"Mẹ vất vả làm mười hai món! Con một miếng không ăn, còn làm mặt nặng mày nhẹ! Con bắt cái mặt già này của mẹ để vào đâu!"
Tôi nhìn bà.
"Mười hai món."
"Toàn là tôm."
"Mỗi món mẹ vất vả làm ra đều đang nói với con rằng-- trên bàn này không có chỗ cho con."
"Con--"
"Cái hộp cơm này còn đối xử với con tốt hơn mọi người."
Tôi đứng dậy.
Cầm lấy túi.
Không cầm hộp cơm.
Đi ra cửa.
Thay giày.
"Dương Bình!" Lưu Đào đứng bật dậy.
"Con làm cái gì đấy?"
Tôi mở cửa.
"Tôi nói câu cuối cùng."
"Tôi bị dị ứng."
"Tôi đi đây."
Đóng cửa.
Ngoài hành lang rất yên tĩnh.
Thang máy đang ở tầng bảy, tôi ở tầng sáu.
Trong mười lăm giây chờ thang máy, trong nhà không có ai đuổi theo.
Thang máy đến.
Tôi bước vào.
Bấm số 1.
Khi cửa khép lại, tôi liếc nhìn bàn tay mình.
Không còn run nữa.
9.
Ngày đầu tiên.
Lưu Đào gửi ba tin nhắn WeChat.
"Em đi đâu rồi?"
"Đừng làm lo/ạn nữa, về đi."
"Mẹ anh tức đến mức cao huyết áp rồi, em vừa lòng chưa?"
Tôi không trả lời.
Ngày thứ hai.
Anh gọi hai cuộc điện thoại.
Cuộc thứ nhất tôi không nghe.
Cuộc thứ hai tôi nghe.
"Rốt cuộc em muốn thế nào?"
"Tôi muốn ly hôn."
Anh sững người.
"Em nói cái gì?"
"Ly hôn."
"Vì tép khô? Em định vì tép khô mà ly hôn với anh?"
"Không phải vì tép khô."
"Vậy vì cái gì?"
"Vì anh nghĩ là vì tép khô."
Anh im lặng năm giây.
"Em về trước đi, có gì từ từ nói."
"Không về nữa."
"Em ở đâu?"
"Tôi thuê nhà rồi."
"Chuyện từ bao giờ?"
"Tuần trước."
Lại im lặng.
"Dương Bình, có phải em đã lên kế hoạch từ lâu rồi không?"
Tôi không trả lời câu hỏi đó.
"Đơn ly hôn tôi gửi vào email của anh rồi."
Cúp máy.
Ngày thứ ba.
Không ai nấu bữa sáng cho Lưu Đào.
Anh ăn hai lát bánh mì với nước lọc.
Chiếc áo sơ mi anh mặc có một nếp nhăn-- anh không biết dùng bàn là, trước đây đều là tôi là cho anh.
Những chuyện này là Lưu Quyên kể lại cho tôi sau đó.
Chị ta gọi điện tới không phải để quan tâm tôi, mà là làm thuyết khách.
"Em dâu, chúng ta có chuyện gì từ từ nói, đừng làm chuyện cực đoan..."
"Tôi không làm chuyện cực đoan. Tôi thuê nhà rồi."
"Em... em chuyển đi thật à?"
"Vâng."
"Vậy Đào Đào phải làm sao?"
"Anh ấy ba mươi ba tuổi rồi."
"..."
"Quần áo tự giặt, cơm tự nấu."
"Nhưng còn mẹ..."
"Chị cả."
"Dạ?"
"Chị có nghĩ là tôi giả vờ dị ứng không?"
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
"...Chị không nói như vậy."
"Chị đã cười trong điện thoại."
Chị ta không đáp.
"Tạm biệt."
Ngày thứ tư.
Tiền điện nước nhà đến kỳ đóng. Trước đây đều là tôi nộp.
