“Sau đó, bố và mẹ sẽ tặng kèm cho con một căn hộ trong khu vực trường học và cho con 2,5 triệu tệ.”
Mẹ tôi rất biết cách nói lời sát muối vào tim, luôn dùng những lời lẽ đó để đ/âm chọc tôi.
Nhưng tôi đã quen với những lời này rồi, không kỳ vọng thì sẽ không bị tổn thương.
Tôi vịn vào bậc thang cố gắng đứng dậy, hít một hơi thật sâu, nén lại mọi ý nghĩ đ/ộc địa và cảm xúc tiêu cực trong lòng.
Tôi bình thản nhìn người nhà của mình: “Bố, bố cũng nghĩ vậy sao? Mẹ chỉ cho con một căn hộ trong khu vực trường học và 2,5 triệu tệ, bố đồng ý chứ?”
Nhà họ Ôn tuy không phải gia đình hào môn thế gia, nhưng cũng được coi là một gia đình trọc phú có thực lực.
Trước đây nhờ hưởng lợi từ ngành bất động sản và giải trí, tài sản trong nhà ít nhất cũng vài tỷ tệ.
Kết quả là mẹ chỉ cho tôi một căn hộ 60 mét vuông trong khu vực trường học, chính là căn tôi đang ở hiện tại.
Lại cho tôi 2,5 triệu tệ, con số này dường như chỉ được đưa ra để s/ỉ nh/ục tôi.
Giọng tôi tuy bình tĩnh, nhưng mẹ tôi như bị giẫm phải đuôi, nhảy dựng lên ngay lập tức.
Bà bất mãn chỉ tay vào tôi m/ắng: “Sao? Mày không hài lòng à? Cho mày nhiều thế rồi mà còn không biết đủ.
Quả nhiên bản tính mày tham lam, phẩm chất thấp kém, chẳng phải loại tốt lành gì.”
Bố tôi nhíu mày, dường như đột nhiên nhận ra mình có lỗi với tôi, cố gắng thêm cho tôi một chút.
“Ôn Đóa, vốn lưu động của gia đình không nhiều đến thế, hơn nữa điều hành công ty cũng không dễ dàng.
Chúng ta đã cố gắng hết sức để cho con những gì tốt nhất rồi, bố sẽ cho thêm con một cửa hàng kinh doanh, tổng cộng 5 triệu tệ, con thấy thế nào?”
Tôi bình thản gật đầu đồng ý, dù sao tôi cũng biết lương tâm của ông ấy chỉ đến mức này thôi.
Nhưng anh trai và chị gái tôi lại không chịu, một người bảo bố cho quá nhiều, người kia nói đứa em gái vô dụng không đáng để bỏ ra nhiều tài nguyên như vậy.
Tôi cười khẩy, 5 triệu tệ là nhiều sao?
Tiền tiêu vặt mỗi năm của anh chị đều không dưới 5 triệu tệ, chưa kể đến những căn biệt thự, xe sang, hàng hiệu mà bố mẹ tặng cho họ.
Tổng tài sản của họ lên tới vài trăm triệu, còn tôi thì sao? Một năm chỉ có vài chục ngàn tệ, miễn cưỡng duy trì cuộc sống.
Tôi không muốn đôi co với họ những chuyện này, dù sao nói nhiều cũng vô ích.
Sau khi về phòng, tôi bắt đầu viết thư, viết xong thì gọi vài cuộc điện thoại, rồi tùy tiện thao tác trên máy tính một lúc.
Tôi lấy th/uốc từ hộp y tế trong phòng ra bôi lên cổ chân.
Buổi tối xuống lầu ăn cơm cùng họ, nhân tiện ký giấy tờ sang tên, nhận được căn hộ trường học, cửa hàng nhỏ và 5 triệu tệ.
Tôi phớt lờ những lời mỉa mai châm chọc của mẹ, anh trai và chị gái, cũng như những lời buộc tội tôi tham lam bất hiếu.
Ăn cơm xong tôi về phòng nghỉ ngơi, hai ngày nữa sẽ có một màn kịch hay diễn ra, tôi không có sức lực để đôi co với họ ở đây.
Chương 3
Tôi ở trên lầu hai ngày, gia đình cũng coi như không có người này.
Đến ngày thứ ba, tôi dậy từ rất sớm, cổ chân đã không còn đ/au mấy. Tôi ăn sáng trong phòng, rồi canh đúng thời gian xuống lầu.
Trong đại sảnh, mặt đất bừa bãi ngổn ngang, dường như vừa trải qua một cuộc đại chiến.
Dưới lầu có rất nhiều khách, ông bà nội, chú hai, thím hai, cô và dượng, anh trai chị gái, cùng các anh chị em họ hàng đều có mặt.
Bà nội nhìn thấy tôi như nhìn thấy một thứ vũ khí đắc lực, trên khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn cố nặn ra một nụ cười từ ái.
“Đóa Đóa ở đây rồi, mau lại đây với bà. Trong cả cái gia đình này bà thích nhất là Đóa Đóa.
Đóa Đóa ngoan biết bao, không chỉ học giỏi ở trường mà còn hiếu thảo.
Được học bổng còn biết m/ua quà cho bà già này, các người nhìn lại mình xem.”
Bà nội trừng mắt chỉ vào bố mẹ tôi mà m/ắng: “Hai vợ chồng các người còn chẳng bằng một đứa trẻ.”
Mẹ tôi rất gh/ét bà nội, khi bị chỉ mặt m/ắng, bà lộ ra vẻ mặt gh/ê t/ởm, biểu cảm này tôi rất quen thuộc.
Bà ta vẫn thường nhìn tôi như thế.
Biểu cảm của mẹ đã kí/ch th/ích bà nội, bà buông tay đang ôm tôi ra, bước tới t/át mẹ tôi một cái.
“Con hồ ly tinh này có biểu cảm gì thế? Mày coi thường tao à? Mày có tư cách gì?
Mày quyến rũ con trai tao khiến nó xa lánh tao, từ khi nó lấy mày, nó không còn nhận cha mẹ này nữa.
Năm xưa nhà chúng ta nghèo khổ thế nào, tất cả tiền bạc đều dồn cho thằng cả đi học.
Nếu không có sự hy sinh năm đó của chúng tao, sao nó có thể mở được công ty lớn như thế?
Trước khi thằng cả chưa lấy vợ, nó hiếu thảo biết bao, còn biết giúp đỡ các em. Gia đình chúng ta sống rất tốt.
Nhưng từ khi lấy phải loại đàn bà không biết x/ấu hổ như mày, nó không còn thân thiết với chúng tao nữa.”
Mẹ tôi ôm mặt, nấp vào lòng bố mà khóc. Người phụ nữ thông minh không bao giờ tự mình đối đầu với mẹ chồng, chỉ chờ chồng giúp mình phản kích.
“Mẹ, mẹ đừng nói Lệ Lệ như thế, cô ấy không phải loại người đó.”
Chú hai và cô út không chịu nổi cảnh bố tôi làm trái ý bà nội, thế là hai người họ cùng nhau gây áp lực lên bố mẹ tôi.
Chú hai nói với bố: “Anh cả, năm xưa ở nhà em làm ruộng, mồ hôi đổ xuống đất, lương thực làm ra đều gửi lên trường cho anh ăn học.
Lúc đó em chẳng hề oán trách, dù sao anh cũng là anh cả của em.
Em cũng không c/ầu x/in anh thành công rồi phải đối xử với em thế nào, nhưng cha mẹ thì anh không thể không lo được.”