Bố nói mẹ tôi là cô gái đơn thuần, lương thiện nhất trong giới giải trí, còn bà nội lại nói bố tôi là gã khờ dễ bị lừa nhất trong làng.

Tôi đã biết về cuộc đấu đ/á ngầm giữa bà nội và mẹ, lại nhìn khuôn mặt mình giống hệt bà nội, lúc này mới hiểu rõ sự c/ăm gh/ét của mẹ bắt nguồn từ đâu.

Gh/ét lây cả tông ti, khi phân chia tài sản trong nhà, mẹ thậm chí còn chẳng nhớ đến việc mình vẫn còn một đứa con gái là tôi.

Bà nói rằng mình chỉ có một chiếc áo bông nhỏ.

Bố ngoài miệng thì không nói trọng nam kh/inh nữ, nhưng hành động lại dồn hết mọi lợi ích cho anh trai.

Đối với bố mẹ, tôi không còn bất kỳ kỳ vọng nào nữa.

Từ năm lớp năm, tôi đã đặt ra mục tiêu cho cuộc đời mình.

Tôi phải là kẻ đến sau nhưng chiếm vị thế thượng phong, tôi phải giành gi/ật.

Nếu tôi không có được tài sản trong nhà, vậy thì tôi sẽ lật tung cái bàn này lên, để chẳng ai có được gì cả.

Kể từ đó, tôi thay đổi.

Tôi thu liễm sự sắc bén, không còn khao khát những thứ viển vông.

Tôi tích cực nỗ lực trong học tập, dịu dàng chu đáo trong cuộc sống.

Tôi là đứa con gái ngoan trong mắt người lớn, là người chị tâm lý trong mắt bạn bè đồng trang lứa.

Con người không cần thiết phải tự h/ủy ho/ại bản thân vì những kẻ không quan trọng, họ không yêu tôi, tôi có thể tìm những người khác yêu thương mình.

Để bước vào những vòng tròn cao cấp hơn, ngay trong kỳ nghỉ hè năm lớp năm, tôi đã làm quen với đủ loại người từ tầng lớp bình dân đến những kẻ ăn chơi lêu lổng.

Có tiền mở đường, chuyện gì cũng dễ nói.

Thông qua thông tin thu thập được từ họ, tôi đã x/ác định được trường cấp hai và cấp ba của mình.

Trong các trường quý tộc tư thục toàn là người giàu, thương nhân chiếm đa số, nơi đây tràn ngập con cái của các gia đình hào môn, trọc phú và minh tinh giới giải trí.

Những người này có tiền, nhưng suy cho cùng vẫn là thương nhân. Trong tứ dân "sĩ, nông, công, thương", thương nhân dù thế nào cũng không thể so được với sĩ.

Vì vậy, tôi đặt mục tiêu trung học tại trường chuyên trực thuộc Đại học S.

Tôi học lớp sáu tại một trường công lập bình thường, sau đó tham gia cuộc thi tiếng Anh, giành giải nhất toàn quốc, nhờ đó mới được đặc cách tuyển thẳng vào trường chuyên.

Học sinh ở đây cư xử chừng mực, dù còn nhỏ tuổi nhưng đã rất đĩnh đạc, nói năng không chút sơ hở.

Tôi học hỏi được rất nhiều từ họ, mài giũa hình tượng của bản thân trở nên hoàn hảo hơn.

Dựa vào thành tích xuất sắc, tính cách dịu dàng lương thiện cùng sự hào phóng của mình, tôi nhận được sự yêu mến của tất cả thầy cô và bạn bè.

Ở nhà, tôi là kẻ vô hình không được bố mẹ và anh chị yêu mến, là quân cờ trong cuộc đấu trí giữa bà nội và mẹ.

Ở trường, tôi là thần đồng học tập đứng đầu khối, là lớp trưởng tâm lý, là vạn người mê được vô số người yêu thích.

Những tình yêu này đủ để bù đắp cho sự thiếu hụt tình cảm của bố mẹ mà tôi không có được trong gia đình.

Chương 2

Nửa cuối năm lớp mười hai, giai đoạn nước rút quan trọng để chuẩn bị cho kỳ thi đại học, mẹ đột ngột gọi điện bảo tôi về nhà.

Giọng điệu mang sự cứng rắn không thể chối cãi, và tôi thì hoàn toàn không có đường lui.

Chủ nhiệm lớp, cô Lưu, vừa viết giấy xin phép vừa lo lắng hỏi tôi: "Bạn Ôn Đóa, nhà em có chuyện gì sao?

Bây giờ là giai đoạn ôn tập quan trọng của lớp mười hai, em xin nghỉ bảy ngày sẽ bỏ lỡ rất nhiều bài học đấy."

