Ai thèm thâm tình với anh

Chương 4

06/07/2026 07:50

Tôi không nói gì, lướt qua bên cạnh họ.

Chu Giai Giai nôn khan một tiếng, nói: "Anh, chúng ta đi nhanh lên, em sắp bị mùi của nó ám ch*t rồi."

Chu Hiển ừ một tiếng.

Hai người đi xuống lầu, Chu Hiển quay đầu nhìn tôi một cái, gật đầu với tôi.

Nhắc nhở tôi rằng mọi chuyện vẫn bình thường, hãy xuất phát đúng giờ.

Tôi thu hồi ánh mắt, nhưng lại chạm phải ánh nhìn của bố tôi.

Không biết ông đã xuất hiện từ lúc nào.

"Vào đi." Ông nói.

Tôi vào cửa, đi về phía phòng mình.

"Hứa Nguyện." Ông lên tiếng sau lưng tôi, "Ngày kia là thi rồi, đừng để những chuyện không đâu ảnh hưởng đến trạng thái."

"Con phải tự học cách điều tiết."

Tôi không nhúc nhích.

Hóa ra ông ấy đã nghe thấy.

Những lời Chu Giai Giai nói với tôi, hóa ra ông ấy đều nghe thấy cả.

Ông ấy nghe thấy người khác nói tôi hôi, m/ắng tôi bẩn.

Ông ấy là một giáo viên lâu năm, đương nhiên biết rõ những trò vặt vãnh giữa đám học sinh.

Nhưng ông ấy không quan tâm.

Tôi quay đầu, nói rõ ràng: "Con biết rồi, con sẽ làm được."

Đương nhiên tôi sẽ tự điều chỉnh trạng thái của mình.

Tôi nở nụ cười: "Bố, bố yên tâm, con biết mình nên làm gì."

Từ trước đến nay, tôi luôn biết làm thế nào để bản thân dễ chịu hơn.

Sự khiếm khuyết trong tâm h/ồn, tôi tự mình li/ếm láp cho sạch sẽ.

Bố tôi hài lòng gật đầu: "Đi đi, đi ôn tập đi."

Tôi quay người, đóng cửa lại.

Đêm đó, tôi ngủ rất muộn.

Xem lại những điểm trọng tâm cuối cùng cần ôn, kiểm tra thẻ dự thi, rồi lật xem tấm ảnh của mẹ.

Bà ấy mất quá sớm.

Người trong ảnh rất trẻ.

Một nụ cười không biết đến nỗi khổ nhân gian, nhìn rất ấm áp.

"Cho nên..." tôi nói, "...nếu mẹ yêu con, xin hãy phù hộ cho con."

Phù hộ con mọi sự thuận lợi, không bị bất cứ ai đá/nh bại.

Sau đó, tôi mặc quần áo, mang theo chứng minh thư rồi ra khỏi nhà.

Phòng của bố tôi đã tắt đèn.

Cả khu tập thể trở nên yên tĩnh.

Chỉ có Chu Hiển đang bồn chồn đi lại dưới ánh đèn đường.

"Hứa Nguyện." Thấy tôi, anh ta chạy tới, có chút khẩn trương: "Anh còn tưởng em không đến nữa, suýt chút nữa định lên lầu tìm em."

Tôi nói: "Em nghĩ là mình không đến muộn."

"Phải phải phải, em không muộn, là anh đến sớm." Chu Hiển cười khà khà, "Anh vui quá mà."

Tôi nói: "Đi thôi."

Chu Hiển gật đầu lia lịa.

Taxi đã được gọi từ trước.

Suốt dọc đường đến nhà ga, tài xế nhìn chúng tôi qua gương chiếu hậu vài lần.

Chu Hiển không hề hay biết, anh ta chỉ nắm ch/ặt tay tôi, lải nhải kể cho tôi nghe về kế hoạch vĩ đại của mình.

Tôi quay mặt đi.

Nhà ga buổi đêm không có mấy người.

Chu Hiển dẫn tôi đi soát vé, lên tàu, suốt dọc đường không hề buông tay.

Cho đến khi tàu chuyển bánh, anh ta mới thả ra.

"Hứa Nguyện." Anh ta nén sự phấn khích, "Chúng ta tự do rồi."

Tôi cúi đầu lau đi vệt mồ hôi dính dớp anh ta để lại trên mu bàn tay, ừ một tiếng.

"Nếu em mệt thì cứ dựa vào anh mà ngủ, đến ga anh gọi em."

Tôi nói: "Không cần."

Tôi sẽ không cho phép bản thân chìm vào giấc ngủ trước mặt anh ta.

Tàu chạy được hai tiếng thì chúng tôi xuống ga.

Đó không phải là điểm đến ghi trên vé.

Chu Hiển nói, sợ bị tra ra.

"...Như vậy sẽ an toàn hơn."

