Tôi thắc mắc: "Anh còn không qua đó đi? Một cô gái ở ngoài muộn thế này không an toàn đâu."
"Được, cô rất giỏi."
Anh ta cầm lấy áo vest, đ/á mạnh cái ghế rồi bỏ đi.
Trước khi rời đi, anh ta để lại một câu:
"Bớt ăn mấy thứ đồ ăn rác này đi, không tốt cho đứa bé đâu."
Cái bụng đã hơn bốn tháng không phải là không có dấu vết gì, với tư cách là bạn đời, chỉ cần anh ta nhìn kỹ một chút thôi cũng sẽ thấy sự bất thường, nhưng anh ta lại chẳng hỏi han gì cả.
Chẳng qua là vì không bận tâm mà thôi.
Thu lại vẻ giễu cợt trong mắt, tôi không ngẩng đầu, tiếp tục thưởng thức món ăn ngon.
7.
"Đơn xin đã được thông qua, chuyến bay sau một tháng rưỡi nữa."
"Được."
Về đến nhà đã là đêm khuya, Lệ Hoằng Cảnh không về.
Đã quá quen rồi.
Cho dù anh ta có về cũng không làm phiền được tôi.
Tôi và Lệ Hoằng Cảnh đã ngủ riêng hai năm nay.
Kể từ khi mang th/ai, anh ta thậm chí không nửa bước bước vào phòng tôi.
Lúc mới bắt đầu ngủ riêng là vì tôi không hài lòng với việc anh ta yêu cầu tôi làm bất cứ chuyện gì cũng phải báo cáo với Điền Hiểu Thi trước.
Tôi không hiểu, rõ ràng vợ chồng mới là hai người thân thiết nhất trên đời, tại sao tôi lại luôn xếp sau gia đình, công việc, bạn bè của anh ta.
Sau một trận cãi vã lớn, anh ta đứng đầu giường, lạnh lùng liếc nhìn tôi:
"Nếu cô không chịu học cách ngoan ngoãn, từ nay về sau tự mình ngủ đi."
Anh ta biết rõ nếu tôi ngủ một mình thì cả đêm sẽ chìm trong cơn á/c mộng về vụ t/ai n/ạn xe hơi.
Lặp đi lặp lại.
Cho đến khi tôi chịu xuống nước.
Nhưng thói quen của con người thật đ/áng s/ợ.
Một ngày không được, một tháng không được, nửa năm rồi cũng dần dần thành quen.
Sau đó, ngoài chuyện vợ chồng theo lệ, chúng tôi không bao giờ nằm chung một chiếc giường nữa.
Cho dù xong việc, cũng ai về phòng nấy.
Tôi dọn dẹp qua loa rồi đi ngủ.
Nửa đêm mơ màng, khi bàn tay to lớn, khô khốc từ từ luồn vào thắt lưng, tôi gi/ật mình tỉnh giấc.
Quay đầu nhìn lại.
Không đợi tôi phản ứng.
Lệ Hoằng Cảnh cúi người xuống, nhanh chóng và chính x/ác bắt lấy đôi môi tôi.
Hơi thở quen thuộc mà xa lạ, cơ thể tôi đột nhiên cứng đờ, gần như theo bản năng mà kháng cự.
Anh ta khựng lại, nhận ra tâm tư của tôi, động tác dưới tay càng thêm th/ô b/ạo.
"Ngoan nào, lâu như vậy rồi, em không nhớ anh sao?"
"Anh đã hỏi bác sĩ rồi, có thể mà."
"Không, tôi thì không thể."
Tôi dùng sức đẩy mạnh anh ta ra, chạy xuống giường, kéo ra một khoảng cách đủ an toàn.
Để mặc anh ta thở dốc đầy chật vật tại chỗ.
"Ngày nào cũng vậy, rốt cuộc cô còn không hài lòng cái gì?"
Mỗi lần tôi không phục tùng, trong mắt anh ta đều là làm mình làm mẩy.
Cứ như thể tôi chỉ là một con chó nhỏ vẫy đuôi c/ầu x/in, chỉ cần chủ nhân vẫy tay với tôi, tôi liền phải vứt bỏ hết tôn nghiêm để lấy lòng anh ta.
Nhưng lần này, tôi từ chối.
Lệ Hoằng Cảnh cáu kỉnh kéo cổ áo.
