Tôi phớt lờ ông ta, trước mặt toàn thể truyền thông, thầy cô và sinh viên, tôi bình tĩnh lấy điện thoại ra, mở khóa, tìm một số liên lạc rồi gọi đi.
Đồng thời, tôi bật chế độ loa ngoài.
"Tút... tút..."
Giữa quảng trường tĩnh lặng, tiếng chuông chờ vang lên như được khuếch đại vô hạn, gõ thẳng vào lòng mỗi người.
Sắc mặt Vương Kiến Quốc đã chuyển từ âm trầm sang tái mét.
Ông ta hạ thấp giọng, rít qua kẽ răng: "Lâm Vãn! Cô có biết mình đang làm gì không!"
Điện thoại đã kết nối.
"Alo? Ai đấy ạ?" Một giọng nữ hơi già nua nhưng đầy bất ngờ vang lên từ ống nghe.
Tôi hướng về phía micro, cũng là hướng về phía toàn trường, từng chữ từng chữ một, nói rõ ràng:
"Alo, có phải Hiệu trưởng Lý của trường đặc biệt Xuân Lôi không ạ?"
"Cháu là Lâm Vãn đây ạ."
Hiệu trưởng Lý ở đầu dây bên kia khựng lại một chút, sau đó giọng nói trở nên xúc động hơn hẳn: "Cô Lâm! Là cô! Chào cô, chào cô!"
Khóe miệng tôi nhếch lên một đường cong, nhưng trong đường cong ấy không có lấy một chút ý cười, chỉ có sự lạnh lẽo thấu xươ/ng.
"Hiệu trưởng Lý, cháu xin chính thức thông báo với bác."
"Cháu, Lâm Vãn, quyết định cá nhân sẽ quyên góp 2 triệu nhân dân tệ cho trường của bác."
"Số tiền này dùng để nâng cấp và xây dựng toàn diện các cơ sở vật chất phục hồi chức năng của trường."
"Ngay bây giờ, lập tức, ngay lập tức ạ."
"Ầm!"
Đám đông bùng n/ổ.
Các phóng viên phản ứng nhanh nhất, họ như những con cá m/ập đá/nh hơi thấy mùi m/áu, lập tức chĩa tất cả ống kính về phía tôi, đèn flash chớp nháy đi/ên cuồ/ng với tần suất chưa từng có.
"Lâm Vãn! Cô đứng lại đó cho tôi!"
Phía sau lưng vang lên tiếng gầm gừ gi/ận dữ của Vương Kiến Quốc, sự phẫn nộ bị kìm nén trong giọng nói ấy gần như sắp hóa thành hiện thực.
Tôi không quay đầu lại.
Tôi thậm chí có thể tưởng tượng ra gương mặt giả nhân giả nghĩa của ông ta lúc này sẽ vặn vẹo đến mức nào.
Một bàn tay ấm áp, khô ráo nắm lấy cánh tay tôi.
Là Giáo sư Trương.
Thầy đuổi theo, khoác lên vai tôi chiếc áo khoác mang hơi thở của sách vở để xua đi cái lạnh.
Trong ánh mắt thầy tràn đầy sự lo lắng, nhưng nhiều hơn cả là sự tán thưởng.
"Làm tốt lắm." Thầy thở dài, "Nhưng hãy cẩn thận với Vương Kiến Quốc, ông ta... là kẻ th/ù dai vô cùng."
Tôi gật đầu: "Thầy ơi, thầy yên tâm, con biết chừng mực ạ."
Trở về công ty, điện thoại của tôi gần như bị đá/nh sập, các cuộc gọi từ phía nhà trường, truyền thông và đủ loại người đến thuyết khách cứ vang lên không dứt.
Tôi trực tiếp chuyển sang chế độ máy bay, ném điện thoại cho trợ lý.
"Thông báo cho bộ phận pháp lý và tài chính, lập tức soạn thảo hợp đồng quyên góp cho trường đặc biệt Xuân Lôi, trước giờ tan làm hôm nay, phải chuyển đủ 2 triệu vào tài khoản của họ."
"Tất cả biên lai chuyển khoản, hợp đồng, đều phải sao lưu điện tử đầy đủ."