Tôi không có ý kiến gì về việc này.

Từ khi đồng ý rời đi cùng anh ta, tôi chưa từng nói một chữ "không".

Tôi luôn nghe lời, luôn răm rắp làm theo ý anh ta.

Chu Hiển rất hài lòng.

"Hứa Nguyện." Anh ta nói, "Trời muộn rồi, chúng ta tìm chỗ ngủ một giấc trước đã, sáng mai hãy đi tiếp."

Tôi nói được.

Chu Hiển dẫn tôi đến một nhà nghỉ nhỏ, loại không cần chứng minh thư.

Thuê phòng xong, anh ta đẩy tôi vào sau cánh cửa.

"Hứa Nguyện." Ánh mắt nóng bỏng của Chu Hiển nhìn chằm chằm vào tôi, "Anh không nằm mơ chứ? Chúng ta thực sự trốn thoát rồi."

Tôi không nói gì.

"Vậy là, em thuộc về anh rồi?" Chu Hiển sát lại gần mặt tôi, "Đúng không?"

Không.

Tôi không thuộc về bất kỳ ai.

"Chu Hiển." Tôi lên tiếng, "Anh thích em ở điểm nào?"

Chu Hiển sững người.

"Chúng ta hình như chẳng tiếp xúc mấy, hồi nhỏ thậm chí còn chẳng nói với nhau được mấy câu."

Vậy nên chấp niệm của Chu Hiển là gì?

Chu Hiển nghe vậy liền cười: "Vì em xinh đẹp."

Ánh mắt anh ta rực ch/áy: "Hứa Nguyện, vì em xinh đẹp, và cả..."

"Và cả?"

"Và cả, em luôn ở rất xa anh, xa tầm với, anh muốn có được em."

Tôi nhếch môi.

Vậy ra là sự chiếm hữu bi/ến th/ái, nhưng dựa vào đâu mà tôi phải làm chiến lợi phẩm của anh ta chứ?

"Em đến kỳ rồi." Tôi đẩy anh ta ra, "Em phải đi m/ua băng vệ sinh."

Chu Hiển nhíu mày: "Trùng hợp vậy sao?"

"Ừm, hôm nay mới bị."

Anh ta nhìn tôi hai lần, nửa tin nửa ngờ, cuối cùng nói: "Vậy em đợi anh, anh đi m/ua giúp em."

Tôi nói: "Cùng đi đi."

"Ừm?" Chu Hiển ngạc nhiên.

"Một mình em sợ."

Chu Hiển khựng lại, rồi bật cười.

Anh ta nói: "Đây là lần đầu tiên anh nghe em nói sợ đấy, Hứa Nguyện."

Tôi cũng phối hợp mỉm cười.

Chỉ có nói như vậy, Chu Hiển mới hoàn toàn tin tưởng tôi.

Chỉ có sự phục tùng tuyệt đối mới khiến anh ta tin rằng tôi thực sự muốn đi cùng anh ta.

Như vậy, khi tôi biến mất, anh ta sẽ không bao giờ nghĩ rằng tôi đã tự mình quay về.

Anh ta sẽ tưởng tôi gặp chuyện, sẽ đi tìm tôi.

Một mình ở thị trấn xa lạ, đi tìm tôi như một con ruồi mất đầu.

Không dám báo cảnh sát.

Hay nói cách khác là tạm thời không dám báo cảnh sát.

Không cần quá lâu, hai ngày là đủ rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha cặn bã chết rồi? Vậy thì đổi người khác.

Chương 22
Tháng thứ ba sau khi kết hôn, Alpha của tôi, Bùi Uyên, vì cứu Tân Lạc mà bỏ mạng. Trong lúc thu dọn di vật của anh, tôi phát hiện vô số tin nhắn còn chưa kịp gửi trong quang não của anh. Từng dòng từng chữ đều viết kín tình yêu chân thành anh dành cho Tân Lạc, cùng nỗi tiếc nuối vì hai người không thể ở bên nhau. Đến lúc ấy, tôi mới biết được sự thật. Hóa ra trước khi gặp tôi, anh và Tân Lạc đã yêu nhau qua mạng suốt một thời gian dài. Hóa ra anh theo đuổi tôi chỉ vì nhận nhầm tôi là người yêu qua mạng của mình. Việc kết hôn với tôi chỉ là bất đắc dĩ. Người anh thật lòng yêu, từ đầu đến cuối, luôn là Tân Lạc. Ngoài ý muốn, tôi quay trở lại năm vừa quen biết Bùi Uyên. Lần này... Tôi sẽ không ngu ngốc để bản thân rơi vào vũng lầy ấy thêm một lần nào nữa.
523
4 Làng Ngu Chương 11
5 Thần tôn thì sao? Chương 10
10 Kẻ Mạo Danh Chương 11
11 Sao em chỉ là Beta? Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm