Lật ra mới thấy dưới đáy bát lắng một lớp tép khô.
"Lại quên mất rồi." Mẹ chồng vỗ vỗ đầu mình, "Xem cái trí nhớ của mẹ này."
"Không sao ạ." Tôi nói.
Khi đó tôi vẫn còn nói "không sao".
Lần thứ ba, thứ tư, thứ năm.
Lần thứ mười.
Lần thứ hai mươi.
Lần nào cũng là "quên".
Chuyện nghiêm trọng thực sự xảy ra vào mùa đông năm thứ hai sau khi cưới.
Sinh nhật mẹ chồng, bà bày một bàn tiệc. Tôi cẩn thận hơn, món nào cũng đưa lên ngửi trước. Th!t kho không vấn đề, cá hấp không vấn đề.
Tôi gắp một miếng cá.
Vừa cho vào miệng đã thấy không ổn-- có mùi mắm tôm.
"Mẹ, món cá này--"
"Hấp bằng mắm tôm đấy." Mẹ chồng nói, "Làm thế mới ngọt th!t."
Tôi đặt đũa xuống.
Hai phút sau môi bắt đầu sưng.
Năm phút sau trên cánh tay nổi lên một mảng mề đay.
"Đi b/ệnh viện thôi." Tôi nói.
Lưu Đào liếc nhìn tôi.
"Nghiêm trọng vậy sao?"
"Anh không thấy môi tôi sưng lên rồi à?"
Anh lái xe đưa tôi đi cấp c/ứu. Trên đường không nói một lời.
Phòng cấp c/ứu đông người, phải xếp hàng bốn mươi phút.
Tôi ngồi trên ghế, những nốt mề đay trên cánh tay ngày càng dày đặc.
Ngứa.
Lưu Đào ngồi bên cạnh.
Đang chơi game.
"Lưu Đào."
"Hửm?" Anh không ngẩng đầu.
"Tay tôi nổi mề đay rồi."
"Thì chờ đi, phía trước còn người mà."
Tiêm th/uốc, lấy th/uốc, xét nghiệm m/áu.
Tổng cộng ba nghìn sáu.
Lúc ra khỏi cửa b/ệnh viện anh mới chịu cất điện thoại đi.
"Ba nghìn sáu."
Tôi nhìn anh.
"Mấy con tép khô mà hết ba nghìn sáu." Anh lấy chìa khóa xe ra, "Sau này cô chú ý đừng ăn là xong chứ gì."
Sau này chú ý đừng ăn.
Không phải là "sau này bảo mẹ đừng cho vào nữa".
Mà là "cô đừng ăn".
Vấn đề lúc nào cũng nằm ở phía tôi.
Sau khi về nhà, mẹ chồng gọi điện tới, không phải hỏi tôi đã đỡ chưa.
"Thế nào? Có nghiêm trọng không?"
Lưu Đào nói: "Không sao đâu, tiêm một mũi là xong."
"Hết bao nhiêu tiền?"
"Ba nghìn sáu."
Đầu dây bên kia im lặng mất hai giây.
"Dị ứng thật à? Mẹ cứ tưởng nó..."
Nửa câu sau bà không nói hết.
Nhưng tôi đã nghe thấy.
"Mẹ cứ tưởng nó làm màu."
Tôi ngồi trên giường, mu bàn tay vẫn còn dán miếng bông sau khi tiêm.
Ba nghìn sáu.
Môi sưng mất ba ngày.
Những nốt mề đay trên cánh tay phải một tuần mới lặn.
Tháng đó Lưu Đào nói hai lần "em quá nh.ạy cả.m rồi".
Không phải nói da tôi, mà là nói tính khí của tôi.
Sau đó đến Tết, nhà mẹ chồng bày hai bàn tiệc.
Họ hàng ngồi chật kín. Bác cả bác dâu, chú thím, em họ của Lưu Đào, tổng cộng mười mấy người.
Tôi vẫn mang theo hộp cơm như lệ thường.
Mở hộp cơm ra trước bàn tiệc tất niên của mười mấy người.
Chị dâu họ liếc nhìn một cái.
"Em dâu đang gi/ảm c/ân à?"
