đây, chàng trước tiên mặc cho ta, rồi lại tự mình thay bộ hỉ phục vào.
Làm xong tất cả, Kinh Hoài Chu ôm ta cùng nằm vào trong qu/an t/ài.
"Thanh Nguyệt, chúng ta vẫn còn thiếu một hôn lễ."
"Bây giờ, chúng ta cuối cùng cũng là vợ chồng thực sự rồi."
Chàng ôm ch/ặt lấy ta, đột nhiên, giọng nói trở nên nghẹn ngào:
"Thanh Nguyệt, nàng thấy không? Ta đã b/áo th/ù cho nàng rồi."
"Thật sự xin lỗi, trước đây ta... chắc là đối xử với nàng rất tệ phải không?"
Chàng rơi lệ, giọng điệu đ/au đớn:
"Thực ra, cha ta cũng là người Trung Nguyên, nhưng ông ấy đã phụ bạc mẹ ta, cưới con gái nhà thừa tướng."
"Mẹ ta đã bảo với ta rằng, người Trung Nguyên các nàng đều rất bạc tình, bảo ta đừng để bị các nàng lừa dối."
"Nhưng Thanh Nguyệt, không sao cả, ta sắp đến bên nàng rồi đây."
"Ta đã cưới nàng, thì phải chịu trách nhiệm với nàng cả đời."
Ngay sau đó, từ miệng Kinh Hoài Chu không kiểm soát được mà phun ra một lượng lớn m/áu tươi.
Ta hoảng lo/ạn muốn đến xem chàng, nhưng linh h/ồn đã sắp tan biến rồi.
Kinh Hoài Chu không chút bận tâm lau đi vết m/áu bên môi:
"Năm đó vì sợ tin vào những lời ngon tiếng ngọt của nàng, ta đã tự hạ tuyệt tình cổ cho chính mình."
"Nếu một ngày nào đó lỡ yêu nàng, tuyệt tình cổ sẽ phát tác, ngũ tạng lục phủ đều tan chảy."
"Giờ đây, thời hạn cũng sắp đến rồi."
"Nhưng thế cũng tốt." Kinh Hoài Chu cười thảm đạm: "Ta sắp có thể đến bên nàng rồi."
"Thanh Nguyệt, chúng ta kiếp kiếp đời đời, đều phải làm vợ chồng."
--Hết--