Tôi nghểnh cổ lên: “Tích góp được! Là tiền tôi chắt chiu tiết kiệm đấy! Mỗi một xu đều là tiền xươ/ng m/áu của tôi!”

“Ồ?” Tô Niệm Khanh đặt thỏa thuận xuống, đứng dậy bước về phía tôi.

Cô ấy vừa đứng dậy, vạt áo ngủ khẽ lay động, để lộ một đoạn cẳng chân thẳng tắp thon dài. Đôi chân ấy vừa dài vừa thẳng, tỷ lệ đẹp đến vô lý, mặc quần jean thì đẹp, mặc váy thì càng đẹp hơn, còn nếu không mặc...

Ngừng lại ngay.

Cô ấy đi dép lê, chiều cao chỉ tới vai tôi, nhưng không hiểu sao, lúc cô ấy bước tới, tôi lại vô thức lùi lại một bước.

Chiều cao một mét bảy hai đối với phụ nữ đã là cao ráo, nhưng đứng trước một mét tám lăm như tôi thì đáng lẽ không nên tạo ra áp lực mới phải. Thế mà Tô Niệm Khanh lại có bản lĩnh đó, cô ấy chỉ cần đứng ở đó, khí thế áp đảo hai mét tám, khiến tôi lập tức cảm thấy mình thấp đi một nửa.

Không được lùi! Lục Nhất Phàm, hôm nay mày không được hèn!

Tôi cố đứng vững, ưỡn ngựk: “Cô muốn làm gì? Tôi nói cho cô biết, hôm nay hôn sự này tôi ly hôn chắc rồi! Đừng hòng dùng b/ạo l/ực đe dọa tôi! Tôi...”

Lời còn chưa dứt, một tấm thẻ đen đã dí thẳng vào mặt tôi.

“Trong này có mười triệu,” Tô Niệm Khanh nói giọng bình thản, “Đủ để anh về quê cưới mười cô vợ.”

Tôi sững người.

“Tiếp tục sống chung, mười triệu này là của anh.” Cô ấy dừng lại một chút, bồi thêm một câu, “Tiền tiêu vặt.”

Thú thật, có một khoảnh khắc tôi đã d/ao động.

Mười triệu đấy! Tôi đi làm cả trăm năm mới ki/ếm được chừng đó tiền!

Nhưng Lục Nhất Phàm tôi là ai? Tôi là người đàn ông có cốt khí! Tôi nhẩm trong lòng ba lần câu “không vì năm đấu gạo mà khom lưng”, rồi...

“Tô Niệm Khanh, cô đang s/ỉ nh/ục tôi!” Tôi nghiêm nghị nói, “Lục Nhất Phàm tôi tuy nghèo, nhưng nghèo có cốt khí! Cô tưởng dùng tiền là m/ua chuộc được tôi sao?”

Tô Niệm Khanh nhướng mày nhìn tôi, cứ như đang nhìn một con khỉ làm xiếc.

“Tôi nói cho cô biết,” tôi càng nói càng hăng, “Đối tượng xem mắt ở quê tôi đã tìm xong rồi! Em họ của thằng bạn nối khố Vương Đại Tráng nhà tôi, người ta dịu dàng hiền thục, nấu ăn ngon, quan trọng nhất là... cô ấy không đá/nh tôi!”

Nói đến đây, tôi thậm chí còn muốn khóc.

Ba năm rồi, người ta kết hôn là vợ con sum vầy, còn tôi kết hôn là ba bữa bốn bữa nằm viện. Tô Niệm Khanh nhìn thì là nữ thần lạnh lùng, thực chất là một kẻ cuồ/ng b/ạo l/ực. Tôi chỉ cần làm cô ấy không vui một chút là ăn ngay một trận đò/n thừa sống thiếu ch*t.

Quan trọng là cô ấy đá/nh rất đ/au, toàn nhắm vào chỗ hiểm mà đá/nh, nhưng lại không khiến tôi bị thương tật gì nghiêm trọng. Tôi nghi ngờ cô ấy từng tập tán thủ.

“Vậy nên,” Tô Niệm Khanh thong thả thu tấm thẻ đen lại, “Anh quyết tâm ly hôn rồi?”

“Quyết tâm!” Tôi khẳng định chắc nịch.

“Không hối h/ận?”

“Tuyệt đối không hối h/ận!”

“Được.”

Tô Niệm Khanh gật đầu, bất ngờ khởi động cổ tay.

Tim tôi thắt lại, một dự cảm chẳng lành trỗi dậy.

“Cô, cô muốn làm gì? Tôi cảnh cáo cô, đá/nh người là phạm pháp đấy! Tôi sẽ báo cảnh sát... Á!!!”

Cảnh tượng sau đó quá kinh khủng khiến tôi không dám nhớ lại.

Chỉ nhớ Tô Niệm Khanh túm ch/ặt lấy cổ áo tôi, một gã đàn ông cao một mét tám lăm như tôi mà bị cô ấy xách lên như xách một con gà con. Sau đó là một trận đò/n roj như vũ bão, tôi ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có.

Đến khi tôi hoàn h/ồn lại thì đã nằm trong b/ệnh viện rồi.