"Giở trò này ra thì chẳng còn thú vị gì nữa."
"Ừ."
Anh ta tức đến bật cười.
Quay người đ/ập cửa bỏ đi.
8.
Ngày hôm sau, điện thoại lâu ngày không thấy động tĩnh bỗng hiện tin nhắn từ số chính của Lệ Hoằng Cảnh.
"Tối nay bảy giờ về nhà cũ ăn cơm."
"Được."
Tôi cười khổ một tiếng, gật đầu đồng ý.
Chiều tối, tôi xách túi lớn túi nhỏ bước xuống từ taxi, vừa đến cửa đã nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ của người già trong nhà.
"Vẫn là Hiểu Thi hiểu lòng tôi nhất, không như ai kia qua thăm tôi mà còn đến muộn."
Bước chân tôi khựng lại.
Tôi nhìn đồng hồ, sáu giờ rưỡi.
Đây là th/ủ đo/ạn quen thuộc của Lệ Hoằng Cảnh.
Tôi không nghe lời, anh ta liền bắt tôi về nhà cũ để học "quy củ".
Chỉ là không ngờ, lần này Điền Hiểu Thi cũng ở đó.
"Tiếc thật, thiếu chút duyên phận, nếu không thì cô con dâu ngoan ngoãn xinh đẹp của ta đã là cháu rồi."
Điền Hiểu Thi thẹn thùng nhìn Lệ Hoằng Cảnh một cái, làm nũng: "Bác gái, bác đừng trêu cháu nữa."
Nói thì nói vậy, nhưng trong mắt cô ta rõ ràng tràn đầy vẻ đắc ý.
Tôi bước vào, sắc mặt mẹ Lệ lập tức trầm xuống.
"Đã là vợ nhà họ Lệ rồi mà vẫn không ra thể thống gì, đến đây một chuyến mà xách túi lớn túi nhỏ, có khác gì đi nhặt rác không?"
Lệ Hoằng Cảnh khoanh tay trước ngựk, lông mày khẽ nhướng, như thể đang đợi tôi cầu c/ứu.
Mẹ Lệ luôn cho rằng tôi trèo cao mới lấy được con trai bà, nếu không phải gia cảnh sa sút, tôi làm gì có cơ hội ăn được "th!t thiên nga".
Sau này, sự nghiệp của Lệ Hoằng Cảnh ngày càng phát triển.
Thêm vào đó, cô con dâu lý tưởng của bà đã quay lại, nên bà ngày càng không kiên nhẫn với tôi.
Nhưng con trai bà chưa bao giờ nhắc đến chuyện năm đó anh ta và Điền Hiểu Thi không phải là "hữu duyên vô phận", mà là Điền Hiểu Thi đã vứt bỏ anh ta.
Nếu là bình thường, tôi đã lay tay Lệ Hoằng Cảnh, ra hiệu anh ta nói giúp mình vài câu rồi.
"Bác nói đúng ạ." Tôi đặt đồ trên tay xuống.
"Nhưng những thứ này đều là con trai bác m/ua để hiếu kính bác đấy."
Tôi lần lượt lấy từng món trong túi ra.
Trang sức, vòng cổ hình trái tim, váy dài màu đỏ...
Mỗi món lấy ra, mặt Lệ Hoằng Cảnh lại đen đi một phần.
Những món này anh ta đương nhiên quen thuộc lắm.
Chính là những thứ mỗi lần Điền Hiểu Thi chọn lựa xong xuôi rồi anh ta mới đem tặng tôi.
Mấy hôm trước dọn dẹp ra được, giờ vừa hay mượn hoa dâng Phật.
Mẹ Lệ cười tươi rói: "Hiếm khi Hoằng Cảnh lại nhớ đến ta như vậy."
Cơ hàm Lệ Hoằng Cảnh căng cứng, im lặng một lúc rồi gật đầu trong uất ức.
Đến tận khi ăn cơm, cả người anh ta vẫn tỏa ra luồng khí lạnh lẽo.
"Cảm ơn bác gái và anh Hoằng Cảnh, toàn là những món cháu thích." Giọng nói khoa trương của Điền Hiểu Thi vang lên.
Trên mặt anh ta cuối cùng cũng dịu đi một chút.
"Ăn nhiều một chút."
Nhìn quanh bàn, cơ bản chẳng có món nào mà một "th/ai phụ" như tôi có thể ăn được.