Giọng cô Lưu dịu dàng từ ái, toàn thân tỏa ra khí chất tri thức.

Cô ăn mặc rất giản dị, trên mặt không hề trang điểm, khoác lên mình chiếc áo sơ mi đơn giản mà thanh lịch.

Khi cô dịu dàng nhìn tôi, tôi chỉ muốn gọi cô một tiếng mẹ.

Tôi tiến lên một bước, nắm lấy bàn tay khô ráp của cô Lưu, hốc mắt hơi đỏ lên.

Tôi nói khẽ khàng, khơi dậy lòng muốn bảo vệ của người đối diện: "Cô Lưu ơi, bố em muốn giao lại công ty cho anh trai, rồi cho chị gái một phần ba cổ phần.

Ông bà nội em biết chuyện, làm ầm ĩ trong nhà, cảm thấy bố chỉ cho em một căn hộ trong khu vực trường học là đang ủy khuất em.

Đều là tại em không tốt, không thông minh bằng anh, không xinh đẹp bằng chị, bố không yêu thương em cũng là lẽ đương nhiên."

Nói xong, tôi cúi đầu, từng giọt nước mắt rơi lã chã xuống đất như những viên ngọc trai.

Kiểu khóc đẹp đẽ và tự nhiên này là thứ mà cô chị gái "nữ hoàng màn ảnh" của tôi có học cả đời cũng không làm được.

Cô Lưu vừa thấy tôi khóc, lập tức đ/au lòng ôm tôi vào lòng. Mùi hương bột giặt giản dị trên người cô đã thắp sáng sự u tối trong lòng tôi.

"Đứa trẻ ngoan, bố em không yêu em là do ông ấy không có mắt nhìn.

Em xem, các thầy cô và các bạn trong lớp, ai mà chẳng yêu quý em?

Em đừng vì sự thiên vị của bố mẹ mà tự ti nhé."

Lời cô Lưu vừa dứt, các thầy cô khác cũng nhao nhao khen ngợi tôi.

Cô giáo tiếng Anh Khương Tâm Ngọc, con dâu của phó thị trưởng, nhanh miệng nói:

"Đúng vậy, Ôn Đóa, em là học sinh đứng đầu khối đấy, ai nói em không thông minh? Em thông minh lắm.

Em nói anh trai em thông minh, cô thấy chưa chắc đâu.

Em gái cô đang làm giáo viên tiếng Anh ở ngôi trường quý tộc đó, nó đá/nh giá anh trai em không cao lắm đâu.

Cô nói này, con người ta phải phát triển toàn diện, không chỉ IQ cao mà EQ cũng phải cao nữa.

Nếu không thì ra xã hội làm sao mà sống nổi?"

Lời cô giáo tiếng Anh vừa dứt, cô giáo âm nhạc Kỳ Thi Mộng cũng phụ họa theo: "Ôn Đóa, em đừng tự hạ thấp bản thân, em xinh đẹp hơn chị gái em nhiều.

Vẻ đẹp của chị em quá sắc sảo, trong giới giải trí thì antifan còn nhiều hơn cả fan chân chính.

Chị ta nhìn quá khôn lanh, tướng mạo đó không dễ chiếm được cảm tình đâu.

Nhìn em thì khác, vẻ ngoài của em rất cổ điển, nhìn là biết ngay tố chất của một người vợ hiền dâu thảo trong gia đình lớn."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha cặn bã chết rồi? Vậy thì đổi người khác.

Chương 22
Tháng thứ ba sau khi kết hôn, Alpha của tôi, Bùi Uyên, vì cứu Tân Lạc mà bỏ mạng. Trong lúc thu dọn di vật của anh, tôi phát hiện vô số tin nhắn còn chưa kịp gửi trong quang não của anh. Từng dòng từng chữ đều viết kín tình yêu chân thành anh dành cho Tân Lạc, cùng nỗi tiếc nuối vì hai người không thể ở bên nhau. Đến lúc ấy, tôi mới biết được sự thật. Hóa ra trước khi gặp tôi, anh và Tân Lạc đã yêu nhau qua mạng suốt một thời gian dài. Hóa ra anh theo đuổi tôi chỉ vì nhận nhầm tôi là người yêu qua mạng của mình. Việc kết hôn với tôi chỉ là bất đắc dĩ. Người anh thật lòng yêu, từ đầu đến cuối, luôn là Tân Lạc. Ngoài ý muốn, tôi quay trở lại năm vừa quen biết Bùi Uyên. Lần này... Tôi sẽ không ngu ngốc để bản thân rơi vào vũng lầy ấy thêm một lần nào nữa.
523
4 Làng Ngu Chương 11
5 Thần tôn thì sao? Chương 10
10 Kẻ Mạo Danh Chương 11
11 Sao em chỉ là Beta? Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm