Mẹ tôi bỗng nhiên gọi gi/ật tôi lại một cách khó hiểu.
"Tố Nương, con thực sự muốn đoạn tuyệt qu/an h/ệ với ta sao?"
Tôi không thèm để ý đến bà, bà lại gọi tiếp.
"Đồ vô lương tâm này, ta mang nặng đẻ đ/au mười tháng mười ngày mới sinh ra con, suýt chút nữa là mất mạng. Biết con sắp trở về, ta còn chạy ngược chạy xuôi, sắm sửa chăn màn trâm cài cho con, vậy mà con lại muốn đoạn tuyệt với ta!"
Lúc này tôi mới quay đầu lại, cười lạnh một tiếng.
"Tố Nương có lương tâm đã bị bà gi*t ch*t bằng cái danh x/ấu xa chưa cưới đã chửa rồi!"
"Hơn nữa, sinh mà không dưỡng, dưỡng mà không thân, không tin tưởng, thì tính là mẹ kiểu gì!"
Bà sững sờ, rồi ngay lập tức chạy về phía tôi, ấp a ấp úng nói:
"Đây cũng đâu phải chuyện gì to t/át, huống hồ ta cũng biết mình sai rồi, mẹ con thì vẫn cứ là m/áu mủ ruột rà mới đúng."
Tôi nhếch mép, chỉ thấy nực cười tột độ.
Đến nước này rồi, mà ngay cả một câu xin lỗi bà cũng không thốt ra nổi.
Bà vẫn còn lải nhải kể lể sự vô tình của tôi, rồi tố cáo Triệu Minh Cẩm là kẻ ăn cháo đ/á bát, chẳng hề nghĩ cho bà chút nào.
Tôi trực tiếp quay người, nhảy lên lưng ngựa.
Bà định đuổi theo, nhưng quan binh đến khám nhà đã ngăn bà lại.
Tội danh cho v/ay nặng lãi, bức tử biết bao nhiêu người dân nghèo khổ, khiến biết bao nhiêu đứa trẻ rơi vào cảnh mồ côi, đủ để bà ngồi tù mọt gông!
Còn người cha nhẫn tâm của tôi nữa, chỉ là một Thị trung ngũ phẩm mà lại tham ô hối lộ, coi mạng người như cỏ rác, chắc hẳn cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì.
Còn tôi, kẻ sinh ra ở chốn thôn dã, thô bỉ không chịu nổi này, tất nhiên là ôm tiền, ngao du thiên hạ rồi!