Còn Tô Niệm Khanh thì thanh lịch ngồi bên giường b/ệnh, đưa tờ đơn ly hôn trước mặt tôi, trên đó cô ấy đã ký tên xong xuôi.

“Ký đi,” cô ấy mỉm cười nói, “Tôi đồng ý rồi.”

Tôi r/un r/ẩy cầm bút, nguệch ngoạc ký tên mình lên tờ đơn. Mỗi nét bút đều chạm vào vết thương, đ/au đến mức tôi nhăn mặt nhăn mũi.

Ký xong, Tô Niệm Khanh cầm tờ đơn lên, đứng dậy, nhìn xuống tôi từ trên cao: “Lục Nhất Phàm, từ hôm nay trở đi, anh được tự do rồi.”

Nói xong, cô ấy quay người rời đi.

Tiếng giày cao gót gõ xuống sàn xa dần, tôi nằm trên giường b/ệnh, nhìn lên trần nhà, đột nhiên cảm thấy mọi thứ thật không chân thực.

Thế là... ly hôn rồi sao?

Ba năm trước vào mùa hè đó, tôi tốt nghiệp đại học A, mang theo đầy nhiệt huyết bước vào xã hội, kết quả bị thực tế vả cho hai cái t/át đ/au điếng. Gửi đi bốn mươi bảy bộ hồ sơ, phỏng vấn mười hai công ty, tất cả đều bặt vô âm tín. Tôi ngồi xổm trong căn phòng thuê, nhìn tám trăm tệ ít ỏi còn lại trong thẻ ngân hàng, lần đầu tiên cảm thấy cuộc đời sao mà tăm tối đến thế.

Hôm đó tôi ra ga tàu, định m/ua vé về quê, làm một con cá mặn cam chịu số phận.

Quảng trường nhà ga người đông như kiến cỏ, tôi kéo va li, cúi gằm mặt bước đi như một con chó hoang mất chủ. Đột nhiên, một tiếng khóc thét chói tai x/é tan tiếng ồn ào xung quanh.

“Cư/ớp! Cư/ớp kìa! Đó là tiền c/ứu mạng của con trai tôi!”

Một bà cụ tóc bạc trắng ngã ngồi dưới đất, gào khóc thảm thiết. Không xa đó, một gã đàn ông đội mũ lưỡi trai đang ôm một chiếc túi vải cũ kỹ, cố hết sức len lỏi vào đám đông.

Trong đầu tôi chẳng nghĩ ngợi gì, cơ thể đã hành động trước cả trí n/ão.

Quẳng va li lại, tôi cắm đầu đuổi theo.

Thằng nhãi đó chạy cũng nhanh thật, lách trái lách phải trong đám đông, nhưng suốt bốn năm đại học bài kiểm tra thể chất tôi chưa bao giờ bị điểm kém, cộng thêm cơn gi/ận dữ không có chỗ xả, tôi đã chặn được hắn ngay tại lối vào đường hầm dưới lòng đất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

A cấp thấp kiểm soát A đỉnh cấp

Chương 19
Tôi là một Alpha hạng xoàng. Ấy thế mà lại làm "chó" bên cạnh một Alpha đỉnh cấp như Lí Văn Tiêu suốt ba năm trời. Ba năm sau, nhân lúc anh ta bước vào kỳ mẫn cảm, tôi đã tự tay đưa một Omega đến bên giường anh ta. Cậu Omega kia nhắn lại rằng mọi chuyện đều đi đúng hướng tôi vạch ra, cậu ta đã bị Lí Văn Tiêu đánh dấu hoàn toàn. Ngay vào khoảnh khắc tôi đang vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp khi thoát khỏi gông cùm của Lí Văn Tiêu, thì anh ta lại đột nhiên xuất hiện. Trên người anh ta, tuyệt nhiên không có lấy một chút mùi hương của Omega kia. Chân tôi mềm nhũn, bị tin tức tố của Alpha đỉnh cấp áp chế đến mức phải quỳ rạp xuống đất cầu xin tha thứ. Vậy mà, anh ta lại thản nhiên bóp nát toàn bộ ống thuốc ức chế ngay trước mặt tôi. Anh ta một tay bịt chặt miệng tôi, đặt một nụ hôn nhẹ lên mắt tôi: "Suỵt... Giờ đã xin tha, thì sớm quá rồi đấy."
369
4 Làng Ngu Chương 11
5 Thần tôn thì sao? Chương 10
10 Kẻ Mạo Danh Chương 11
12 Sao em chỉ là Beta? Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Con trai đầy tháng, nhà chồng không ai đến, chồng bảo mọi người bận, tôi chỉ cười. Một năm sau, bố chồng mừng thọ 70, tôi bao trọn máy bay đưa cả nhà đi Úc tránh đông.

Chương 13
Con trai tôi đầy tháng, nhà chồng không một ai đến dự, chồng tôi giải thích rằng mọi người bận rộn, tôi chỉ cười trừ. Một năm sau, đến đại thọ 70 tuổi của bố chồng, tôi bao nguyên một chiếc máy bay đưa cả gia đình mình sang Úc tránh đông.
0