Lưu Đào không biết tiền điện nộp ở app nào, gọi ba cuộc điện thoại hỏi ban quản lý.
Đồ ăn trong tủ lạnh bắt đầu héo.
Anh không biết đi chợ. Trước đây mỗi cuối tuần tôi đi chợ, anh chưa bao giờ đi theo.
Anh gọi đồ ăn ngoài.
Cơm tôm kho.
Ăn một mình.
Ngày thứ năm.
Mẹ chồng tới.
Bà tới để "thị sát".
Đẩy cửa ra thấy trên sàn phòng khách có ba đôi tất bẩn, trong bồn rửa bát ngâm đống bát đĩa từ hai ngày trước.
"Con sống kiểu gì thế này?"
"Mẹ, mẹ đừng quản nữa."
"Mẹ không quản? Nó đi rồi con nhìn cái nhà này xem!"
Mẹ chồng bắt đầu dọn dẹp.
Lau bàn, rửa bát, lau nhà.
Làm việc hai tiếng đồng hồ.
Mệt đến mức ngồi trên sofa thở dốc.
"Vợ con trước đây ngày nào cũng làm những việc này à?"
"Vâng."
"..."
Mẹ chồng không nói gì.
Trước khi đến chắc bà nghĩ Dương Bình đi rồi thì trời cũng không sập.
Bây giờ bà đang đứng trước đống quần áo bẩn.
"Cái máy giặt này mở thế nào?"
"Con không biết."
"Con đến máy giặt cũng không biết dùng?"
"Đều là Dương Bình làm cả."
Mẹ chồng bấm nửa ngày, bấm sai.
Ống thoát nước máy giặt chưa lắp ch/ặt.
Nước tràn ngập cả ban công.
Ngày thứ sáu.
Mẹ chồng về nhà bà rồi.
Trước khi đi để lại một câu: "Con tự nghĩ cách đi."
Bà cũng không làm nổi nữa.
Đầu gối bà không tốt, cúi người lau nhà làm bà đ/au mất cả đêm.
Lưu Đào ngồi một mình trong phòng khách.
Tivi vẫn bật.
Tủ lạnh trống trơn.
Thùng rác đầy ắp.
Anh nhìn vào vị trí trên bàn trà-- góc mà Dương Bình thường ngồi.
Trên đệm sofa vẫn còn một vết lõm do cô ấy thường ngồi.
Vẫn còn đó.
Người thì không còn nữa.
Ngày thứ bảy.
Điện thoại tôi có bốn mươi bảy cuộc gọi nhỡ.
Của Lưu Đào. Của mẹ chồng. Của Lưu Quyên.
Còn có ba số lạ-- chắc là nhờ người thân gọi.
Tôi không gọi lại cuộc nào.
Tôi tự nấu một bữa cơm trong căn nhà thuê.
Khẩu phần cho một người.
Cà chua trứng. Khoai tây sợi xào.
Giống hệt những món trong hộp cơm kia.
Nhưng lần này là đồ nóng.
Ăn trên bàn của chính mình.
Không cần lo lắng món nào có tôm.
10.
Lưu Đào tới.
Tìm được địa chỉ nhà thuê của tôi-- chắc là kiểm tra sao kê ngân hàng.
Anh đứng ở cửa.
G/ầy đi.
Râu không cạo.
"Dương Bình."
"Nói đi."
"Về đi."
"Không về."
"Anh sai rồi."
"Anh sai chỗ nào?"
Anh sững người.
"Anh... sau này sẽ bảo mẹ anh không cho tôm vào nữa."
"Năm năm rồi. Anh đã nói câu này bao nhiêu lần rồi?"
"Lần này anh nghiêm túc."
"Lần trước cũng vậy. Lần trước nữa cũng thế."
Anh đứng ở cửa, tay đút trong túi quần.
"Em chỉ vì chuyện này mà đòi ly hôn?"
"Không phải vì 'chuyện này'."