"Cô ấy dị ứng." Lưu Đào trả lời thay tôi, giọng điệu như đang giới thiệu một phiền phức.
"Haizz, dị ứng ấy mà." Mẹ chồng bưng đĩa cá tới, "Con dâu tôi tiểu thư lắm, cái này không ăn được cái kia không ăn được."
Mấy người cười ồ lên.
Cái kiểu cười thiện chí, không hề có á/c ý.
"Người trẻ mà." Bác dâu nói.
Tôi cúi đầu ăn cơm.
Đồ ăn trong hộp đã nguội ngắt từ bao giờ.
Không ai hỏi tôi có cần hâm nóng lại không.
Cũng chẳng ai thấy có gì không đúng.
Cả bàn người ăn tiệc tất niên náo nhiệt, chỉ có trước mặt tôi là một chiếc hộp nhựa.
Quả Quả bên cạnh kéo áo tôi.
"Dì nhỏ, hộp cơm của dì bé quá."
"Ừ."
"Tết mà cũng ăn cái này hả dì?"
"Ừ."
"Dì không thấy buồn sao?"
Một đứa trẻ sáu tuổi hỏi câu mà cả bàn người lớn không ai hỏi.
Tôi xoa đầu nó.
"Không buồn đâu."
Tôi đã nói dối.
3.
Mỗi tối chủ nhật về đến nhà, việc đầu tiên tôi làm là rửa hộp cơm.
Mở nắp, xả nước, bóp nước rửa bát, dùng miếng bọt biển cọ rửa.
Khóa cài của nắp đã hơi lỏng, phải ấn ch/ặt mới đóng được.
Vết nứt dưới đáy xuất hiện vào năm thứ ba.
Ban đầu rất mảnh, không nhìn kỹ sẽ không thấy. Tôi không để ý.
Sau đó vết nứt ngày càng dài, có lần nước canh thấm ra ngoài, làm ướt sũng mấy tờ giấy ăn trong túi.
Tôi ra siêu thị m/ua một cuộn băng dính trong.
Bứt hai đoạn, dán vết nứt lại.
Lưu Đào đi ngang qua bếp nhìn một cái.
"Hộp cơm hỏng à?"
"Dán lại vẫn dùng được."
"Chẳng phải đồ mười mấy hai mươi tệ thôi sao? Thay cái mới đi."
Tôi nói được.
Nhưng tôi không thay.
Không phải vì tiếc hai mươi chín tệ đó.
Mà là cảm thấy... chiếc hộp này đã cùng tôi đến nhà mẹ chồng hơn hai trăm lần rồi.
Thay cái mới, dường như những ngày chủ nhật trước đó đều trở nên vô nghĩa.
Tôi biết suy nghĩ này thật ngốc nghếch.
Nhưng tôi cứ thế không thay.
Mỗi tối chủ nhật khi rửa hộp cơm, cửa sổ bếp nhìn ra vườn hoa của khu chung cư.
Mùa đông trời tối sớm, hơn bảy giờ bên ngoài đã tối đen.
Vòi nước mở to, tiếng nước chảy rất lớn.
Trong phòng khách Lưu Đào đang xem bóng đ/á, tiếng cũng rất lớn.
Hai thứ âm thanh hòa vào nhau, chẳng ai át được ai.
Tôi đứng một mình trước bồn rửa, tay đầy bọt xà phòng.
Điện thoại rung.
Là của mẹ chồng.
Tôi lau tay rồi bắt máy.
"Ngày mai mẹ đi m/ua đồ, chủ nhật làm món tôm--"
"Mẹ ơi, con dị ứng ạ."
"Ôi đúng rồi, mẹ lại quên mất. Thế để mẹ làm món khác."
Lần nào cũng vậy.
"Quên mất."
"Đúng đúng đúng."
"Làm món khác."
Đến chủ nhật, trên bàn vẫn có tôm.
Có đôi khi tôi nghĩ, nếu tôi không mang hộp cơm theo thì sẽ thế nào.
Câu trả lời là: Tôi sẽ nhịn đói một bữa.
Chẳng có ai vì tôi đói mà đổi thực đơn cả.
Trên thực đơn của gia đình này, không hề có chỗ cho tôi.