Trợ lý nhìn sắc mặt lạnh lùng của tôi, không dám hỏi thêm một câu, lập tức gật đầu đi làm ngay.
Tôi đứng trước cửa kính sát đất, nhìn dòng xe cộ tấp nập dưới lầu.
Hoàng hôn ở thành phố A, ánh đèn bắt đầu lên, lung linh rực rỡ.
Thế nhưng lòng tôi lại như bị ngâm trong một vũng nước lạnh không đáy.
Tôi cứ ngỡ mình đã đủ mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức có thể bảo vệ được thiện ý của bản thân.
Không ngờ rằng, trong mắt một số kẻ, cái gọi là quy tắc và công bằng chỉ là một trò cười.
Đêm đó, dư luận hoàn toàn bùng n/ổ.
#Doanh nhân trẻ Lâm Vãn chảnh chọe#
#Vở kịch quyên góp tại Đại học A#
#Vì sao quyên góp chục triệu lại lật kèo tại chỗ#
Từng từ khóa chói tai được bàn tay của các thế lực tư bản đẩy lên vị trí dẫn đầu trên bảng tìm ki/ếm nóng.
Hàng chục tài khoản marketing, như thể nhận được chỉ thị thống nhất, đồng loạt đăng tải những bài viết có nội dung na ná nhau.
Trong các bài viết đó, tôi trở thành một "kẻ giàu có vô nhân đạo", một "thương nhân vô lương tâm" thích làm màu.
Họ nói tôi lợi dụng danh tiếng trăm năm của trường cũ để dàn dựng công phu "vở kịch quyên góp" này, chỉ để thu hút sự chú ý và nâng cao danh tiếng cho công ty.
Họ nói việc tôi rút lại khoản quyên góp trước công chúng là hành động giẫm đạp tà/n nh/ẫn nhất lên trường cũ, là màn trình diễn x/ấu xí của một kẻ ích kỷ tinh vi.
Còn gã Trần Hạo "chiếm tổ chim khách" kia lại được xây dựng thành một nạn nhân vô tội.
Chẳng bao lâu sau, một bài văn ngắn với tiêu đề "Chồng tôi, anh ấy chỉ muốn làm chút việc thực tế cho học sinh, anh ấy có gì sai?" bắt đầu lan truyền chóng mặt trên mạng xã hội và các nền tảng lớn.
Tác giả là Vương Tư Tư, con gái của Vương Kiến Quốc, vợ của Trần Hạo.
Trong lời kể của cô ta, chồng cô ta - Trần Hạo - là một thanh niên tài tuấn xuất thân bình thường, làm việc tận tụy, không màng danh lợi, một lòng chỉ muốn cống hiến cho sự nghiệp giáo dục.
Anh ta "âm thầm" chạy đôn chạy đáo cho dự án tòa nhà thí nghiệm, kêu gọi được "tài trợ".
Còn tôi, một "nhà tư bản" như tôi, chỉ vì một vấn đề danh phận "nhỏ nhặt" mà làm nh/ục anh ta trước công chúng, khiến anh ta trở thành bia đỡ đạn cho b/ạo l/ực mạng, gần như bị "trầm cảm".
Bài viết được viết đẫm nước mắt, đính kèm vài bức ảnh dàn dựng cảnh Trần Hạo "tăng ca đêm" tại văn phòng, cùng ảnh tự sướng khóc lóc thảm thiết của vợ anh ta là Vương Tư Tư.
Trong chốc lát, dư luận hoàn toàn nghiêng về một phía.
Trong phần bình luận là những lời ch/ửi bới tới tấp nhắm vào tôi.
"Bộ mặt của nhà tư bản thật x/ấu xí! Quyên góp được chút tiền bẩn là gh/ê g/ớm lắm sao? Có thể không tôn trọng người khác sao?"
"Đồ làm màu! Coi trường cũ là cái gì thế? Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi à?"
"Thương thầy Trần quá, người làm việc âm thầm như vậy mà đáng bị người giàu b/ắt n/ạt sao?"
"Lâm Vãn cút khỏi thành phố A!"
Ngay sau đó, Vương Kiến Quốc nhận lời phỏng vấn qua video của một cơ quan truyền thông chính thống.